Cô vợ xã hội đen của ông trùm hắc đạo - Trang 24

CHƯƠNG 24: NAM LIỆT CUỠNG HÔN.

Hàn Mạc đau đến nỗi không còn chịu được, cô dùng tay xoa xoa huyệt thái dương của mình.
Nam Liệt nhìn thấy Hàn Mạc đau đớn như vậy, trong lòng anh cảm giác xót xa.
Nam Liệt đứng lên đi đến bên cạnh Hàn Mạc.
Anh ngồi xuống bên cạnh cô, đột nhiên Nam Liệt bá đạo kéo Hàn Mạc nằm xuống gối đầu lên đùi mình.
Hành động đột ngột của Nam Liệt làm Hàn Mạc giật mình.
Hàn Mạc không quen tiếp xúc thân mặt với người khắc, nên cô dùng sức để ngồi dậy nhưng Nam Liệt không cho.
Anh dùng tay kèm lại thân thể đang cựa quậy của Hàn Mạc, tay anh dịu dàng làm động tác massage đầu cho cô.
Lúc này Hàn Mạc càng thêm tức giận, anh đã có người phụ nữ khác trong lòng, tại sao còn đối xử tốt với cô.
Nhưng động tác nhẹ nhàng của Nam Liệt đã làm cho cơn đau đầu của Hàn Mạc giảm đi nhiều, cô thoải mái nhắm mắt lại hưởng thụ sự dịu dàng của anh.

Nam Liệt nhìn thấy Hàn Mạc không còn chống cự lại nữa, đôi môi bạc mỏng của anh bất giác nở nụ cười vừa ý.

Nam Liệt nhìn xuống khuôn mặt kiều diểm, đang thanh thản nằm yên của cô.
Đôi môi hồng hào nhỏ nhắn của
Hàn Mạc, làm cho lòng anh cảm giác rung động.
Nam Liệt đột nhiên khom người xuống, hôn lên bờ môi xinh xắn của Hàn Mạc.
Hàn Mạc kinh ngạc mở to cặp mắt long lanh của mình, nhìn người đàn ông trước mặt.

Hàn Mạc quýnh lên tim cô đập loạn xạ, cô dùng tay đẫy Nam Liệt ra.
Nhưng sức lực của Nam Liệt vô cùng dũng mãnh, làm cách nào cũng không thể lây chuyển được anh.

Nam Liệt ngang tàng chưa được sự đồng ý của Hàn Mạc, đã dùng đầu lưỡi của mình, tách ra hàm răng của cô.
Anh nhẹ nhàng đưa đầu lưỡi vào trong khoang miệng của Hàn Mạc.
Thân thể của Hàn Mạc đột nhiên cứng đờ, toàn thân cô hiện lên cảm giác tê tê.
Hàn Mạc bất giác nắm cặp mắt mơ màng của mình lại, để hưởng thụ cử chỉ dịu dàng của anh.
Nam Liệt dùng tay bế Hàn Mạc lên, đặt cô ngồi trên đùi mình.
Một tay Nam Liệt đặt sau gáy cô, tay còn lại anh ôm vòng eo mỏng manh của Hàn Mạc, kéo thân thể gợi cảm của cô sát vào người mình.

Cặp ngực căng tròn của Hàn Mạc vì hành động này của Nam Liệt đã ép sát vào lồng ngực rắn chắc của anh.
Hơi thở Nam Liệt trở nên nặng nề, anh tham lam mút lấy mật ngọt thuộc về riêng cô.
Tay Nam Liệt tháo cây kẹp trên mái tóc dài của Hàn Mạc xuống, quăng sang một bên.
Mái tóc dài màu nâu mịn màng như lụa từ từ rủ xuống bờ vai nhỏ nhắn của cô.
Lần đầu tiên trong đời Hàn Mạc có cảm giác kích thích như thế này, một cảm giác dường như mình đang đi trên may.

Đầu cô cảm giác lâng lâng, Hàn Mạc không biết đó là vì cơn bệnh đau đầu của mình, hay là vì nụ hôn bá đạo của Nam Liệt.
Hàn Mạc có cảm giác y như lần đầu tiên, hai người hôn nhau trong khu rừng, một cảm giác thật chân thật.
Một cảm giác mà từ sau khi cô được Lưu Xuyên thôi miên cứ nhớ mãi không quên.

Hai người hôn nhau đến khi Hàn Mạc không còn dưỡng khí, Nam Liệt mới lưu luyến từ từ buông đôi môi sưng đỏ của cô ra.
Hai tay anh đặt hai bên má của cô, lúc này đã ửng hồng vì dục vọng.
Cặp mắt chứa đựng sự yêu thương của Nam Liệt nhìn vào người phụ nữ, đã gợi lên sự ham muốn chiếm hữu trong lòng mình.

Đọc FULL truyện tại đây

Anh nhìn cặp mắt mông lung của Hàn Mạc đang kinh ngạc nhìn anh.
Hàn Mạc không biết vì sao Nam Liệt lại có hành động như vậy.

“Cóc cóc cóc.”

Đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên, phá vỡ bầu không khí lãng mạn trong phòng.

Hàn Mạc vội vã đẫy Nam Liệt ra, cô chỉnh lại y phục lộn xộn trên người mình.
Cô vươn tay nhạt lấy cây kẹp tóc dưới mặt đất, búi mái tóc dài màu nâu của mình lên cao.
Từ trước tới giờ ngoài bốn thuộc hạ cận thân của cô ra, thì Nam Liệt là người đầu tiên nhìn thấy Hàn Mạc xõa mái tóc dài của mình xuống.
Hàn Mạc cho rằng mái tóc dài sẽ làm khuôn mặt cô quá nữ tính, không đủ lạnh lùng không đủ nghiêm trang để làm người khác phải kính nễ cô.

Lần đầu tiên Nam Liệt nhìn thấy Hàn Mạc nữ tính như vậy, mái tóc dài màu nâu làm tôn lên nhan sắc tuyệt mỹ của cô.
Anh nhìn Hàn Mạc đến không chớp mắt, từng cử chỉ từ cái nâng tay nhắc chân điều thật sang trọng và tao nhã.

Trong lòng Nam Liệt dâng lên cảm giác chiếm hữu, anh muốn Hàn Mạc chỉ thuộc về riêng anh.

“Hàn Mạc, anh cho phép em chiếm lấy trái tim anh.”

Vừa nhìn Hàn Mạc, trên khuôn mặt anh tuấn của anh, bất giác nở nụ cười hạnh phúc.
Ruốc cuộc anh cũng tìm được mục tiêu của cuộc đời mình, một người đáng để anh bảo vệ và yêu thương.

“Vào đi”

Giọng nói lạnh lùng nghiêm trang của Hàn Mạc vang lên, cô vừa nói cặp mặt vừa liếc nhìn người đàn ông không biết xấu hổ ngồi một bên cười một cách sảng khoái.
Ngoài mặt thì Hàn Mạc tỏa ra không ưa thích gì nụ cười đắc ý của anh, nhưng tận trong trái tim cô đã rung động vì người đàn ông này.

Lãnh Dương và Việt Vũ hai người cùng nhau bước vào trong.
Hai người cảm giác được không khí trong phòng có gì đó lạ lạ, nhưng không biết đó là gì.

Nhìn Hàn Mạc ngồi một bên rất nghiêm trang, còn Nam Liệt thì khoan khoái trong lòng ngồi đối diện với cô, hai tay nhàn hạ đặt trên thành ghế sopha.

“Hàn gia, chỉ còn 10 phút nữa là tàu sẽ cập bến.”

Lãnh Dương cung kính báo cáo với Hàn Mạc.

“Vậy khi tàu cập bến, cậu đưa tôi đến nơi của cô ấy ngay lập tức.”

Giọng nói khẩn trương của Nam Liệt vang lên.

Lãnh Dương không dám trả lời, anh nhìn Hàn Mạc chờ đợi mệnh lệnh của cô.

Vừa nghe Nam Liệt nói vậy trong lòng Hàn Mạc, chợt hiện lên cơn thịnh nộ chưa từng có.
Khuôn mặt xinh đẹp hồng hào vừa rồi, đột nhiên trở nên lạnh lùng tái mét.
Hàn Mạc giận đến xanh cả mặt, nghĩ đến vừa rồi Nam Liệt còn cả gan hôn cô, mà bây giờ lại gấp gáp đi tìm người phụ nữ khác.

“Lãnh Dương, liên lạc với Trác Hồ chuẩn bị xe.
Chúng ta tới đó ngay lập tức,
Gọi Lưu Xuyên vào đây.”

“Dạ, thuộc hạ đi chuẩn bị ngay.”