Cô vợ xã hội đen của ông trùm hắc đạo - Trang 12

CHƯƠNG 12: EM LÀ CỦA TÔI.

Hàn Mạc nói xong cô bực bội muốn vẫy tay ra khỏi tay của Nam Liệt.
Nam Liệt tức giận với lời nói vừa rồi của Hàn Mạc.

“Không ai nợ ai?”

Hừ lạnh một tiếng Nam Liệt dùng thêm chút sức, làm cho Hàn Mạc càng đau hơn.
Anh kéo Hàn Mạc sát vào người mình, khuôn mặt hai người áp sát vào nhau.

“Em đừng hòng, không ai nợ ai.”

Hàn Mạc không hiểu lời nói của Nam Liệt có ý nghĩa gì, giờ phút này cô không có tâm trạng suy nghĩ những chuyện không đâu vào đâu.

Hai người tiếp tục đi về phía trước, Nam Liệt nhìn thấy một cái cây thật lớn chung quanh trống rỗng dể cho họ quan sát tình hình.

“Chúng ta nghỉ ngơi một chút, rồi mới đi tiếp.”

Nam Liệt nhìn thấy sắc mặt của Hàn Mạc tái nhợt, anh biết cô đã mệt nhưng cứng miệng không chịu nói ra.

“Được!”

Giọng nói yếu ớt của Hàn Mạc vang lên, cô đã kiệt sức cánh tay bị rắn độc cắn giờ đã xưng phù lên.

Nam Liệt cẩn thận kiểm tra chung quanh rồi mới dìu Hàn Mạc ngồi xuống.
Hàn Mạc mệt mỏi dựa lưng vào thân cây, cô nhắm mắt lại định thần.

Nhiệt độ lúc 2 giờ khuya trong khu rừng đã giảm xuống chỉ còn 10c.
Vì không hoạt động nên cơ thể của hai người càng dể bị lạnh hơn.
Nam Liệt nhìn thấy Hàn Mạc run lên vì lạnh, anh cởi áo vest ra khoác lên người của Hàn Mạc.
Cô mở mắt ra nhìn anh, Hàn Mạc thấy trên người Nam Liệt chỉ còn duy nhất một chiếc áo sơ mi màu trắng mỏng.
Hàn Mạc thấy vậy cô cầm áo khoác ném trả lại cho anh.

“Không cần.”

Nam Liệt cau mày khó chịu, người phụ nữ này sao luôn luôn tỏa ra cứng rắn như vậy.
Nam Liệt thấy vậy anh lấy áo khoác mặc vào.
Hàn Mạc trong lòng thầm nghĩ, Nam Liệt chỉ làm bộ làm tịch quan tâm mà thôi.

Trong lúc Hàn Mạc đang suy nghĩ lung tung, đột nhiên Nam Liệt ngồi xuống sát bên người cô.
Anh bá đạo kéo cô vào lồng mình, tay anh giữ chặt bờ vai của cô không cho cô động đậy.

Hàn Mạc tức giận, từ trước tới giờ chưa có ai dám to gan hành động như vậy với cô.
Hàn Mạc nộ khí xông thiên cô dùng hết sức đẫy Nam Liệt ra, nhưng sức của phụ nữ làm sao bì được với sức lực của đàn ông.
Hàn Mạc không còn cách nào nữa, cô rút ra khẩu súng Truy Hồn đặt ngay huyệt thái dương của Nam Liệt nói.

“Buông tôi ra.”

Giọng nói lạnh lùng của cô vang lên trong không gian yên tĩnh.
Nam Liệt không hề tỏa ra lo ngại hay sợ sệt gì.
Ánh mắt kiên định của anh nhìn thẳng vào ánh mắt thâm thuý sâu xa của Hàn Mạc.

“Không buông.”

Nam Liệt trả lời một cách lưu manh, bàn tay vẫn giữ chặt bờ vai của Hàn Mạc.

Hàn Mạc nghe anh nó vậy trong lòng càng thêm tức giận, cô mở chốt an toàn của khẩu súng Truy Hồn.
Ngón tay cô chuẩn bị bóp cò, Hàn Mạc dùng cặp mắt tàn ác nhìn thẳng vào mắt của Nam Liệt.
Trong ánh mắt của anh, không có tia sợ hãi hay bâng khuâng, cô chỉ nhìn thấy sự quan tâm và lo lắng.

Đọc FULL truyện tại đây

Không hiểu vì sao trong lòng của Hàn Mạc hơi rối loạn, lần đầu tiên trong đời cô lại do dự vì đều gì.
Bàn tay đang cầm khẩu súng của Hàn Mạc từ từ buông lỏng xuống.
Hàn Mạc mệt mỏi không muốn đấu tính kiên nhẫn với Nam Liệt nữa.
Cô để mặc cho Nam Liệt ôm mình, bây giờ cánh tay trúng độc đang hành hạ thân thể của cô.

Nam Liệt đang ôm Hàn Mạc anh cảm giác thân thể của cô có gì đó không ổn.
Nam Liệt dùng tay sờ lên tráng cô, Hàn Mạc bây giờ đang bị sốt cao.
Toàn thân cô nóng như lửa đốt, Nam Liệt không biết nên làm gì.
Lúc trước khi anh bị thương, thì Phi Dạ sẽ chăm sóc cho anh.

Nam Liệt lấy khăn tay trong túi áo của mình ra để lau mồ hôi cho Hàn Mạc.

“Ráng chịu thêm một chút, người sẽ tới ngay.”

Trong cơn mê mang Hàn Mạc nghe được giọng nói dịu dàng quan tâm của Nam Liệt.

Cô nhẹ nhàng gật đầu rồi thiếp đi, Nam Liệt ngồi xuống đất để Hàn Mạc nằm gối đầu lên đùi của mình.
Trong lúc Hàn Mạc đang nghỉ ngơi, Nam Liệt luôn đề cao cảnh giác.
Anh sở có người hay vật gì đó đột nhiên tập kích bọn họ.

Hàn Mạc ngủ được một chút cổ họng cô cảm giác khô khóc, Hàn Mạc cố nuốt nước miếng nhưng môi và miệng không còn giọt nước.

“Nước…..”

Hàn Mạc trong cơn mê sảng thốt ra.
Nam Liệt nhìn chung quanh, họ đang ở trong khu rừng lớn anh không tìm thấy nguồn nước ở đâu.

Cuối cùng Nam Liệt đành khom người dùng miệng hôn lên môi của Hàn Mạc.
Khi môi anh chạm vào đôi môi mềm mại của cô, trong lòng anh dâng lên cảm giác lạ lẫm khó tả.

Hàn Mạc đang trong cơn mê man, vừa đụng vào đôi môi ẩm ướt của Nam Liệt.
Hàn Mạc tưởng tượng đây là nguồn nước cứu mạng, cô ra sức mút lấy nước từ trong miệng anh.
Thân thể của Nam Liệt cứng đờ, lần đầu tiên trong đời anh tiếp cận phụ nữ, không ngờ cảm giác lại lạ lùng như vậy.
Nhưng Nam Liệt không hiểu vì sao, đối với Hàn Mạc anh không có cảm giác bài xích.
Toàn thân anh cảm thấy lâng lâng, một cảm giác nóng ran hiện lên trong lòng anh.

Sau khi Hàn Mạc mút hết nước trong miệng Nam Liệt, cô mới hài lòng buông đôi môi của Nam Liệt ra.
Nam Liệt nhìn người phụ nữ đang nằm trên đùi mình, không biết vì sao trong lòng anh lại có cảm giác muốn được che chở và bao bọc cho cô.

Tay Nam Liệt nhẹ nhàng sờ vào khuôn mặt xanh xao của Hàn Mạc,
cặp mắt hiện lên tia kiên quyết.

“Em là của tôi.”

Một lời tuyên bố bá đạo thốt ra từ miệng của Nam Liệt, đã đánh dấu cho đoạn tình cảm của anh dành cho cô.