Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con » Trang 43

CHAP 43: NHỮNG GIA ĐÌNH NHỎ!

*Buổi tối tại nhà nó:

Thay xong bộ quần áo ngủ, nó leo lên giường nằm cạnh con trai như mọi khi. Đưa tay lướt lướt chiếc điện thoại, nó quay sang hỏi:

– Tuấn Dương! Tối nay con muốn nghe nhạc hay muốn mẹ kể chuyện?

Thằng bé không đáp chỉ nhích sang nằm lên cánh tay của mẹ nó, gương mặt nhỏ nhắn xinh trai ngước lên:

– Con muốn nói chuyện với mẹ cơ!

– Chuyện gì ấy nhỉ?

Tuấn Dương chu mỏ, gương mặt nghĩ ngợi, bàn tay vòng sang ôm lấy eo mẹ:

– Tại sao con không có ba giống các bạn hả mẹ?

Tim nó như muốn ngừng đập khi giọng nói non nớt ấy hỏi thế. Vết thương lòng lại nhói lên, nước mắt lại sắp trào ra đến nơi rồi.

Khẽ vuốt tóc con, nó đang cố tìm ra một câu trả lời đúng nghĩa nhưng nó nên đáp làm sao đây?

Nó đã từng muốn quên hắn, muốn xóa đi tất cả quá khứ liên quan đến hắn nhưng làm sao có thể trong khi phiên bản thu nhỏ của hắn cứ ngày ngày qua lại trước mặt nó cơ chứ?

Hôn lên tóc con, đôi mắt nó bắt đầu đỏ hoe, nơi sống mũi cay xè.

– Mẹ xin lỗi con!

Thấy giọng nói mẹ có chiều thay đổi, cậu nhóc lập tức cuốn quýt lên:

– Không! Con chỉ hỏi thế thôi, con không cần ba nữa, con chỉ cần mẹ, mỗi mình mẹ thôi! Mẹ đừng khóc mà!

Bản thân cứ ngỡ mẹ buồn, mẹ nghĩ là mình thương ba hơn nên mẹ mới khóc. Dù thông minh nhưng rốt cuộc Tuấn Dương vẫn chỉ là một đứa trẻ, suy nghĩ vẫn thật đơn giản và vô tư.

Nó hôn lên má con làm gương mặt trắng trẻo vương lại vài giọt nước, nhẹ nhàng nói:

– Con thực sự không muốn biết vì sao ba con không sống cùng chúng ta à?

– Không! Con không hỏi nữa, mẹ cũng đừng khóc nữa nha! Con chỉ cần mẹ là đủ lắm rồi!

Tuấn Dương ôm mẹ thật chặt, rúc mặt vào ngực mẹ nũng nịu. Nó ôm con trai vào lòng, trái tim như bị ai đó siết chặt. Có phải Tuấn Dương không được sinh ra trong một gia đình đầy đủ đều là lỗi của nó không? Nếu ngày đó nó không bỏ đi thì có lẽ mọi chuyện đã khác.

Nhưng làm sao nó có thể? Nó còn lòng tự trọng, còn sỉ diện cơ mà. Hắn đã nặng lời với nó và chính hắn đã tự chuốc lấy. Hắn là người có lỗi lớn nhất nhất đối với Tuấn Dương.

Nó nhắm nghiền mắt, mặc cho mọi chuyện qua đi. Bỗng giọng nói ngọt ngào của Tuấn Dương lại vang lên:

– Mẹ này!

– Hửm?

– Con muốn kể mẹ nghe một chuyện nhưng tuyệt đối mẹ đừng la con nhé!

– Láu cá! Con lại gây chuyện gì nữa sao hả? Nhóc con! – nó xoa đầu thằng bé, đưa đôi mắt trách yêu.

– Con có quen một chú kia, chú ấy tốt bụng lắm, ngày hôm nay còn đưa con đi ăn kem nữa.

– Tuấn Dương!!! Không phải mẹ đã dặn là phải tránh tiếp xúc với người lạ sao? Con thật là hư hỏng! – nó nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng.

– Mẹ à… Chú ấy thực sự không phải người xấu đâu. Con và chú đó thực sự rất có duyên với nhau, gặp nhau liên tiếp hai lần.

– Thế chú ấy và con có nói gì không?

– Có, chú ấy khen con đẹp trai và thông minh. À! Còn có cùng sở thích ăn kem sôcôla nữa!

– Thế chú ấy tên gì? Nhà ở đâu?

– Ấy chết, con quên hỏi tên mất rồi! Chú ấy nói là tuần sau phải quay về Mĩ để giải quyết công việc gì đấy. Mẹ à…

Tuấn Dương ngập ngừng, giương đôi mắt buồn bã ngước lên nhìn mẹ. Nó nhẹ giọng:

– Sao vậy?

– Lúc chú ấy bế con trên tay, con thực sự có cảm giác giống như được ba bế vậy. Rồi lúc ngồi ăn kem và đi xe cùng nhau nữa. Con thấy vui lắm! Mẹ có thể kể cho con nghe về ba có được không? Một chút thôi cũng được!

Đôi mắt bé nhỏ giống như đang cầu khẩn, gương mặt đó y như hắn. Giống đến bất ngờ, sống mũi nó đỏ ửng lên. Phần vì thương con không muốn mãi giấu giếm, nó hôn lên trán thằng bé rồi thủ thỉ:

– Ba của con đẹp trai lắm, không khác gì một hot boy. Đã thế còn rất cao nữa, mẹ chỉ đứng ngang vai của ba thôi! – nó cười nhẹ.

Tuấn Dương thích thú quay sang ôm nó, mắt chớp chớp:

– Ba con thực sự tuyệt vời thế sao? Mẹ kể tiếp đi mẹ!

– Rồi mẹ gặp ba con, lúc đầu cả hai ghét nhau lắm. Người thì khó tính, người thì trẻ con nhí nhố nên lúc nào cũng lườm liếc nhau. Nhưng sau một thời gian sống chung, ba mẹ dần dần có tình cảm và thế là mẹ có con đấy!

Tuấn Dương nhăn nhăn mũi:

– Chắc toàn là mẹ ăn hiếp ba chứ gì!

Nó cười hiền đưa tay véo mũi thằng nhóc:

– Lại đứng về phe của ba rồi!

– Rồi sau đó thì sao? Ba con và mẹ như thế nào nữa?

– Ba con đang ở một nơi rất xa, vì thế nên chúng ta không thể thường xuyên gặp nhau được.

Áp mặt vào khuôn ngực mềm mại của mẹ, nhóc lại hỏi:

– Mẹ này! Con muốn xin mẹ một việc có được không?

– Việc gì ấy nhỉ?

– Còn một tuần nữa là chú hot boy kia đi rồi, con thực sự rất mến chú ấy. Mẹ cho con đi ăn kem với chú ấy một buổi nữa nha!

– Sao con lại tùy tiện như thế? Nhỡ đó là người xấu bắt cóc con đi luôn thì sao?

– Không phải đâu! Chú đó không phải là người xấu đâu. Chú ấy đi xe hơi sang trọng lại dịu dàng với trẻ con nữa. Mẹ cho phép đi mà mẹ!

Cái giọng non nớt van nài thống thiết, nó thầm kêu trời mà không biết phải làm sao. Thằng bé này đúng là một đứa nhỏ cứng đầu, không biết tìm lí do nào để ngăn cản con nữa.

Kéo chăn qua người, nó lập tức bắt sang chủ đề khác:

– Khuya lắm rồi! Mai ở trường còn có bài kiểm tra, con ngủ sớm đi!

– Con không chịu, mẹ đồng ý thì con mới ngủ! – đạp tung chăn ra, cậu nhóc mếu máo.

– Mẹ cho ra sân ngủ bây giờ, ngoan ngủ đi!

– Mẹ cho con đi nha mẹ, chỉ là ăn kem cùng nhau thôi mà!

– Mẹ sẽ suy nghĩ lại, giờ thì con có ngủ hay không? – nó gằn giọng.

Nghe ba từ “suy nghĩ lại” từ miệng của nó, Tuấn Dương mừng quýnh cả người:

– Dạ, ngủ ạ!

Khẽ tắt đèn, nghe những tiếng thở đều đều của con trai, nó thực sự nhẹ nhõm hẳn. Bỗng nghĩ đến những chuyện ban nãy, nó lại nhớ hắn.

Nước mắt thấm ướt c