Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con » Trang 43

CHAP 43: NHỮNG GIA ĐÌNH NHỎ!

*Buổi tối tại nhà nó:

Thay xong bộ quần áo ngủ, nó leo lên giường nằm cạnh con trai như mọi khi. Đưa tay lướt lướt chiếc điện thoại, nó quay sang hỏi:

– Tuấn Dương! Tối nay con muốn nghe nhạc hay muốn mẹ kể chuyện?

Thằng bé không đáp chỉ nhích sang nằm lên cánh tay của mẹ nó, gương mặt nhỏ nhắn xinh trai ngước lên:

– Con muốn nói chuyện với mẹ cơ!

– Chuyện gì ấy nhỉ?

Tuấn Dương chu mỏ, gương mặt nghĩ ngợi, bàn tay vòng sang ôm lấy eo mẹ:

– Tại sao con không có ba giống các bạn hả mẹ?

Tim nó như muốn ngừng đập khi giọng nói non nớt ấy hỏi thế. Vết thương lòng lại nhói lên, nước mắt lại sắp trào ra đến nơi rồi.

Khẽ vuốt tóc con, nó đang cố tìm ra một câu trả lời đúng nghĩa nhưng nó nên đáp làm sao đây?

Nó đã từng muốn quên hắn, muốn xóa đi tất cả quá khứ liên quan đến hắn nhưng làm sao có thể trong khi phiên bản thu nhỏ của hắn cứ ngày ngày qua lại trước mặt nó cơ chứ?

Hôn lên tóc con, đôi mắt nó bắt đầu đỏ hoe, nơi sống mũi cay xè.

– Mẹ xin lỗi con!

Thấy giọng nói mẹ có chiều thay đổi, cậu nhóc lập tức cuốn quýt lên:

– Không! Con chỉ hỏi thế thôi, con không cần ba nữa, con chỉ cần mẹ, mỗi mình mẹ thôi! Mẹ đừng khóc mà!

Bản thân cứ ngỡ mẹ buồn, mẹ nghĩ là mình thương ba hơn nên mẹ mới khóc. Dù thông minh nhưng rốt cuộc Tuấn Dương vẫn chỉ là một đứa trẻ, suy nghĩ vẫn thật đơn giản và vô tư.

Nó hôn lên má con làm gương mặt trắng trẻo vương lại vài giọt nước, nhẹ nhàng nói:

– Con thực sự không muốn biết vì sao ba con không sống cùng chúng ta à?

– Không! Con không hỏi nữa, mẹ cũng đừng khóc nữa nha! Con chỉ cần mẹ là đủ lắm rồi!

Tuấn Dương ôm mẹ thật chặt, rúc mặt vào ngực mẹ nũng nịu. Nó ôm con trai vào lòng, trái tim như bị ai đó siết chặt. Có phải Tuấn Dương không được sinh ra trong một gia đình đầy đủ đều là lỗi của nó không? Nếu ngày đó nó không bỏ đi thì có lẽ mọi chuyện đã khác.

Nhưng làm sao nó có thể? Nó còn lòng tự trọng, còn sỉ diện cơ mà. Hắn đã nặng lời với nó và chính hắn đã tự chuốc lấy. Hắn là người có lỗi lớn nhất nhất đối với Tuấn Dương.

Nó nhắm nghiền mắt, mặc cho mọi chuyện qua đi. Bỗng giọng nói ngọt ngào của Tuấn Dương lại vang lên:

– Mẹ này!

– Hửm?

– Con muốn kể mẹ nghe một chuyện nhưng tuyệt đối mẹ đừng la con nhé!

– Láu cá! Con lại gây chuyện gì nữa sao hả? Nhóc con! – nó xoa đầu thằng bé, đưa đôi mắt trách yêu.

– Con có quen một chú kia, chú ấy tốt bụng lắm, ngày hôm nay còn đưa con đi ăn kem nữa.

– Tuấn Dương!!! Không phải mẹ đã dặn là phải tránh tiếp xúc với người lạ sao? Con thật là hư hỏng! – nó nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng.

– Mẹ à… Chú ấy thực sự không phải người xấu đâu. Con và chú đó thực sự rất có duyên với nhau, gặp nhau liên tiếp hai lần.

– Thế chú ấy và con có nói gì không?

– Có, chú ấy khen con đẹp trai và thông minh. À! Còn có cùng sở thích ăn kem sôcôla nữa!

– Thế chú ấy tên gì? Nhà ở đâu?

– Ấy chết, con quên hỏi tên mất rồi! Chú ấy nói là tuần sau phải quay về Mĩ để giải quyết công việc gì đấy. Mẹ à…

Tuấn Dương ngập ngừng, giương đôi mắt buồn bã ngước lên nhìn mẹ. Nó nhẹ giọng:

– Sao vậy?

– Lúc chú ấy bế con trên tay, con thực sự có cảm giác giống như được ba bế vậy. Rồi lúc ngồi ăn kem và đi xe cùng nhau nữa. Con thấy vui lắm! Mẹ có thể kể cho con nghe về ba có được không? Một chút thôi cũng được!

Đôi mắt bé nhỏ giống như đang cầu khẩn, gương mặt đó y như hắn. Giống đến bất ngờ, sống mũi nó đỏ ửng lên. Phần vì thương con không muốn mãi giấu giếm, nó hôn lên trán thằng bé rồi thủ thỉ:

– Ba của con đẹp trai lắm, không khác gì một hot boy. Đã thế còn rất cao nữa, mẹ chỉ đứng ngang vai của ba thôi! – nó cười nhẹ.

Tuấn Dương thích thú quay sang ôm nó, mắt chớp chớp:

– Ba con thực sự tuyệt vời thế sao? Mẹ kể tiếp đi mẹ!

– Rồi mẹ gặp ba con, lúc đầu cả hai ghét nhau lắm. Người thì khó tính, người thì trẻ con nhí nhố nên lúc nào cũng lườm liếc nhau. Nhưng sau một thời gian sống chung, ba mẹ dần dần có tình cảm và thế là mẹ có con đấy!

Tuấn Dương nhăn nhăn mũi:

– Chắc toàn là mẹ ăn hiếp ba chứ gì!

Nó cười hiền đưa tay véo mũi thằng nhóc:

– Lại đứng về phe của ba rồi!

– Rồi sau đó thì sao? Ba con và mẹ như thế nào nữa?

– Ba con đang ở một nơi rất xa, vì thế nên chúng ta không thể thường xuyên gặp nhau được.

Áp mặt vào khuôn ngực mềm mại của mẹ, nhóc lại hỏi:

– Mẹ này! Con muốn xin mẹ một việc có được không?

– Việc gì ấy nhỉ?

– Còn một tuần nữa là chú hot boy kia đi rồi, con thực sự rất mến chú ấy. Mẹ cho con đi ăn kem với chú ấy một buổi nữa nha!

– Sao con lại tùy tiện như thế? Nhỡ đó là người xấu bắt cóc con đi luôn thì sao?

– Không phải đâu! Chú đó không phải là người xấu đâu. Chú ấy đi xe hơi sang trọng lại dịu dàng với trẻ con nữa. Mẹ cho phép đi mà mẹ!

Cái giọng non nớt van nài thống thiết, nó thầm kêu trời mà không biết phải làm sao. Thằng bé này đúng là một đứa nhỏ cứng đầu, không biết tìm lí do nào để ngăn cản con nữa.

Kéo chăn qua người, nó lập tức bắt sang chủ đề khác:

– Khuya lắm rồi! Mai ở trường còn có bài kiểm tra, con ngủ sớm đi!

– Con không chịu, mẹ đồng ý thì con mới ngủ! – đạp tung chăn ra, cậu nhóc mếu máo.

– Mẹ cho ra sân ngủ bây giờ, ngoan ngủ đi!

– Mẹ cho con đi nha mẹ, chỉ là ăn kem cùng nhau thôi mà!

– Mẹ sẽ suy nghĩ lại, giờ thì con có ngủ hay không? – nó gằn giọng.

Nghe ba từ “suy nghĩ lại” từ miệng của nó, Tuấn Dương mừng quýnh cả người:

– Dạ, ngủ ạ!

Khẽ tắt đèn, nghe những tiếng thở đều đều của con trai, nó thực sự nhẹ nhõm hẳn. Bỗng nghĩ đến những chuyện ban nãy, nó lại nhớ hắn.

Nước mắt thấm ướt cả gối, nó ước phải chi bây giờ trên chiếc giường này có cả ba người thì hạnh phúc biết mấy. Tuấn Dương sẽ không phải khao khát có ba như thế. Nó cũng chẳng cần dằn vặt suốt bao năm nay.

Không biết người chú đẹp trai mà thằng bé nhắc đến là ai, hẳn là phải thú vị lắm nên thằng nhóc mới thích thú như thế. Nó vẫn không thực sự an tâm, nếu lỡ là kẻ xấu thì biết tính làm sao?

Tuấn Dương là mạng sống của nó, nếu lỡ có chuyện gì làm sao nó sống nổi? Nhưng nếu không cho phép thì cũng thấy tội nghiệp cho con trai, trông háo hức thế kia mà.

Thôi thì coi như tiễn người chú kia về nước, nó quyết định sẽ cho Tuấn Dương đi ăn kem một lúc. Chắc sẽ không sao đâu vì nếu muốn làm hại thì đã ra tay từ lâu rồi. Với lại với thế lực của nó hiện giờ, nó không tin không bảo vệ được con mình.

Nó trở về quản lí 10 cái quán bar kia, tuy nhiên luôn giấu đi danh tính vì sợ thế lực của Hắc Long Bang sẽ tìm ra. Người ta chỉ biết thành phố này lại được ổn định như 7 năm về trước, và cái tên Nữ Quái lại được đồn thổi.

……

*Tại khách sạn của hắn:

Hắn vì nôn nao trong lòng không ngủ được nên lấy điện thoại rồi ấn số của Zibi. Chuông đổ hồi đầu tiên thì đã có người bắt máy:

– Alô. Tao nghe đây!

– Bên đó ổn chứ? – hắn hỏi.

– Câu đó để tao hỏi mầy mới đúng!

– Ừ thì tao đang trong thời gian suy nghĩ, chuyến hàng đó tao có linh tính là nó không ổn. – hắn nằm sấp trên giường, gương mặt nhăn lại.

– Cần gì phải suy nghĩ cho khổ, hiện tại lô hàng đó đang ở một bến cảng ở Mĩ. Cho người điều tra là ra ngay thôi mà!

– Thế lực Hắc Long Bang đồng ý vận chuyển và coi sóc một lô hàng là việc không hề nhỏ. Thế nào các Bang Hội khác cũng sẽ dòm ngó, vì thế phải đảm bảo lô hàng này an toàn không được dính dáng đến các loại hàng cấm.

– Mầy khéo lo, dù có bị bắt thì mẹ Bang Chủ chỉ cần búng tay một cái. CIA* cũng không làm gì được ta!

*CIA (Central Intelligence Agency): Cơ Quan Tình Báo Trung Ương Hoa Kì.

– Cái đó tao không lo, mầy không biết đến hai chữ Uy Tín hả thằng ngu? – hắn gằn giọng.

– Suốt ngày mầy cứ lo xa… Thôi được rồi! Tao sẽ thăm dò lô hàng đó giúp mầy! Đúng là oải thật!

– Tốt nhất là vậy đi!

Hắn định gác máy, nhưng nhớ lại điều gì đó bèn nói vội vào điện thoại:

– Mà đã có tin tức gì của Gia Mẫn chưa?

– Chưa! Mầy vẫn còn nhớ cô ấy sao?

– Đùa vui nhỉ? Không nhớ cô ấy thì nhớ ai? Vợ mầy à?

– Tao thò tay sang bóp cổ mầy chết bây giờ đấy thằng khốn nạn! Tao cứ ngỡ mầy quên mất Gia Mẫn rồi chứ.

– Không! Cô ấy mãi mãi là vợ của tao và là người phụ nữ duy nhất mà tao yêu! À mà này… Trong thời gian tao ở bên đây có một chuyện thú vị lắm! – hắn bỗng mỉm cười vui vẻ.

– Chuyện gì thế?

– Tao gặp một thằng nhóc, xinh trai cực kì nhé! Đã thế mà còn thông minh xuất chúng nữa, à…thông minh hơn cả mầy!

– Mầy so sánh cái kiểu gì thế hả? Lại dìm hàng! – Zibi ngán ngẩm.

– Haha…Tao đùa thôi!

– Chuyện hết sức thú vị hé! – Zibi châm chọc.

– À quên mất vấn đề chính, thằng bé đó có gương mặt đẹp trai lắm! Tao cứ ngờ ngợ là mình đã gặp ở đâu mà không nhớ ra, cuối cùng hôm qua sau khi xem ảnh lúc nhỏ của tao thì mới thực sự giật mình đấy!

– Sao? Giật mình chuyện gì?

– Thằng nhỏ có khuôn mặt giống tao y như đúc, kể cả cách nói chuyện lẫn sở thích luôn. Ghê chưa? Hehe… – hắn nhe răng cười thích thú.

– Cười con khỉ! Coi chừng lúc trước mầy chơi bời bậy bạ nên có con ngoài giá thú đấy ba! Kaka… – Zibi vô ý đùa.

– Tao cắt lươi mầy bây giờ thằng cô hồn cát đản! Trù ẻo à? Con người ta có ba mẹ đàng hoàng, nói bậy bạ dân chúng cắt lưỡi mầy nhá!

– Mầy có tật giật mình à? Haha… Tao nói đùa mà sợ thế thì coi như đúng rồi còn gì?

– Bớt nhảm giùm cái đi mặt lừa! Thôi nha, tao cúp máy đây! Nhớ điều tra lô hàng đó càng nhanh càng tốt đấy!

– Ok.

Hắn buông chiếc điện thoại xuống chiếc giường trắng sang trọng, tay gác lên trán trong đầu lại suy nghĩ về cậu nhóc đáng yêu ấy. Cảm gần gũi, quen thuộc ấy là như thế nào?

……

*Biệt thự của Lam Chánh:

– Bang Chủ! Tôi có một tin này rất hay ho! – viên trợ lí thân cận tiến vào thư phòng, nơi Lam Chánh đang gác chân lên bàn để nhấm nháp ly rượu vang đắt tiền.

– Có chuyện gì vậy? – ngẩng đầu dậy đưa mắt nhìn kẻ đối diện.

– Tôi điều tra được một số thông tin bất ngờ từ thằng bé đã đi ăn cùng với Trịnh Tuấn Anh!

Ông ta thoạt đầu tỏ ra ngán ngẩm, tiếp tục tựa đầu lên ghế nhắm hờ đôi mắt:

– Nói mau đi rồi cút ra ngoài!

– Nó tên Hoàng Tuấn Dương và chính là con trai của Hoàng Gia Mẫn!

– Cái gì??? – Lam Chánh bật dậy như lò xo, đôi măt mở trừng như không thể tin được.

– Chẳng phải chính là Nữ Quái một thời lừng danh của cái thành phố này sao? Bảy năm trước cô ta đã lấy chồng và sang Mĩ rồi mà? – Lam Chánh vẻ mặt ngạc nhiên hết cỡ đáp.

– Có một điều Ngài không biết đó chính là cô ta đã kết hôn với Trịnh Tuấn Anh và chính thức trở thành thiếu phu nhân Hắc Long Bang vào năm đó.

Vẻ mặt đăm chiêu, Lam Chánh tiếp:

– Thảo nào thời gian ấy, giới giang hồ đồn thổi lên một sự việc. Họ nói rằng Hắc Long Bang xuất hiện một Nữ Bang Chủ tương lai kế nghiệp Lý Khánh Hà, thì ra chính là Hoàng Gia Mẫn. Không ngờ thật đấy! Thế lẽ nào… – sắc mặt bỗng chốc thay đổi, dường như đã phát hiện ra điều gì đó đưa ánh mắt đầy ẩn ý nhìn tên trợ lí.

Viên trợ lí gật đầu chắc chắn. Lam Chánh nở nụ cười ma mãnh, tà ác:

– Haha… Được lắm! Dù Trịnh Tuấn Anh có phát hiện ra số hàng đó là hàng cấm đi nữa thì ta vẫn có thể khiến hắn đồng ý vụ làm ăn này!

– Dường như hắn vẫn chưa phát hiện ra thằng bé là con hắn, cả hai cứ như là chú cháu mới quen vậy đấy! Tôi dám chắc năm đó Hoàng Gia Mẫn đã rời bỏ hắn trong khi bản thân đang mang thai.

– Tốt lắm! Những thông tin này của người quả thật rất tốt haha…

– Cám ơn Bang Chủ!

Gương mặt cáo già toan tính, môi nở nụ cười đầy ám muội:

“Trịnh Tuấn Anh! Haha… Lô hàng 500 triệu USD của ta! Haha…”

……

*Biệt thự Hắc Long thành phố New York:

11h khuya:

Một chàng trai mặc bộ đồ ngủ dài tay trông cực baby nhé. Khổ nổi anh ta đang gục lên gục xuống bên cạnh một cái nôi em bé, nói đúng hơn là đang ngủ gật.

Gần đó có một chiếc giường rộng lớn, và trong chiếc chăn ấm áp là gương mặt xinh đẹp mê hồn. Cô ấy ngủ rất ngon, tiếng thở đều đều lắng vào màn đem tĩnh mịch.

“Oe…oe…oe”

Tiếng khóc của đứa bé cất lên trong không gian vắng lặng. Tuy nhiên hai vợ chồng “trâu bò” vẫn cứ ngủ và ngủ.

Đứa bé chưa đầy ba tháng tuổi thấy ba mẹ không ngó ngàng gì đến mình liền khóc to hơn. Tiếng khóc càng ngày càng lớn và dai dẳng hơn.

“Oe…oe…oe…”

Cô gái xinh đẹp khẽ trở mình, gương mặt say ke nhìn chồng:

– Minh Hạo!

Im lặng…

“Oa…oa…oa”

– Minh Hạo!

Không một tiếng đáp…

– PHÙNG MINH HẠO!!@#!!$$%!!!!!!

“Rầm”

– Ui da!

Vâng tiếng hét có một không hai không những làm đứa bé im bặt mà còn làm ba nó té cả ghế. Như biết thân biết phận, tiểu bảo bối im lặng nghe ngóng. Mẹ mà nổi cáu thì chỉ có thể diễn tả bằng hai từ: Kinh khủng.

Minh Hạo từ từ ngồi dậy, đưa tay xoa mông:

– Có chuyện gì sao?

– Anh ngồi canh con kiểu gì mà nó khóc um lên vậy hả?

Biết lí do là mình, tiểu bảo bối lại khóc ré lên một lần nữa khẳng định lại lời nói của mẹ.

“Oa…oa…oa”

Minh Hạo lính quýnh bế thằng bé lên, gương mặt nhăn nhó trong phát tội nghiệp:

– Anh xin lỗi! Tại anh ngủ quên mất! Xin lỗi cục cưng của ba, làm ơn nín đi mà!

Hôn cái chụt lên đôi má hồng phúng phính, bé con bi bô trong miệng không khóc nữa nhưng nước mắt nước mũi vẫn tèm lem.

– Anh đã hứa mỗi người canh con một đêm mà khi đến phiên thì anh lại ngủ! Ban ngày em chưa đủ mệt sao? Anh thật là…

Ailee nằm phịch xuống giường, thái độ có vẻ hơi tức tối đôi chút. Minh Hạo đặt cục cưng xuống nôi rồi đến bên cạnh ngồi lên giường:

– Anh xin lỗi mà! Công việc ban ngày ở công ty nhiều quá nên anh mệt! – đưa tay lên dụi mắt, anh nở nụ cười híp mí tỏa nắng nhìn vợ.

Nhìn chồng cực khổ, Ailee không đành lòng trách mắng. Thấy thế nên ngồi dậy dùng hai tay áp vào má chồng ngọt ngào:

– Thế hôm nay anh ngủ đi! Em sẽ canh chừng con!

Đặt lên môi anh nụ hôn nhẹ, cô định bước xuống giường thì Minh Hạo liền nắm tay cô kéo lại:

– Thôi đi! Chắc con ngủ rồi nên không cần canh đâu. Cả ngày hôm nay có lẽ em mệt mỏi lắm!

Ailee lùi lại ngồi xuống giường:

– Có mẹ trông chừng hộ nên em cũng không mệt lắm! Công việc nhiều lắm sao? – nhìn mặt Minh Hạo Ailee bỗng thấy xót xa.

– Em thử nghĩ xem có nhiều không khi anh gánh vác cả hai tập đoàn Hắc Long và Phùng Thị?

Ôm lấy chồng, Ailee giả vờ trêu:

– Nhìn mấy cô thư ký chân dài thì tự nhiên sẽ hết mệt thôi!

– Vợ anh là đẹp nhất! – thì thầm bên tai.

– Uầy, nổi cả da gà! Ox à, anh thực sự đáng yêu lắm! – ôm lấy cổ Minh Hạo lắc lư một cách tình tứ, cả hai cứ như còn là học sinh cấp ba ấy.

– Nè, em có biết nếu em cứ đưa đẩy như thế thì đêm nay cả hai chúng ta sẽ đều mất ngủ hay không? – Minh Hạo cười gian.

– Cuồng dâm sinh hoang tưởng à?

– Thử xem!

– Á…Minh Hạo! Đồ xấu xa! Coi chừng con khóc kìa!

– Nó ngủ ngoan rồi! Yên tâm đi mà!

Và vâng! Tiểu bảo bối rất biết điều khi quyết định nhắm mắt đi ngủ. Nếu cứ khóc rống lên thế nào mẹ cũng sẽ nổi giận và hai cha con sẽ lại hưởng “bom tự chế” mất.

……

*Tại một căn biệt thự khác:

Cô nhóc ba tuổi ôm con gấu nhỏ mở cửa phòng ba mẹ. Người bố 24 tuổi đẹp trai khỏi chê đang ngồi bấm máy tính lạch cạch trên giường liền ngạc nhiên:

– Zini, sao con lại qua đây?

Nghe chồng hỏi, cô vợ đang ngồi ở bàn trang điểm liền quay lại:

– Khuya rồi đấy! Sao con không ngủ đi, bảo bối của mẹ!

– Con muốn ngủ chung với ba mẹ!

Leo lên giường, cô nhóc bụ bẫm đáng yêu liền nhào vào lòng ba. Cất máy tính, Tử Nam liền bẹo má con gái:

– Không được đâu! Mẹ sẽ cho hai cha con ra ngoài hành lang mất! Mọi khi con vẫn ngủ một mình mà?

– Nhưng hôm nay con cảm thấy sợ, cho con ngủ với ba mẹ một đêm thôi!

Bảo Hân leo lên giường, kéo chăn lên đắp cho con gái. Khẽ vuốt tóc rồi hôn lên trán con, cô bảo:

– Thế con sợ điều gì?

– Con sợ ma! Con ma trong phim mà ban chiều ba coi đấy! – đôi mắt nhỏ ngây thơ giương lên nhìn ba.

Bảo Hân khẽ lườm Tử Nam một cái:

– Đã bảo đừng cho con thấy mấy cái đó mà! Anh đúng thật là…

– Hì hì… Anh xin lỗi! Mà muốn ngủ lại phòng ba thì phải trả lời đúng một câu hỏi.

– Ba cứ hỏi đi!

– Nếu lỡ tay ấn close thì làm sao mở nhanh tab vừa đóng? Kiểm tra lại bài học sáng nay nào!

Cô nhóc đáp lai khi chưa đầy ba giây nghĩ ngợi:

– Ctrl + Shift + T …thưa ba!

Khẽ mỉm cười xoa đầu cô nhóc, Tử Nam gật đầu:

– Đúng rồi! Thế mới giỏi đấy!

– Hai cha con suốt ngày cứ mở miệng ra là máy tính, thiệt là không nói nổi!

– Em phải vui vì con giỏi giống anh chứ!

Bảo Hân hậm hực nằm xuống giường, kéo chăn lên đắp cho Zini rồi tắt đèn:

– Ngủ sớm đi nhóc! Mai mẹ đưa con đi siêu thị!

“Chụt”

– Con thích đi siêu thị! Ba mẹ ngủ ngon!

Ai ai cũng hạnh phúc với gia đình riêng rồi nhỉ?