Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con - Trang 42

CHAP 42: CON THÍCH CHÚ RỒI!

*Khách sạn Hắc Long:

Căn phòng cao cấp nhất được bố trí hơn năm mươi cận vệ để canh gác. Những tay áo đen, hông vắt súng ống đi qua đi lại, thái độ cực kì nghiêm túc.

Nơi hai tên cận vệ đứng nghiêm chỉnh kia chính là một cánh cửa lớn dẫn vào một căn phòng. Nơi đó không đâu khác ngoài phòng ngủ của hắn.

Hiện giờ là 9:00 sáng, thời điểm mà hắn có hẹn với một tên trùm mafia của Đài Loan – kẻ đứng đầu Bang Lam Thiên: ông Lam Chánh.

Một bàn rượu đơn giản nhưng sang trọng được bày ra. Cả hai đối diện nhau, sau lưng là những tay áo đen đằng đằng sát khí.

Hắn vừa ngủ dậy, một thân áo sơ mi trắng chỉnh tề ngồi chéo chân với gương mặt lạnh te không chút cảm xúc.

Còn người đàn ông trạc tứ tuần, một thân vest đen sang trọng kia chốc chốc lại cười niềm nở tỏ rõ thiện ý muốn hợp tác.

Hắn toát lên vẻ uy quyền của kẻ cầm đầu trong giới Hắc đạo, dù là nhìn sơ cũng khiến người khác phải rùng mình.

Lam Chánh cung kính rót rượu, sau đó cầm lên dâng đến trước mặt hắn như một vị quan dưới trướng của nhà vua.

Hắn thuận tay cầm lấy, tuy nhiên cảm xúc cũng khá khó nắm bắt khiến người đối diện cảm thấy bối rối vô cùng.

– Bang Chủ à! Cậu…cậu đã suy nghĩ kĩ về vấn đề tôi đã nói hôm trước chưa?

Nhấc chân nhẹ đổi tư thế gác, hắn nhấm một ngụm rượu vang, đôi đồng tử chú mục vào người đàn ông đối diện:

– Giá trị của số hàng đó là bao nhiêu?

Lam Chánh hơi ngỡ ngàng trước câu hỏi của hắn, nhìn gương mặt đầy hàn khí khiến ông có phần cảm thấy sợ. Tuy nhiên, một kẻ mưu mô, tinh ranh như ông ta thì đây chỉ là những vấn đề nho nhỏ:

– Thưa… nó trị giá đến 500 triệu USD!

– Thì ra đó là lí do ông muốn được thế lực của Hắc Long Bang hỗ trợ! – hàng lông mày anh tuấn khẽ nhíu lại nhưng nhanh chóng dãn ra.

Lam Chánh toát cả mồ hôi hột nhưng kì thực vẫn cố giữ bình tĩnh:

– Thực sự tôi biết bang Hắc Long hùng mạnh thế giới, số hàng này lại được tiêu thụ tại đất Mỹ nên…

– Đủ rồi! – hắn giơ tay ra hiệu bảo ông ta im lặng – không cần vòng vo nói thẳng ra đi!

– Tôi tin lực lượng của Hắc Long Bang sẽ không để thất thoát số hàng này khi nó được vận chuyển đến nước Mĩ, mong Bang Chủ nhận lời giúp đỡ.

Lam Chánh bước ra cúi đầu với hắn, tuy vậy nhưng gương mặt hắn vẫn không biểu hiện bất cứ điều gì cho câu trả lời.

Thấp thỏm như ngồi trên đống lửa, ông ta thực sự đang mất hết kiên nhẫn với hắn. Chỉ cần một cái gật đầu thì đã trót lọt, thế nhưng hắn cứ trơ trơ ra đó rốt cuộc là có chịu giúp không đây?

– Bang Chủ à, tuần sau là đã đến hẹn với phía bên đối tác, nếu chậm trễ tôi sẽ phải bồi thường rất nhiều có khi tán gia bại sản. Đây là một chuyến hàng quan trọng, xin cậu suy nghĩ lại! – ông ta một lần nữa cúi gập người ra chiều van xin hắn.

– Hàng gì?

Âm thanh trầm thấp ấy tuy ngắn gọn nhưng như thể là một ngòi điện công kích thẳng vào đại não của Lam Chánh. Có một sự thật được che giấu bởi vì ông ta biết, Bang Chủ Hắc Long Bang đã quy định ai vận chuyển hàng cấm sẽ nhận hậu quả khôn lường. Ông ta yên lặng một lúc, sau đó lắp bắp đáp:

– Là…là… rượu vang! Là một lô rượu vang rất quý giá!

– Tôi sẽ suy nghĩ lại! Ông về được rồi!

Hắn đứng dậy bước thẳng vào phòng tắm, ông ta trông theo bóng hắn cho đến khi khuất đi.

Nắm tay siết chặt nổi đầy gân, một cái nghiến răng rùng mình:

– Hừ!

Ông ta quay lưng cùng đám cận vệ ra về. Trong lòng vô cùng không hài lòng với thái độ của hắn. Đã không có thiện ý nhưng ông bắt buộc phải giữ khuôn phép, mong sao hắn đồng ý giúp ông vận chuyển chuyến hàng lớn này.

Hắn tắt vòi sen, đưa tay lấy chiếc khăn quấn hờ ngang hông rồi bước đến bên chiếc gương lớn. Khẽ ngắm mình trong gương, bỗng hắn nhớ đến thằng nhóc hắn gặp hôm qua.

Suy nghĩ hỗn độn, tại sao thằng bé đó lại mang cho hắn cái cảm giác quen thuộc. Một cảm giác hắn không tài nào lí giải nổi. Gương mặt thằng bé đó có những đường nét hắn cho rằng bản thân đã gặp ở đâu thì phải.

Nghĩ tới nghĩ lui lại không ra, hắn ném mình lên giường rồi ngó trần nhà. Bỗng dưng muốn gặp lại thằng bé đó, nó cho hắn một cảm giác gần gũi khi đối thoại. Sao vậy nhỉ?

Trong lời nói có nét nghịch ngợm và tinh ranh hao hao giống hắn nữa. Thật kì lạ! Chẳng lẽ hắn và thằng nhóc đó thực sự có duyên với nhau. Nghĩ lại cũng thấy vui vui, nếu nó và hắn không xảy ra chuyện đáng tiếc như thế, biết đâu bây giờ hắn đã có một thằng con trai như thế rồi không chừng.

Lắn qua lộn lại, đôi chân hắn lại muốn xuống phố. Muốn tìm kiếm thằng nhóc con đặc biệt đó. Nghĩ là làm, hắn lập tức thay quần áo rồi ra ngoài.

……

*Nhà trẻ của Tuấn Dương:

– Các em đọc theo cô này!

Cô giáo đọc lên một chữ cái, lũ trẻ bắt đầu râm ran đọc theo. Riêng cái thằng quỷ con ngồi cuối lớp thì đang ngồi đọc truyện tranh. Gương mặt đẹp trai lém lỉnh khiến các cô bé ngồi gần đó phải nhìn chăm chăm.

Mái tóc nâu lãng tử cùng đôi mắt nâu trong veo hút hồn, thỉnh thoảng lại chớp chớp khi đọc đến đoạn gay cấn.

Bỗng:

– HOÀNG TUẤN DƯƠNG!!! – cô giáo hét lên.

Tuấn Dương phản xạ nhanh đứng dậy:

– Dạ thưa cô!

– Em có đang tập trung nghe cô đọc bài không đấy?

– Dạ có ạ! – cậu nhóc gật lia gật lịa cái đầu.

– Thế cô đã đọc đến chữ nào rồi? – cô giáo cầm cây thước nhịp nhịp khiến cậu nhóc run run.

Vận động cái đầu hết công suất, cố gắng nhớ lại lần cuối cả lớp đọc lớn lên chính là:

– Là chữ E thưa cô!

– Tốt! Ngồi xuống đi!

Thở phào nhẹ nhõm, Tuấn Dương ngồi xuống quệt mồ hôi trên trán. Xém tí nữa là bị bắt quả tang rồi, mẹ mà biết chắc mông cậu sẽ nát cho coi.

Mà ngồi trong lớp chán như con gián, cậu đã biết đọc biết viết từ lâu rồi cơ mà. Ngồi nghe tụi bạn đọc đi đọc lại bảng chữ cái mà nhức hết cả đầu, Tuấn Dương chán nản nhìn lên bảng, cái miệng lép nhép như thể đang đọc theo.

Được một lát nằm dài trên bàn thì cậu lăn ra ngủ quên, yên giấc được chốc lát thì lại xém té ghế:

– HOÀNG TUẤN DƯƠNG!!!!

– Á…dạ thưa cô!

Giật mình đứng lên, cậu dụi dụi mắt. Trong lòng lầm bầm:” Cô giáo gọi tên mình mà cứ như gào thét ấy!”

– Em lăn ra ngủ trong giờ học thế mà coi được à?

– Dạ em xin lỗi nhưng thực sự giọng cô truyền nhiễm…á nhầm truyền cảm quá nên em không cưỡng lại được! Hì hì – cậu đưa tay lên gãi gãi đầu.

– Lại già mồm, nhất định hôm nay cô sẽ mách mẹ em!

Tuấn Dương như bị điện giật, nhảy cẫng cẫng lên nghiêm trọng:

– Thôi mà cô, đừng mách mẹ em! Cô không muốn thấy em lang thang ngoài đường chứ? Mẹ em nổi giận lên là ghê lắm! Tha cho em lần này nha cô!

– Tại sao cô phải nghe lời em?

– Tại vì trẻ em là tương lai của đất nước! – thằng bé láu cá nói.

– Em đúng thật là cái gì cũng nói được! Ra về ở lại trực nhật một mình cho cô!

– Vâng thưa cô!

Cậu chán nản ngồi phịch xuống ghế, đúng là chán thật. Ngủ chưa được bao nhiêu thì lại phải trả một cái giá đắt. Haizz!

– Ta quay lại bài học, Tiểu Thanh! Đọc giúp cô đi nào!

Một cô bé con trông rất hiền đứng lên cất giọng, lớp học im lặng nghe ngóng vì bị thu hút bởi cái giọng trong trẻo ấy. Riêng Tuấn Dương “đập chai” nhà ta thì cứ ngồi chống cằm, trưng cái bộ mặt thiễu năng nhìn ra cửa sổ.

“Bạn đang đọc truyện tại “*KenhTruyen.Com*+* [Hot]: *

#1098

| maulanhnhok

*[ 539 XU ]*

Thứ 5, 12/06/2014, 10:36:00 – ↓↓↓↓

Hắn ngồi trên xe mà tỏ vẻ hơi chán nản, sáng giờ đi loanh quanh khu mua sắm mà chẳng thể gặp lại thằng bé kia.

Có chút thất vọng, hắn chống cằm thở dài. Gương mặt siêu baby luôn.

Tài xế lái xe hướng về phía khách sạn, bất ngờ điện thoại trong túi quần anh ta rung lên. Đảm bảo an toàn, anh ta gắn tai nghe vào và nhấc máy:

– Alô.

– Anh à, em đây! Hôm nay anh đón con giúp em nhé! – giọng vợ anh ta cất lên bên đầu dây kia.

– Anh đang trong giờ làm việc, không thể đón con được đâu!

Hắn im lặng ngóng mỏ lên nghe xem chuyện gì. Đôi mắt hơi nhướn lên khi hiểu ra sự việc.

– Em xin lỗi! Em đang ở chỗ của mẹ nên không ghé đón con được! Anh ráng đi mà!

– Anh nghĩ ông chủ của anh sẽ …

– Anh cứ việc đón đứa bé đi! – giọng hắn ở phía sau cất lên khiến người tài xế phải quay lại ngơ ngác.

– Bang Chủ! Thế sao được?

– Có gì đâu mà không được! Tôi cũng không muốn quay về khách sạn sớm đâu. Anh có thể đi rước đứa bé!

– Thật sao? Cám ơn Ngài rất nhiều ạ! – anh ta quay sang nói vào tai nghe – Em à, anh đón con cho nhé!

Người tài xế rối rít cảm ơn hắn rồi nhắm thẳng hướng nhà trẻ, hắn nhìn hai hàng cây xanh mát bên đường cũng cảm thấy dễ chịu phần nào.

Xe dừng lại trước một nhà trẻ nhỏ, lũ con nít túa ra được phụ huynh rước về nhà. Anh tài xế ra khỏi xe rồi hướng mắt về phía cổng trường mà trông ngóng bóng dáng đứa con gái thân yêu.

Tuấn Dương hai tay đút túi quần, miệng lép nhép:

– Uổng công mình gọi điện về nhà xin phép mẹ là sẽ về trễ hơn một tí, cuối cùng cô giáo lại tha cho mình. Bây giờ có lẽ mẹ đã đến quán bar để quản lí sổ sách rồi, gọi mẹ đến rước thế nào cũng bị ăn mắng một trận cho xem. Thôi thì đi mua kem và truyện tranh vậy!

Tuấn Dương thong thả bước từng bước ra cổng trường. Trong lòng vô cùng khoái chí khi nghĩ sắp được mua thêm truyện.

Hắn ngồi trên xe chống cằm nhìn lũ con nít. Anh tay xế bỗng vẫy vẫy tay:

– Tiểu Thanh! Ba ở đây này!

Cô bé chạy đến ôm chầm lấy cổ ba cất giọng non nớt:

– Ba ơi!

– Hôm nay học ngoan không? – khẽ hôn lên hai cái má phúng phính, anh ta hỏi.

– Dạ ngoan! Mình về nhà đi ba!

Mở cửa xe cho con, anh tài xế ân cần cài dây an toàn cho cô bé. Thấy trong xe có một chú lạ mặt, Tiểu Thanh ngây thơ hỏi:

– Ba ơi, chú này là ai vậy?

– Chú ấy là chủ của ba đấy! – anh ta leo lên xe đóng cửa lại rồi vặn chìa khóa.

Đọc FULL truyện tại đây

– Chào chú! – cô bé cười híp mí.

Hắn vẫy tay:

– Chào con!

Chiếc xe từ từ lăn bánh nhưng bỗng hắn nhận ra một cái bóng bé nhỏ vừa bước ra đến cổng trường. Gương mặt tinh anh, trắng trẻo ấy như hằn sâu vào não.

– Dừng xe!

Chiếc xe thắng kít, hắn mở cửa bước xuống tiến đến chỗ Tuấn Dương. Thằng nhóc nhanh chóng nhận ra người quen, nó nhảy tưng tưng lên:

– A… Chú! Chú!

– Còn nhớ chú sao? – hắn đối với thằng nhóc cực kì thân thiện. Trong lòng bỗng trở nên cực kì thoải mái. Đút tay vào túi quần, hắn cúi xuống xoa lên mái tóc nâu kia.

– Nhớ chứ! Chú là người hôm qua bị con làm bẩn giày đúng không?

– Thì ra con học ở đây à? Chúng ta quả thật rất có duyên nhỉ?

– Vâng. Mà chú làm gì ở đây? – thằng nhóc tỏ vẻ thắc mắc.

– Chú đi đón con gái cùng một người bạn, không ngờ được gặp lại con đấy! Tiểu hot boy!

– Hôm qua chú hứa nếu chúng ta gặp lại nhau lần nữa thì nhất định sẽ đãi con ăn kem mà. Giữ lời hứa chứ? – hàng lông mày giống hắn y như đúc nhướn nhướn lên trông rất gian.

– Được thôi! Ta đi ăn kem!

Tuấn Dương vui quá nên hai mắt sáng lên:

– Yeah! Mà khoan đã…

Giơ tay lên xem đồng hồ, bỗng mặt cậu trở nên đăm chiêu. Hắn thấy lạ liền hỏi:

– Sao vậy?

– Chúng ta chỉ có một tiếng đồng hồ thôi! Cháu đã hẹn với mẹ rồi, nếu mẹ đến trường mà không thấy cháu nhất định tối nay cháu sẽ ăn đòn nát đít!

Hắn bật cười bẹo má thằng nhóc:

– Lo xa quá đó ông tướng! Ăn kem chắc không đến một tiếng đồng hồ đâu, chú hứa sẽ đưa cháu trở lại đây trước khi mẹ cháu đến được chưa?

– Vâng. Thế thì được!

Hắn dắt tay Tuấn Dương chỗ chiếc xe hơi đen đang đậu. Hai đứa nhóc nhìn nhau ngơ ngác:

– Tiểu Thanh! Cậu làm gì ở đây?

– Mình được ba đón về! – cô bé chỉ vào anh tài xế ngồi bên cạnh. – Còn cậu?

– Mình được chú đẹp trai mời đi ăn kem! – vừa nói vừa cười trông dễ thương dã man.

Hắn và thằng bé ngồi ở trên ghế đằng sau, trên đường đi cả hai cứ nói chuyện không ngừng nghỉ.

– Tuấn Dương! Nhà cháu ở đâu?

– Cách đây khoảng 20 phút chạy xe ạ!

– Cháu có thể tính được thời gian từ nhà đến trường luôn à?

– Thì lấy độ dài đoạn đường chia cho vận tốc mà xe của mẹ đạt đến, ra ngay thôi ạ!

Hai người lớn trên xe tỏ ra khá bất ngờ trước chỉ số thông minh của thằng bé. Trông gương mặt nó thông minh đến thế kia cơ mà.

– Sao cháu biết được công thức đó?

– Cháu nghe anh hàng xóm nói ạ!

– Giỏi nhỉ? Thế chú đố cháu nhé!

– Được! Cháu sẽ thử!

Hắn đưa tay sờ cằm hồi lâu, sau đó hỏi:

– Cháu biết ADN là viết tắt của từ gì không?

Tuấn Dương im lặng, hàng lông mày nhíu lại như đang suy nghĩ. Hắn liền xoa đầu:

– Hỏi chơi thôi chứ chú biết cháu không trả lời được đâu!

– Cậu Chủ à! Ai lại đố một thằng bé 6 tuổi câu hỏi hóc búa như vậy chứ, tôi còn không biết huống hồ…

– Đúng vậy! Hahaha…

– Acid Deoxyribo Nucleic!

Tiếng cười của hai người lớn tắt hẳn, thay vào đó là hai gương mặt há hốc không thể nào ngạc nhiên hơn được nữa. Anh tài xế xém lạc tay lái, còn hắn thì nhìn thằng bé như sinh vật lạ.

Gương mặt ngây thơ cười, Tuấn Dương không hề biết bản thân đã làm người đối diện phải bất ngờ như thế nào. Hắn xanh mặt nhìn nó:

– Sao…sao…con lại biết?

– Có lần con xem trên tivi, thế là nhớ đến bây giờ luôn!

– Chú thực sự lấy làm ngưỡng mộ với chỉ số IQ của con đấy nhóc à!

Tiểu Thanh quay lại kể:

– Ở trong lớp, mỗi một mình Tuấn Dương biết đọc và biết viết thôi đó ạ! Còn nữa, cậu ấy tính toán nhanh hơn cả máy tính nữa.

– Cái gì? Thật không? – hai người lớn đồng thanh.

– Dạ thật!

– Ôi trời! Đẹp trai mà còn thông minh nữa, ba mẹ con chắc hãnh diện về con lắm!

Tuấn Dương ngẫm nghĩ rồi nói:

– Mẹ con thì chắc là như vậy nhưng còn ba con thì…

– Tới nơi rồi! Xuống xe thôi! – giọng của chú tài xế cắt ngang khiến Tuấn Dương bỏ lỡ đoạn quan trọng.

Ba của Tiểu Thanh bế cô bé lên rồi tiến vào bên trong, hắn dắt tay Tuấn Dương đi phía sau.

– Cậu chủ! Tôi và con bé đi mua sắm ít đồ! Khi nào ăn xong cứ gọi cho tôi!

– Được rồi! Anh đi đi!

Cha con của Tiểu Thanh vừa đi vừa cười nói vui vẻ. Bỗng dưng cậu bé thắc mắc tại sao mình lại không có ba và hiện giờ đang rất muốn có ba.

Đôi mắt nhỏ cụp xuống buồn bã, bỗng hắn cúi xuống nhấc Tuấn Dương lên bế trên tay.

– Như thế này cho khỏi lạc nhé! Ta lên tầng trên ăn kem thôi!

Bỗng thằng nhóc nhìn hắn không chớp mắt, nó cảm thấy rất mến người chú này. Cái cảm giác giống như nó được ba bế trên tay vậy. Niềm vui của một thằng nhóc lên 6 đơn giản chỉ là như thế thôi.

Tuấn Dương bỗng cười tinh nghịch:

– Chú ơi! Chú đẹp trai quá à, lại còn cao nữa! Con ngưỡng mộ chú ghê!

– Sau này lớn lên chắc chắn con sẽ giống như chú thôi với điều kiện là phải ăn thiệt nhiều vào!

– Vâng. Con biết rồi! Mà chú bế con thế này con thấy thích lắm!

Hắn mỉm cười rồi bước đi tiếp, mấy cô nhân viên trầm trồ không ngớt:

– Xem hai cha con nhà đó kìa! Đẹp trai quá đi!

– Đúng vậy! Họ giống nhau như khuôn đúc!

– Đẹp một lúc cả hai người như thế sao? Thật là hiếm thấy!

Tuấn Dương hãnh diện hỉnh cả mũi, cậu nhóc tỏ ra khoái chí khi người khác nghĩ cậu có một người ba đẹp trai. Không hiểu sao lại thấy thích quá cơ!

– Làm ơn cho ly kem sôcoola, nhiều sữa! – bất ngờ hắn và Tuấn Dương đồng thanh khiến chị phục vụ ngơ ngác.

Cả hai ngạc nhiên nhìn nhau:

– Chú/con cũng thích ăn kem sôcoola hả? – đồng thanh tập 1.

– Loại nhiều sữa ấy! – đồng thanh tập 2.

– Và phải là ly lớn nữa. – đồng thanh tập 3.

Chị phục vụ vừa ghi lại vừa mỉm cười:

– Sẽ có kem cho quý khách ngay! Hai người thật giống nhau.

Tuấn Dương đong đưa hai chân nhìn ra cửa kính, hắn liền cất tiếng hỏi:

– Tuấn Dương! Mẹ con là người thế nào?

– Mẹ con sở hữu thân hình có những đường cong mềm mại và rất thu hút, mẹ đẹp hơn cả người mẫu nữa! – cậu nhóc hỉnh mũi khoe khoang.

– Phải không đó? Còn gì nữa?

– Mẹ trẻ lắm, lại rất thương con!

– Ừm thế nên con phải ngoan biết không? – hắn lại xoa đầu thằng bé mỉm cười.

– Vâng. Mà chú này! Có phải ai cũng có ba không?

Hắn gật đầu:

– Tất nhiên rồi! Ai cũng đều có ba hết! Thế còn Tuấn Dương thì sao? Ba của con là người như thế nào?

Cậu nhóc hơi buồn, đưa mắt nhìn xuống chân khẽ đáp:

– Dạ…thực…sự…con không có…

– Kem của quý khách đây ạ!

Lại một lần nữa cuộc nói chuyện bị gián đoạn ngay khúc quan trọng. Chị phục vụ đặt hai ly kem hoành tráng lên bàn khiến Tuấn Dương liếm mép thích thú:

– Oa! Trông ngon quá!

– Thế thì ăn mau đi!

Tuấn Dương ăn say sưa đến nổi kem dính đầy mép, hắn bật cười vì trông thằng nhóc quá đáng yêu. Đưa tay cầm khăn giấy lau miệng cho thằng bé, hắn ước gì mình có một đứa con trai kháu khỉnh như thế.

Một bóng đen nép sau bức tường đứng cách họ không xa. Người đó rời đi nhanh chóng. Ai vậy ta???

……

Hắn lại bế Tuấn Dương xuống bãi đỗ xe, vừa đi vừa hỏi:

– Kem ngon không?

– Dạ rất ngon ạ!

– Còn 20′ nữa là mẹ cháu đến đón đấy! Ta khẩn trương về nhanh thôi.

Liên lạc với anh tài xế, chiếc xe lăn bánh nhắm thẳng hướng nhà trẻ ban sáng.

Xe dừng lại, hắn mở cửa xe cùng thằng bé bước xuống:

– Hôm nay con thấy vui không?

– Dạ vui lắm ạ! Cám ơn chú nhiều nha!

– Tuần sau chú về Mĩ rồi, có lẽ chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa đâu. – hắn buồn bã thông báo.

– Sao thế ạ? Cháu không chịu đâu, cháu thích chú rồi chú không được đi như thế! – Tuấn Dương đưa tay ôm lấy chân hắn.

Đưa tay xoa đầu thằng nhóc, tự dưng lần đầu tiên hắn nhận ra cảm giác chia tay sao mà buồn đến thế.

– Chú còn nhiều việc cần giải quyết nên phải quay về! Ngoan nào!

– Cháu không chịu đâu! Hic…hic… – thằng bé bỗng sụt sùi trông phát tội, con nít khi mến ai rồi thì cảm xúc sẽ rất khó tả.

– Chú ghi lại số điện thoại cho cháu nhé! Nếu muốn đi ăn kem nữa thì gọi cho chú, được không? Ngoan nín đi nào! – hắn đưa tay lau nước mắt trên gương mặt siêu baby kia.

Tuấn Dương nhanh tay cất tờ giấy vào balô, sau đó vội nhìn đồng hồ rồi bảo:

– Thôi chết! Mẹ cháu sắp đến rồi! Chú đi nhanh đi kẻo mẹ cháu bắt gặp cháu nói chuyện với người lạ thì sẽ bị mắng đấy!

– Ok. Vậy chú đi nha! Bye bye!

Hắn và thằng nhóc vẫy tay với nhau rồi leo lên xe, ló đầu ra ngoài cửa kính hắn dặn:

– Nhớ gọi điện thoại cho chú nhé!

– Vâng. Tạm biệt chú!

Chiếc xe vừa lăn bánh đi thì từ xa đã có một chiếc môtô trắng lao đến và thắng két lại trước mặt Tuấn Dương. Nó tháo mũ bảo hiểm rồi nhìn theo chiếc xe đang chạy đi ở trước mặt cách một đoạn khá xa:

– Ai thế?

Tuấn Dương nhanh trí đáp:

– Là gia đình của bạn con, họ vừa đón bạn ấy về!

– Sao nước mắt nước mũi tèm lem vậy nè? Bị gái bỏ à? – nó lấy khắn giấy lau mặt cho thằng nhóc, thuận miệng nên trêu.

– Không phải mà! Mẹ này kì ghê! – Tuấn Dương nhăn nhó tỏ vẻ không đồng ý.

Hai mẹ con lên xe trở về nhà ngay lúc đó.

……

*Tại một nơi cách đó không xa:

– Cái gì? Trịnh Tuấn Anh dành thời gian để đi ăn kem với một thằng nhóc à?

– Vâng ạ.

– Đường đường là Bang Chủ Hắc Long Bang lừng danh thế giới mà sao thằng đó lại rảnh rỗi đến như vậy nhỉ? Trong khi chuyện làm ăn lớn thì lại không lo.

– Tôi nghĩ hắn và thằng nhóc đó có thân thích nên mới đi ăn cùng nhau.

– Được rồi! Tiếp tục theo dõi hắn cho ta!

– Dạ vâng thưa Bang Chủ!