Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con » Trang 18

CHAP 18: LỜI THÁCH THỨC GỬI ĐẾN GIA MẪN (PHẦN CUỐI)

*12h đêm hôm ấy:

Ánh trăng đã treo lơ lửng tự khi nào, thật sáng và tròn. Khu rừng giờ đây đã được trả lại sự yên lặng đáng có của nó. Mọi thành viên trong đoàn đã chìm vào giấc ngủ say. Xung quanh chỉ còn là tiếng côn trùng rả rích.

“bịch…bịch…bịch”

Nếu chịu khó lắng nghe thật kĩ, ta sẽ nhận thấy tiếng bước chân ai đó đang chạy rất vội vã.

“bịch…bịch…bịch”

Đôi giày trắng hình lá cờ nước Mĩ đang dốc hết sức để chạy. Cây đèn pin trên tay huơ loạn xạ không còn thấy rõ được hình thù. Một nụ cười nửa miệng đúng kiểu đang thoắt ẩn thoắt hiện trên đôi môi xinh đẹp.

“Hai người trong mặt trăng chia nửa hai người chính là đang ám chỉ vệ tinh nhân tạo và mặt trời. Khi mặt trăng che khuất mặt trời thì chính là khoảng thời gian cô ta muốn ám chỉ cô ta sẽ xuất hiện. Đó là khoảng thời gian từ 12h30 đến 4h sáng. Sự giận dữ ở đây chính là sức nước chảy, dòng nước cuốn theo con búp bê đẫm máu trôi xuống chỗ mọi người. Đứng trên đỉnh cao phó mặc cho dòng chảy số phận nghĩa là cô ta đang ở một nơi rất cao, nơi có thể nhìn thấy những dòng chảy của tự nhiên như dòng suối trong khu rừng này chẳng hạn. Nước trên thế gian thu vào tầm mắt có ý muốn nói cô ta có thể nhìn thấy các nhánh sông suối của thành phố. Nơi cô ta đang ám chỉ chính là…”

“Bịch”

– Thượng nguồn con suối!

Nó dừng bước, hai tay chống gối thở lấy thở để, Nó đã đến địa điểm mà cô ta ám chỉ trong dòng gợi ý. Vài giọt mồ hôi trên trán lăn xuống gương mặt xinh đẹp. Nó đưa tay quệt lấy rồi khẽ cười:

– Chắc đâu đó quanh đây thôi!

“Vù…vù…phịch”

Tiếng gió rít xuyên qua kẽ lá tạo nên những luồn âm thanh ghê rợn. Trên mỏm đá cao nhất là bóng dáng quen thuộc ấy. Bóng dáng của một cô gái tuy không cao nhưng rất chuẩn. Từng đợt gió thổi đến khiến mái tóc dài ngang hông cứ bay phấp phới. Cô ta quay sang nhìn nó, tay chống hông một cách tự mãn. Giống như đã nhìn thấu mọi chuyện.

– Chào Nữ Quái! Đúng hẹn nhỉ?

Cả hai mặt đối mặt, đúng là kẻ tám lạng người nửa cân. Vẫn bộ quần áo đen quen thuộc tôn lên làn da trắng và bó sát người của cô ta. Cái khẩu trang che đi một phần khuôn mặt chỉ để lộ đôi mắt có sức hấp dẫn đến mê người. Đôi mắt ấy cứ tạo cho nó cảm giác rất quen thuộc như là đã gặp ở đâu rồi ấy.

Nó đứng thẳng người, bản tính lạnh lùng vốn có lại xuất hiện:

– Giờ thì tôi đã tìm được cô rồi! Nói đi! Cô muốn gì ở tôi?

– Nè, nói không phải khen chứ cô thông minh thật đấy! Như thế mà cũng giải ra được thời gian và địa điểm tôi muốn gặp cô.

Cô ta thật sự có thiện ý muốn khen nó nhưng nó chỉ hừ lạnh một tiếng:

– Không cần dài dòng!

– Uầy… Nóng tính thế? Bây giờ tôi mới phát hiện, thách đấu với cô đúng là một trò chơi thú vị! – khóe miệng sau lớp khẩu trang cong lên.

Nó khoanh tay, đôi mắt lạnh đến chết người. Khi đối diện với người lạ thì nó luôn có sự cảnh giác cao độ:

– Thú vị sao? Cô dùng mấy thứ kinh tởm đó hù dọa bạn của tôi, khiến họ hoảng sợ thế mà gọi là thách đấu sao?

Cô ta cười nhẹ:

– Haha… Cái chủ yếu là tôi muốn cô tới đây thôi! Đúng là chỉ mỗi cô mới đủ sáng suốt để giải mật thư! Mấy trò vui của tôi cũng khiến chuyến đi này khó quên phần nào rồi ấy nhỉ?

– Tôi vẫn không hiểu mục đích cô muốn tiếp cận tôi là gì? Để đánh nhau sao? Hay là để chọc tôi điên?

– Thực ra tôi nghe danh của cô đã lâu nên muốn một lần đấu trí cùng cô ấy mà! Đúng là văn võ song toàn nhỉ? – giọng của cô ta vẫn không ngừng bỡn cợt.

– Dù có ra sao hôm nay tôi vẫn phải bắt cô! – nó hất cái vỏ lon nằm dưới chân lên đá về phía cô ta.

“Bộp… phịch”

– Á…

Cái vỏ lon văng trúng vào mặt khiến cô ta phải lui ra sau mấy bước. Công nhận Gia Mẫn sư tỷ đá tài ghê. Nó thủ thế định xông tới định bắt cô ả thì bỗng trong tay cô gái đó xuất hiện một quả bom sét.

“ầm…xẹt…”

Qủa bom làm cảnh vật trước mắt chói lòa. Nó phải nhanh tay che mắt lại vì để không bị ảnh hưởng. Giọng cô ta vẫn văng vẳng bên tai nó:

– Nữ Quái à! Tôi sẽ không dễ gì để cô bắt được tôi đâu. Lần tới ta còn có dịp chạm trán với nhau mà. Tạm biệt nhé! Hẹn gặp lại!

“Bùm”

Quả bom tạo thành một làn khói trắng và cô ta cũng bóc hơi không để lại dấu vết.

– Hơ…Cô ta…

Nó hết sức kinh ngạc nhìn quang cảnh hoang vắng trước mặt. Cô gái đó cứ như là không khí vậy. Biến mất hoàn toàn. Nó cầm đèn pin rọi chung quanh nhưng chả nhìn thấy gì nữa. Nó nghiến chặt răng, hai tay siết lại:

– Lần sau tôi nhất định phải bắt được cô!

Nó lê từng bước chân trở về lều. Sau hơn 20′ đi bộ thì mấy căn lều đã hiện ra trước mặt. Đang đứng tần ngần ngẫm nghĩ thì từ sau có một bàn tay vỗ lên vai nó.

“Bộp”

Nó lập tức phản ứng cầm đèn pin quay lại:

– Ai?

– Là… là tớ! Yuko nè! Mẫn đi đâu mà khuya khoắc thế? – Yuko chớp chớp mắt ngây thơ nhìn nó.

– Tớ ngủ không được nên đi dạo! Còn cậu?

– Hì hì… Yuko đi vệ sinh ấy mà! Khuya rồi ta vào ngủ thôi! – Yuko gãi đầu nở nụ cười Hoa Anh Đào.

Cả hai bước vào lều và cùng mọi người chìm vào giấc ngủ.

…….

Sáng hôm sau, một buổi sáng đầy sương sớm. Dưới con suối là mọi người đang rửa mặt, vệ sinh cá nhân. Nó lơ đãng ngáp ngắn, ngáp dài nhìn xung quanh. Thức khuya mệt bỏ mợ có ngủ được cái giống khỉ khô gì đâu. Hắn đưa cho nó một cái ly và cái bàn chải đánh răng:

– Em sao vậy? Xuống suối rửa mặt đi chứ?

Nó uể oải đưa tay nhận lấy:

– Cám ơn anh!

Nó lê lết từng bước xuống vệ sinh cùng Mỹ Nghi, thấy bộ dạng của nó cô liền hỏi:

– Đêm hôm qua đi ăn trộm hay sao vậy?

– Trong rừng này trộm cái gì? – nó đáp rồi lấy tay hất nước vào mặt.

– Đừng bảo đêm qua lại đi bắt thủ phạm kẻ đã hù dọa mọi người nhé? – Mỹ Nghi nhíu mày nhìn nó.

– Ờ thông minh ra rồi đấy! – nó nhìn chăm chăm xuống dòng suối. Những giọt nước nhỏ li ti lăn dài trên gương mặt trắng trẻo.

– Thế nào? Có bắt được không? – Mỹ Nghi lập tức sốt ruột chợp lấy cánh tay của nó.

– Không! Cô ta cứ như là yêu nữ vậy!

– Tròi! – Mỹ Nghi ngạc nhiên ngồi phịch xuống bãi cỏ.

Có đùa không đấy? Nghe đến hai cái từ “yêu nữ” thì Mỹ Nghi lại sởn tóc gáy. Quả thật chỉ có yêu tinh mới làm mấy cái chuyện rùng rợn như thế. Ôi trời! Gia Mẫn cũng dũng cảm phết, đêm hôm khuya khoắc mà dám đi bắt cô ta. Lạy chúa!

Sau khi rửa mặt xong, nó bước lên bờ. Hắn đưa cho nó cái khăn:

– Em lau mặt đi! – hàn lông mày anh tú nhăn lại nhìn nó, bộ dáng có vẻ rất lo.

– Cám ơn!

Giọng cô Nhất Phi lảnh lót như chim:

– Các em à! Ta có nửa tiếng để thua dọn đồ đạc, mọi người sẽ xuất phát về lại thành phố!

Ai cũng nhẹ nhõm hẳn, đúng là câu nói hay nhất trong ngày. Ở lại đây lâu dài chắc có nước làm yêu tinh chung với con nhỏ yêu nữ bí ẩn đó quá!

Mọi người thu dọn đồ đạc rồi lên xe ra về. Suốt đường đi không ai nói với ai tiếng nào, hắn rốt cuộc cũng lên tiếng:

– Gia Mẫn! Em không khỏe sao?

Nó vội nhìn hắn, lắc đầu:

– Không! Đâu có!

– Thế sao trông sắc mặt em kì vậy?

– À em… tại em… đi xa nên hơi mệt! – nó bịa đại một cái lí do.

Kết thúc cái chuyến đi đầy áp lực (đối với nó), mọi người được nghỉ tại nhà một ngày để chuẩn bị cho tuần học sắp tới. Mọi chuyện hẳn đã êm xuôi chưa nhỉ?

……

*Ngày hôm sau tại trường:

Do đang giờ giải lao nên không khí rất nhộn nhịp. Sáu người vẫn ngồi đó mỗi người một chuyện. Minh Hạo ngồi đọc sách, Ailee thì lướt web, nó thì ngủ, Mỹ Nghi ngồi dũa móng tay, Zibi thì đang chép bài.

– Ê Shin! Cho tao mượn vở Sử!

Hắn đưa cuốn vở có hình Conan cho Zibi, hai mắt vẫn dán chặt vào điện thoại. Anh hí hoáy một hồi thì đưa trả hắn, tay tiếp tục chìa ra:

– Cho tao mượn vở Văn!

Hắn lại tiếp tục đưa cho Zini cuốn vở Conan ban nãy, hai mắt vẫn không rời khỏi cái điện thoại. Zibi lấy làm khó hiểu hỏi hắn:

– Sao mầy đưa tao cuốn vở này hoài thế?

– Thì tao đi học chỉ có một cuốn vở thôi mà! – hai tay hắn di chuyển liên tục trên màn hình như đang chơi game.

Zibi mở to hai mắt:

– Đừng nói với tao mầy chép 9 môn vào một cuốn nhá!

– Thế mầy chưa nghe qua Cửu Âm Chân Kinh à? – Hắn điềm nhiên nói.

“Bộp”

Cuốn vở hạ cánh trên đầu hắn và theo sao đó là cái bĩu môi của Zibi:

– Cái thằng thần kinh…

– Thần kinh ông già mầy! Ăn cháo đá bát! – hắn mắng Zibi rồi lấy lại cuốn vở.

Trước cửa lớp xuât hiện bóng dáng quen thuộc. Một nụ cười rạng rỡ như ánh ban mai khiến hắn, Zibi và Minh Hạo đơ tại chỗ.

– Chào mọi người!

Yuko tiến vào bên trong, cô đứng ngay chỗ bàn của hắn:

– Shin rảnh không? Đi uống nước với Yuko nhé!

Hắn mỉm cười gật đầu:

– Ừ, tụi mình đi!

Hắn bước ra khỏi bàn rồi cùng Yuko sánh bước ra căn tin. Mọi người đồng loạt nhìn theo hắn. Ôi chu choa! Có vợ ngồi ở đây mà hồn nhiên gớm!

Về phần hắn và Yuko ngồi xuống một cái bàn trong góc, cô nhanh nhẹn mở lời:

– Tối nay Shin có bận gì không?

Hắn hớp một ngụm nước trái cây rồi lắc đầu:

– Không! Tối nay Shin rảnh!

– Vậy Shin đưa Yuko đi chơi nha! – Hai mắt Yuko sáng rực lên, trông cô dễ thương vô cùng.

Hắn gật gật cái đầu:

– Ừm, cũng được. Vậy tối nay tớ đón Yuko tại nhà nhé!

…….

– Anh Shin đâu rồi? – Đậu Xanh hỏi khi thấy tất cả đông đủ chỉ thiếu mỗi hắn.

Cả hai tiến vào lớp ngồi xuống như mọi khi. Mỹ Nghi huých tay Đậu Đỏ ý bảo cô nhóc bé cái mồm lại:

– Khẽ thôi, Shin vừa đi đâu với Yuko rồi!

Đậu Đỏ chớp chớp mắt:

– Thật hả? Chị Mẫn không nói gì sao?

– Đôi khi em dâu im ắng như vậy còn đáng sợ hơn gấp ngàn lần đấy! – Ailee cũng chỏ cái mỏ dô nói khẽ.

– Kêu đi mua cafe nãy giờ mà còn ngồi đó “tám”. Bây giờ muốn đi hay muốn gặp cảnh sát? – Minh Hạo gằn giọng.

“Bốp”

– Cái gì cũng phải từ từ cưng nhé! – Ailee phủi phủi tay sau khi đã ban cho Minh Hạo một phát ngay đầu. Cô nhóc tiếp tục tám chuyện với Mỹ Nghi và Đậu Đỏ.

– Hic…hic…anh Zibi! Con nhỏ đó đánh em! – Minh Hạo oan ức ngả vào lòng Zibi, bộ dạng đáng thương vô cùng.

Zibi đưa tay vuốt vuốt tóc cậu, làm ra vẻ thông cảm:

– Thôi ngoan nín đi nào! Đúng là chỉ có đàn ông mới mang lại hạnh phúc cho nhau!

…….

*8h tối hôm đó:

“Bịch…bịch…bịch”

Áo thun, quần jean, tóc vuốt keo,…v…v… mà thôi nói chung là đẹp như cái bánh kẹp rồi đó. Hăn lon ton đi xuống cầu thang và tiến đến cái bàn cạnh tivi lấy chìa khóa xe. Nó đang ngồi xem tivi thì lên tiếng hỏi bâng quơ:

– Đi đâu?

Hắn hí hửng cười cười trông cực kì đáng yêu:

– Yuko nhờ anh chở cậu ấy đi mua chút đồ!

Nó nghe mà tức tối kinh khủng, tuy vậy nhưng ngoài mặt vẫn lạnh te. Nó chăm chú vào cái tivi nhưng miệng vẫn nói đều đều:

– Đúng 11h khóa cửa!

Hắn mở to hai mắt, kể cả ông quản gia đứng gần đấy cũng vô cùng ngạc nhiên.

– Vợ yêu đùa với anh à? Nhà mình có luật đó bao giờ thế nhỉ? – hắn cứ tưởng nó đùa nên nhìn nó cười cười ra vẻ không tin.

– Thì em nói như thế đấy! Anh về trể thì tự biết hậu quả! – nó tắt tivi rồi đứng dậy đi thẳng lên lầu trước bộ mặt ngơ ngác của hắn và ông quản gia.

Hắn nhìn ông quarn gia rồi nhún vai, có lẽ nó đùa chăng? Hắn nghĩ vậy rồi xách chìa khóa xe đi ra bãi đỗ.

Chiếc Bugatti Veyron quen thuộc lướt đi trên đường. Cuối cùng cũng dừng trước cổng nhà Yuko. Hôm nay cô mặc váy đơn giản, tóc tết thành bím để sang một bên trông dễ thương vô cùng.

– Yuko đợi Shin lâu không?

Hắn ga lăng mở cửa giúp cô, bộ dáng ân cần khiến cô đơ ra trong phút chốc. Hai má Yuko ửng hồng, sao lại có người đẹp như thiên thần thế kia? Cô nói khẽ:

– Cám ơn Shin!

Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh đến trung tâm thành phố, hắn và Yuko dạo đủ mọi nơi.

– Mấy cái này chắc hợp với Shin nè!

Yuko lấy mấy cái áo sơ mi hàng cao cấp ướm thử cho hắn. Trông cô có vẻ rất chu đáo và tinh tế trong việc lựa chọn trang phục. Hắn nhìn rồi gật gật đầu:

– Ừm. Công nhận Yuko có mắt thẩm mĩ thiệt! Nhưng áo sơ mi Shin có nhiều quá rồi!

– Mua thêm chắc không sao đâu. Shin thử cho Yuko coi đi mà!

Cô đẩy hắn vào trong phòng thay đồ. Mỗi lần hắn bước ra là cô lại bị run chân, đẹp trai thì thôi khỏi nói. Lại có dáng người chuẩn nữa chứ. Mấy cô phục vụ đứng gần đấy bắt đầu chú ý đến hắn. Họ nhìn hắn rồi xì xầm, ai cũng ngưỡng mộ ra mặt.

– Ê nhìn anh ấy kìa! Đẹp trai quá!

– Đúng vậy! Thuộc tuýp người có dáng chuẩn nên mặc mấy cái áo đó trông đẹp không chê vào đâu được!

– Trông anh ta cứ như sao Hàn ấy! Cô gái ấy quả thật rất có phước!

Yuko thấy vui vô đối vì nghe những cô gái đó đang ghen tị với mình. Hắn thay áo ra xong đưa cho Yuko:

– Nếu Yuko thích thì Shin lấy hết chỗ này!

– Ý kiến hay! Ta đi thanh toán thôi!

Yuko trở nên vui vẻ lạ lùng kéo tay hắn đi. Cả hai bắt đầu dạo bước trong khu thực phẩm. Từ lúc bước vào đây trông hắn chăm chú đến kì lạ. Hai tay cứ liên tục lựa lựa chọn chọn.

– Shin đang tìm cái gì đấy? Cần Yuko giúp không?

Hắn gãi đầu cười khì khì:

– Nếu thế thì tốt quá! Yuko lựa dùm Shin vài loại thực phẩm dinh dưỡng nha!

Yuko đưa tay lựa lựa rồi quay sang hỏi:

– Shin mua cho ai thế? Bác gái à?

– Không. Shin mua cho Gia Mẫn, cô ấy kén ăn lắm! Lại hay bỏ bữa nữa nên Shin lo Gia Mẫn ngã bệnh. – hắn vô tư nói. Hai mắt vẫn cứ dán vào mấy bịch thực phẩm trên tay.

Yuko khựng lại, trong vô thức không nói được gì. Hắn cứ chăm chú vào mấy gói bánh nên không hề biết Yuko đang chết điếng bên cạnh mình. Hai tay cô siết chặt lại, lòng nhói lên một cơn đau kì lạ.

Phải cố gắng lắm cô mới giữ được hai hàng nước mắt để chúng không rơi xuống. Cô nén tiếng nấc giả vờ hỏi:

– Shin có vẻ quan tâm Gia Mẫn quá nhỉ?

Hắn nhìn mấy túi đồ trên tay rồi bật cười, có lẽ hắn vẫn chưa nhìn thấy gương mặt khổ sở của Yuko:

– Hihi… Thì tại Gia Mẫn là… – định nói nó là vợ mình nhưng nhớ lại đã giao kèo không được công khai quan hệ vợ chồng nên hắn lập tức sửa lại – … là người Shin thích!

Yuko nghe mà hai tay trở nên lạnh buốt, tim còn thấy lạnh hơn. Cảm giác yêu thầm nó khổ thế đấy, trông khi người ta vô tư cười nói thì nước mắt của bản thân lại chảy ngược vào trong.

Cứ mãi trông mong, đặt hết hy vọng vào mối tình đầu. Ai ngờ khi đối diện, người đó lại luôn miệng nhắc đến tên người con gái khác. Bộ dạng còn cười tươi, quan tâm như thế kia nữa.

Có lẽ Yuko quá giỏi trong việc chịu đựng, cô vẫn cố tỏ ra bình thường:

– Shin dùng thử những loại này xem sao…

– Cám ơn Yuko nhé! – nụ cười ấy lại một lần nữa khiến tim của Yuko vỡ ra từng mảng.

Mình không thân không phận thì nên im lặng là tốt nhất. Con đường phía trước sao hôm nay dài quá, Yuko bỗng cảm thấy thật mệt mỏi. Nếu là trước đây cùng hắn đi học mỗi ngày, Yuko chỉ ước cho ngôi trường đừng bao giờ hiện ra để có thể cùng hắn đi bên nhau mãi như vậy.

Bây giờ thì hết rồi, hắn đã có người mình thích. Cô biết bản thân sẽ không là gì để có thể níu giữ trái tim của hắn. Đời thật lắm chuyện hài!

Hắn và cô đi ngang qua khu đồ dùng trẻ em, hắn cứ chăm chú đứng ngắm mấy cái nôi rồi mỉm cười. Nụ cười mà Yuko cho là hắn cảm thấy rất hạnh phúc.

– Oa! Không ngờ lại dễ thương đến như vậy! – hắn thích thú lẩm bẩm, hai mắt sáng lên như trẻ con.

Yuko khều vai hắn, cô mỉm cười nhẹ:

– Hai là mình đi ăn gì Shin nhé!

– Ok ta đi thôi!

Mãi mê mua sắm không ngó ngàng gì đến thời gian, đồng hồ thấm thoát đã 10h. Hắn và Yuko cũng vừa ghé vào một quán kem bên đường.

Yuko thấy hắn cứ ngắm nghía mấy túi thực phẩm dinh dưỡng mua cho nó mà không khỏi đau lòng. Cô ước gì bây giờ có thể tìm thấy một nơi nào đó để có thể khóc thật to. Cảm giác kìm nén quả thật không hề dễ chịu chút nào.

– Yuko! Sao mắt cậu đỏ hoe thế?

Cô giật mình đưa tay lên lau vội:

– À tại lúc nãy gió làm mình cay mắt!

Hắn ân cần đưa cho cô miếng khăn giấy:

– Yuko lau đi! Shin gọi gì cho Yuko uống nha!

Hắn chu đáo dặn dò phục vụ loại cacao nóng mà Yuko yêu thích. Bản thân cô lại một lần nữa bị vẻ ân cần của hắn làm cho mê muội. Có lẽ cô yêu hắn quá sâu đậm rồi chăng?

Nhưng cô vẫn không thể nào sánh bằng vị trí của nó trong lòng hắn. Có lẽ cô nên im lặng và chôn giấu bí mật đó suốt đời thì tốt hơn. Hắn ngồi xuống bàn nhìn cô:

– Yuko mệt chưa? Hay Shin lấy xe đưa Yuko về nha!

Cô vội xua xua tay:

– Không cần đâu. Yuko muốn trò chuyện cùng Shin thêm một lát nữa! – dù biết người con trai trước mặt không thuộc về mình nhưng cô vẫn muốn được nhìn người ấy lâu hơn.

Cả hai bắt đầu trò chuyện với nhau, những câu hỏi thăm hay an ủi. Lâu lâu là những nụ cười vui vẻ cùng nhìn nhau. Thời gian cứ thế trôi đi mà chính hắn cũng không hay biết.

*10h55′ tại biệt thự Hắc Long:

– Cô chủ! Ta làm thế thật à? – quản gia thận trọng hỏi.

– Tôi đã nói là sẽ làm! – nó ung dung khoanh tay trước ngực, đôi mắt trong veo vẫn hướng về phía trước.

– Dạ vâng. – ông quản gia liếc nhìn Bí Ngô, cô nhóc vội vã chạy đi khóa cổng.

……

“Kítttt”

Chiếc xe thắng lại trước cổng nhà Yuko, hắn cẩn thận mở cửa xe:

– Yuko vào ngủ sớm đi nhé!

– Shin lái xe cẩn thận. Tạm biệt!

Yuko vẫy tay cho đến khi chiếc xe hắn đi khuất, cô lầm lũi bước vào nhà. Lòng nặng trĩu.

……

“Kétttt”

Chiếc xe thắng lại trước cổng, bốn bề vắng tanh. Hắn ung dung xuống xe, bước đến bấm chuông.

“Tính…toong…tính toong”

Không ai ra mở cửa hết vậy ta, cổng thì đã khóa mất rồi còn đâu. Đèn phòng nó vẫn còn sáng cơ mà, hắn gọi to:

– Gia Mẫn à! Mở cửa cho anh!

Không một lời hồi âm. Hắn khó hiểu nhìn đồng hồ. 11h20 rồi á? Chẳng lẽ nó làm thiệt sao trời? Hắn vội móc điện thoại nhắn tin cho nó:

Hắn:” Vợ iu! Mở cửa cho anh đi mà!”

5 phút…

10 phút trôi qua…

15 phút sau…

Tin nhắn của nó sáng lên:

“Chúc mừng! Anh vừa nhận được một vé VIP ngủ ngoài đường khi tham gia trò chơi trúng thưởng VỀ KHÔNG ĐÚNG GIỜ, mọi chi tiết xem thêm tại trang web: đừngđùavớitôi.com”

Hắn lập tức ấn nút gọi lại nhưng nó không bắt máy. Hắn kiên nhẫn gọi cả chục cuộc nhưng kết quả vẫn chỉ là những tiếng tút dài.

“Phụp”

Đèn phòng nó tắt, hiểu rồi hén! Làm thiệt đấy! Hắn ôm đầu ngồi phịch xuống đường, người ta đâu có cố ý về trể đâu chứ. Bộ dạng tiu nghỉu đáng thương leo lên xe, hắn ấn chế độ mở mui xe.

Thôi thì đêm nay ngủ trên xe cho biết cảm giác với người ta. Vợ à! Em ít ác lắm!