Cô vợ ngọt ngào bất lương – Phần 2 - Trang 81

Chương 913. Rốt cuộc là ai?

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Phó đội trưởng Quách, mau giết bọn họ!” Tên thân tín của Tư Minh Lễ quát lên bằng giọng lạnh lẽo.

“Khà khà, yên tâm đi, mấy con cá linh tinh thôi.” Quách Địch mở miệng cười lạnh

“Soạt!”

Dường như chỉ trong phút chốc, Quách Địch lập tức tiến lên, đao dài trong tay gã vung về phía người đàn ông gầy gò và chém ngang qua, đường chém của đao đúng là muốn khiến người đàn ông kia từ một hóa thành hai nửa.

Thế nhưng, trong cái chớp mắt mà Quách Địch vung đao chém giết ấy, thân hình của người đàn ông gầy gò xê dịch sang trái, trong lúc đó mà vẫn “phong khinh vân đạm”*, thoát được một đao của Quách Địch ngay lập tức.

*Gió nhẹ mây nhạt, ý nói sự hờ hững, lạnh nhạt.

“Thằng tạp chủng, vận may của mày đúng là không tồi!” Quách Địch hừ lạnh một tiếng, dùng hết sức mạnh toàn thân, đao dài chém ngang thinh không, vang lên một tràng tiếng xé gió.

Khuôn mặt người đàn ông gầy gò không có cảm xúc nào, nơi đáy mắt hiện lên ánh nhìn chẳng hứng thú.

Đúng lúc này, người đàn ông gầy gò đưa hai tay ra sau, cuối cùng giơ lên một phát.

“Keng!”

Hình như có tiếng vũ khí kim loại đập vào nhau lan ra khắp nơi đây.

Thời khắc này, mọi người đều hoàn toàn ngây ngốc ngay tại chỗ, nhất là người đàn ông tóc dài và người đàn ông có râu, đồng tử trong mắt họ co rút lại, trên mặt hiện lên vẻ khó tin một cách quái lạ.

Ngay cả Diệp Quán Quán cũng không kiềm được, vẻ mặt cô thay đổi.

Thời khắc này, mọi người chỉ thấy, khi Quách Địch chém một đao xuống, người đàn ông gầy gò kia chỉ dùng hai ngón tay đã chặn đứng cây đao trong nháy mắt.

*Hai ngón tay thần thánh -.- đao dài chạm vào như chạm vào kim loại

“Này…” Quách Địch khó mà tin được, nhìn về phía người đàn ông gầy gò lạnh nhạt, vẻ mặt gã giống như gặp phải quỷ vậy.

Người đàn ông gầy gò này, chỉ dùng ngón tay mà đã chấp được một đao do gã dùng toàn lực chém tới sao?!

Dựa theo sự tiến triển bình thường, không phải hai ngón tay của người kia bị đao dài của gã chém rụng trong nháy mắt mới đúng à?!

“Không có khả năng! !” Quách Địch tức giận quát lên, dùng hết sức lực toàn thân, muốn rút đao dài khỏi hai ngón tay của người đàn ông gầy gò.

Đọc FULL truyện tại đây

Thế nhưng, hai ngón tay ấy lại giống một khối núi lớn, giữ chặt lấy đao dài, cho dù Quách Địch hít hơi lấy sức, đao dài vẫn bị hai ngón tay của người đàn ông gầy gò giữ chặt, không nhúc nhích chút nào!

“Soạt!”

Một giây sau, vẫn không thấy người đàn ông gầy gò hành động, trong lúc cổ tay anh ta cuộn lại, đao dài cũng bị anh ta đoạt lấy. Không chờ Quách Địch kịp phục hồi tinh thần, người đàn ông gầy gò đã đoạt lấy đao dài, tốc độ lấy đồ cực kỳ nhanh, xẹt qua hai tay Quách Địch rất nhẹ nhàng.

Kế đó, người đàn ông gầy gò cũng không quay đầu lại, từ từ bước tới bên cạnh đứa bé trai.

“A – -” Đi kèm với tiếng kêu thê lương thảm thiết, hai tay của Quách Địch bị chém đứt sạch, tàn phế.

Hình ảnh máu tươi bất thình lình như thế đã gây chấn động, làm tất cả mọi người ở đây trợn mắt há hốc mồm…

“A a a a…” Quách Địch không ngừng đau đớn, lăn lộn trên đất.

Điều đó không có khả năng! Không có khả năng!

Với khả năng của gã mà lại bại trong ba chiêu, đối phương tay không chặt đứt hai tay của gã!

Quách Địch vừa lăn lộn vừa nhìn người đàn ông gầy gò lãnh liệt (lạnh lùng khốc liệt), một cảm giác sợ hãi chưa từng có bỗng hiện lên trước mặt gã: “Mày… mày… Rốt cuộc mày là ai?!”

Cùng chung câu hỏi với Quách Địch là Tư Minh Lễ và Tư Dật Khiêm ở phía bên kia của video clip trò chuyện.

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?!” Cả người Tư Minh Lễ đều choáng váng.

Quách Địch như thế mà lại bị đối phương biến thành như vậy, sau lưng đối phương sẽ là thế lực đáng sợ nào chứ?

Thậm chí khả năng còn… trên cả ngài Eric…

Mới đoán đến đó đã hoảng hết cả hồn!

Tư Dật Khiêm cố giữ tĩnh, mở miệng: “Không có khả năng, họ Nhiếp ở đế đô chỉ có hai nhà, một nhà kinh doanh bất động sản ở Thành Đông, một nhà là…”

Đường Long thản nhiên lướt nhìn hai người đó, khuôn mặt lộ vẻ đồng tình như đang nhìn mấy con kiến không biết gì, anh ta mở miệng nói: “Đứa bé này họ “Nhiếp”, là huyết mạch của gia tộc họ Nhiếp ở châu lục độc lập bên Bắc Âu.”