Cô vợ ngọt ngào bất lương – Phần 2 » Trang 78

Chương 878. Lập tức thả ra

Editor: Nana Trang

Lúc này Tư Minh Lễ vẫn giữ nguyên dáng vẻ quỳ rạp trên mặt đất, vẻ mặt cứng ngắc, da mặt co quắp mở miệng nói, “Tôi… Tôi ở bên ngoài nghe thấy bác sĩ nói Gia chủ ngài đã tỉnh, cho nên quá kích động, quá kích động!”

Nói xong giả bộ như không có việc gì bò dậy.

Chết tiệt, thế mà Tư Dạ Hàn lại không có gì, thân thể còn bắt đầu chuyển biến tốt đẹp nữa chứ! Sao có thể!

Bác sĩ Lưu, thân thể Gia chủ thật sự không có gì đáng ngại sao?” Tư Minh Lễ thử thăm dò hỏi.

Lãnh đạo tổ chuyên gia nghe vậy, sắc mặt lúng túng mở miệng, “Xin lỗi, vừa rồi là tôi chẩn đoán sai, chưa xác định rõ ràng, vẫn là kinh nghiệm của lão Tôn phong phú, thân thể của Tư tiên sinh quả thật đã không còn trở ngại…”

Lúc này, ở cửa ra vào một bóng dáng còng lưng tập tễnh được người giúp việc dìu đỡ đi vào, “Bác sĩ Lưu, điều ông mới nói là thật sao!”

Chuyên gia Lưu nhìn thấy lão thái thái đi vào, “Thưa lão phu nhân, tôi và lão Tôn đã hợp tác chẩn đoán chính xác, không có sai.”

Tôn Bách Thảo trấn an nhìn về phía lão thái thái, “Xin lão phu nhân yên tâm, sự thật chứng minh, cách điều trị của tiểu thư Quán Quán hết sức hữu hiệu, chỉ cần tiếp tục kiên trì, Cửu thiếu gia có thể khôi phục hoàn toàn!”

“Thật tốt quá! Thật sự là quá tốt rồi! Tổ tiên phù hộ! Tổ tiên phù hộ mà!” Lão thái thái kích động đi đến trước mặt Tư Dạ Hàn, quan sát cháu trai nhà mình từ trên xuống dưới, thấy anh yên lành đứng ở đó, sắc mặt cũng khôi phục màu máu, vui vẻ không thôi.

Đọc FULL truyện tại đây

Mắt thấy chuyện đã có kết cục này, thân thể Tư Minh Lễ khẽ run lên, nuốt nước miếng “ừng ực”.

Lần trước ông ta chỉ nói với con đàn bà kia mấy câu thôi, đã bị quy vào tội bất kính với đương gia chủ mẫu đánh gãy một chân của Dật Kiệt…

Nếu để Tư Dạ Hàn biết ông ta tự ý nhốt con đàn bà kia vào phòng tối…

Huống chi hiện tại con đàn bà kia đã không chỉ là chủ mẫu đương gia tương lai của nhà họ Tư, còn là ân nhân cứu mạng của Gia chủ!

Thừa dịp Tư Dạ Hàn đang vỗ về lão phu nhân, Tư Minh Lễ lặng lẽ rút khỏi đám người, sau đó nhanh chóng gọi điện thoại cho thân tín của mình.

“Này! Con đàn bà kia đâu?”

“Đã thuận lợi đưa đến phòng tối rồi, muốn bắt đầu dùng hình sao?”

“Dùng cái rắm! Mau thả cô ta ra!”

“Hả… Thả… thả ra?”

“Đúng! Lập tức! Lập tức thả ngay! Đừng quản vì sao cả!”

“Hả, vâng…”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Phòng tối nhà họ Tư.

Sau khi hai bảo vệ giữ cửa nhận được điện thoại của Tư Minh Lễ thì mờ mịt chẳng hiểu gì, nhanh chóng chạy trở về.

Lúc đó Diệp Quán Quán đang chống cằm ngồi xổm trong phòng, nhìn một người đàn ông ở phòng tối đối diện bị dùng hình.

Trong lúc nói chuyện với người thi hành và người đàn ông đó thì Diệp Quán Quán biết được, người đàn ông đó lén vào nhà họ Tư ăn cắp số lượng lớn cơ mật buôn bán, đã bị bắt giam ba tháng, liều chết không chịu khai ra người đứng sau là ai…

“Ôi chao, không đúng, vị sư phụ này, thủ pháp anh quất roi rất thô rồi! Nghiệp vụ không thuần thục chút nào!”

“Góc độ sai! Thật sự, tôi nói với anh, quất như vậy không hề đau chút nào, hơn nữa còn lãng phí sức lực! Anh xem anh ra đầy mồ hôi thế kia mà anh ta vẫn không nói chữ nào!”

“Tôi dạy anh nhé! Có một cách vô cùng tiện lợi, gọi là ‘cướp cảm giác’, nhốt anh ta vào một căn phòng không có ánh sáng, không có âm thanh, cũng không có mùi nốt, cho anh ta mặc quần áo loại vải cực kỳ mềm mại, mặc lên người không hề có cảm giác là mình đang mặc, để cho anh ta mất đi tất cả giác quan, kể cả nhìn thời gian. Tôi nói với anh, người bình thường ở trong hoàn cảnh đấy, nhiều nhất là sáu giờ sẽ rơi vào trạng thái tinh thần sụp đổ, cho dù là người được huấn luyện đặc biệt cũng nhiều nhất chỉ có thể kiên trì một ngày…”