Cô vợ ngọt ngào bất lương – Phần 2 - Trang 74

Chương 901: Cháu ngoại tôi không thể nào đáng yêu như thế

Editor: Rinnina

“Thuộc hạ vô năng! Thất. . . . thất thủ. . . . . . . .”

“Cậu nói cái gì! ! !” Nghe thấy tâm phúc báo cáo, Tư Minh Lễ vỗ bàn, “Không phải nói không có sơ sẩy hả? Ở đó chỉ có năm người giúp việc, cậu phái ba lính đánh thuê cấp C qua đó, sao lại thất thủ? !”

Tâm phúc nơm nớp lo sợ mở miệng, “Trong căn nhà nhỏ kia quả thật chỉ có năm người giúp việc. . . . . . Thế nhưng cả năm người đều là cao thủ. . . . . . Hơn nữa. . . . . . Rất có khả năng là lính đánh thuê. . . . . . Hơn nữa cấp bậc cũng cao hơn ba người kia. . . . . .”

“Vô dụng! Bảo cậu điều tra kĩ! Đến bây giờ mới nói với tôi năm người kia là lính đánh thuê? !” Tư Minh Lễ chọc giận gần chết.

Vậy mà tin tức quan trọng như vậy không điều tra được, giờ không chỉ không làm xong chuyện, còn đánh cỏ động rắn, nếu là bị người tôi biết, mặt của ông tôi cũng mất hết.

Sắc mặt Tư Dật Khiêm bên cạnh hơi trầm xuống, “Lần này là chúng tôi đã coi thường, xem ra, bản lĩnh của năm người không thể coi thường, bằng số người chúng tôi điều động hiện nay, sợ là không thể làm gì người phụ nữ. . . . . .”

Tư Minh Lễ cả giận nói, “Chẳng lẽ cứ mặc kệ như vậy?”

Tư Dật Khiêm suy nghĩ rồi mở miệng, “Đương nhiên không thể nào! Nếu đã làm, đâu có chuyện bỏ dở nửa chừng! Cha à, nếu đã vạch mặt rồi, chúng tôi cũng không cần để ý gì nữa, không bằng ngài đi mời ngài Er¬ic giúp một tay, xem anh tôi có thể điều mấy người tới đây hay không, con tin chắc Er¬ic nhất định sẽ giúp một tay!”

Tư Minh Lễ vừa nghe thì ánh sáng lạnh hiện ra nơi đáy mắt, “Con nói không sai sai ! Bây giờ đã không có gì để che giấu! Nếu như ngài Er¬ic chịu ra mặt, chắc chắn không thất bại! Dù sao lấy thực lực trước mắt của chúng tôi , chỉ có thể mời người cấp C trở xuống . . . . . .”

Nhiệm vụ cấp C trở lên không phải chỉ cần có tiền là có thể thông báo, kiểm tra tư cách chủ việc vô cùng nghiêm khắc.

Người phụ nữ đáng chết đó, cho là đây chính là tất cả bản lĩnh của ông tôi sao? Cho là mấy lính đánh thuê cấp cao là có thể bảo vệ cô ta?

Đọc FULL truyện tại đây

Ếch ngồi đáy giếng. . . . . .

. . . . . .

Quán bar Khải Địch Đại.

“Mẹ nó. . . . . . Mắt có của tôi. . . . . .”

Nhiếp Vô Danh nhìn thằng nhóc đứng trước mặt mình, thiếu chút nữa thì bị cậu mê hoặc.

Đúng là. . . . . . đúng là đáng yêu quá đáng . . . . . .

Không thể không nói, mặc dù tính tình thằng nhóc này giống y như ác ma, nhưng dáng vẻ tinh xảo mà xinh đẹp như điêu khắc từ ngọc này đúng là quá lừa đảo rồi, chỉ muốn đưa móng vuốt ra sờ khuôn mặt nhỏ nhắn kia một cái thôi !

Nhiếp Vô Danh niệm Thanh Tâm Chú nhiều lần mới có thể ổn định cảm xúc, không làm ra chuyện như vậy.

Tiểu Ma Đầu: “Con chào cậu.”

Nhiếp Vô Danh: “Ai, cục cưng làm sao rồi ?”

Nhiếp Vô Danh bị điểm danh lập tức lên tiếng, trong nháy mắt mở miệng, giọng nói còn không tự giác mà mềm hơn mấy phần.

Đúng là bi ai của đảng yêu khuôn mặt !

Tiểu Ma Đầu: “Sau khi đưa cháu đến, cậu có thể đi rồi.”

Nhiếp Vô Danh không hiểu: “Tại sao?”

Tiểu Ma Đầu: “Lấy trí thông minh của cậu, nếu như lỡ miệng nói bậy, sẽ ảnh hưởng ấn tượng đầu tiên của mẹ với cháu .”

Ý ở ngoài lời là: đừng làm vướng chân cháu.

Cậu Nhiếp bị ghét bỏ vì sẽ cản trở: “. . . . . .”

Đáng, yêu, cái, rắm! ! !

Anh biết mà, cháu ngoại của anh không thể nào đáng yêu như thế!

Tiểu Ma Đầu dừng một chút, tiếp tục mở miệng, “Cậu chắc chắn người mà cháu thấy trong video ngày đó, là mẹ cháu?”

“Không sai không sai, chính là cô ấy, sao. . . . . . Thế nào rồi?” Nhiếp Vô Danh cẩn thận từng li từng tí hỏi.

Chẳng lẽ Tiểu Ma Đầu nhìn ra cái gì, không hài lòng, không thích người ta?

Mặt Tiểu Ma Đầu không thay đổi mở miệng: “Không có gì, đi thôi.”

Nhiếp Vô Danh cũng không biết có phải ảo giác của mình không, lúc nghe anh trả lời xong, gương mặt lạnh lùng nhỏ nhắn của Tiểu Ma Đầu, hình như dịu dàng hơn không ít?