Cô vợ ngọt ngào bất lương – Phần 2 » Trang 73

Chương 873: Gánh chịu toàn bộ hậu quả

Đêm nay, nhất định là một đêm không ngủ.

Trong nhà nhỏ Hoa Hồng, tổ năm người giúp việc tụ tập lại một chỗ cùng lo lắng trùng trùng.

“Hừ, Tư Dạ Hàn phát bệnh sắp chết rồi! Lần này chủ nhân của chúng ta đành phải thương tâm rồi…”

“Cũng không đến mức đó, mặc dù quả thật là chủ nhân đối xử với tên này có vẻ rất nuông chiều, nhưng có điều, chết đi một mỹ nhân thì vẫn còn có hàng ngàn hàng vạn mỹ nhân khác thôi!”

“Mấu chốt là chờ sau khi Tư Dạ Hàn chết rồi, chúng ta có phải thay đổi mặt trận hay không? Dù sao chủ nhân cũng là vì anh ta nên mới ở lại đây…”

“Có thể lắm, hừ, thật sự không nỡ bỏ chỗ này mà đi, xem đi tôi đã cắt tỉa hoa cỏ thật đẹp mắt rồi! Đã lâu không được trải qua chuỗi ngày dài thảnh thơi nhàn hạ thế này rồi…”

“Kiều Kiều cũng không muốn đi…”

Nhà họ Tần.

Cha của Tần Nhược Hi là Tần Phong đi suốt đêm từ nước ngoài trở về.

“Cha!”

“Mọi chuyện thế nào rồi?”

“Trước mắt vẫn chưa có tin tức gì, nhưng căn cứ vào tình hình hiện tại mà nói, ước chừng là lành ít dữ nhiều… Trước kia Tôn Bách Thảo dự đoán anh ta chỉ sống không quá nửa năm, hiện tại có lẽ là dầu cạn đèn tắt, những chuyển biến tốt trước đây e rằng chỉ là hồi quang phản chiếu…”

Đọc FULL truyện tại đây

“Hừ, tên tiểu tử kia quá không biết tốt xấu mà, nếu như nó ngoan ngoãn chịu cưới con thì còn có thể sống thêm vài năm! Sự việc vẫn còn chưa xác định nên trước tiên đừng hành động gì cả, đứa con gái kia đã có cả đống người giúp con giải quyết rồi.” Tần Phong hạ thấp giọng nói.

“Vâng, thưa cha.”

Đáy mắt Tần Nhược Hi tràn ngập một vẻ lạnh lùng buốt giá, nếu không chiếm được… thì hủy đi…

Ngày hôm sau, bệnh viện Kinh Giao.

Tất cả các nguyên lão đều đứng ở cửa phòng bệnh sốt ruột đợi kết quả.

Đầu tiên là Tư Minh Lễ nhìn xung quanh đánh giá mọi người, sau đó cố ý nói, “Con ranh kia đâu?”

Phùng Nghĩa Bình cất giọng mỉa mai, “Không biết, từ đêm qua đã không thấy tăm hơi đâu, chẳng phải là bỏ trốn rồi sao?”

“Ai da, hôm qua đúng là không nên thả cho nó đi.”

Trong lòng các nguyên lão đều đang tràn đầy căm phẫn, thì ở phía cuối hàng lang truyền đến một tiếng bước chân rầu rĩ ủ ê.

So sánh với Tần Nhược Hi cả người mặc đồ trắng, thì Diệp Quán Quán mặc cả bộ váy liền áo màu đỏ, khuôn mặt trang điểm khéo léo, thong thả cất bước đi đến, hoàn toàn không hề hoảng hốt lo sợ như trong dự đoán của bọn họ, lại càng không có vẻ gì là chột dạ sợ tội cả.

Nhìn thấy hình dáng này của Diệp Quán Quán, vẻ mặt Phùng Nghĩa Bình đầy vẻ xem thường, “Gia chủ sống chết còn chưa biết, vậy mà vẫn còn ăn mặc diêm dúa lòe loẹt như vậy, còn ra thể thống gì?”

Tư Minh Vinh vẫn chưa lên tiếng, ánh mắt liếc qua quan sát Diệp Quán Quán một cái, sắc mặt cũng cực kỳ khó coi, đang định lên tiếng thì Tôn Bách Thảo cùng với một nhóm chuyên gia đi ra từ trong phòng bệnh.

Tư Minh Vinh: “Bác sĩ, thân thể gia chủ nhà chúng tôi thế nào rồi?”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Mọi người cũng vội vàng vây lại, cả Tư Minh Lễ lẫn Diệp Quán Quán đều không có phản ứng gì, chỉ nhìn chằm chằm Tôn Bách Thảo, trong ánh mắt tràn đầy vẻ mong chờ.

“Người bệnh rơi vào hôn mê sâu, hơi thở lúc có lúc không, tình hình không quá lạc quan, chúng tôi vẫn còn đang loại trừ nguyên nhân, mọi người… bất cứ lúc nào cũng phải tính đến trường hợp xấu nhất… Cái gì nên chuẩn bị thì cứ chuẩn bị trước đi…” Một trong các chuyên gia khéo léo nhắc nhở.

“Đây…”

Đây chẳng khác nào là đang tuyên án tử hình khiến cho bọn họ về chuẩn bị hậu sự rồi!

Nghe nói như thế, tất cả mọi người cùng chấn động.

Lúc này Tư Minh Lễ rống to nhất: “Người đâu, mau bắt con ranh này lại cho tao! Giam giữ chặt vào, tao phải tra hỏi nghiêm khắc hơn nữa!”

Ngay lập tức, hai người vệ sĩ thân hình cao lớn với sắc mặt hung ác liền đi về phía Diệp Quán Quán.

Ánh mắt Diệp Quán Quán không mang theo chút nhiệt độ nào bắn về phía Tư Minh Lễ, “Tư Minh Lễ…”

Tư Minh Lễ nhíu mày, “Làm sao, chủ mẫu tương lai đại nhân, ngài còn có điều gì muốn nói sao?”

Mặt Diệp Quán Quán không chút thay đổi, cô lên tiếng: “Kết quả kiểm tra cuối cùng của gia chủ còn chưa có, chú tư đã vội vàng gây ra mấy cái tin vịt, định dùng hình phạt riêng với tôi, lợi dụng công để trả thù riêng! Nếu cuối cùng chứng minh tôi vô tội, không biết lúc đó chú tư phải làm sao?”

Vẻ mặt Tư Minh Lễ hoàn toàn không lo sợ, cười lớn ngay tại trận, “Ha ha ha, mày vô tội? Đến lúc này rồi mà vẫn còn dám khoác lác không biết ngượng!”

Trừ phi Tư Dạ Hàn ngay lập tức cải tử hoàn sinh, bật dậy từ trên giường. Nó vẫn còn muốn chối tội sao? Con ranh này quả thực buồn cười mà!

Tư Minh Lễ cười lạnh, lên tiếng: “Nếu như mày vô tội, thì Tư Minh Lễ tao sẽ gánh chịu toàn bộ hậu quả!”