Cô vợ ngọt ngào bất lương – Phần 2 » Trang 70

Chương 870: A Cửu tỉnh lại rồi nói tiếp

Editor: Mèo (meoancamam)

Vì để Tôn Bách Thảo có thể yên tĩnh chẩn đoán bệnh, ngoại trừ lão phu nhân và Tư Minh Vinh, tất cả mọi người đều đi ra ngoài.

Ngoài cửa, một đám người đang khẩn trương chờ đợi.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, nhóm người nguyên lão ở bên ngoài lo lắng đi qua đi lại.

Diệp Quán Quán không nói một lời dựa vào vách tường lạnh như băng.

Giờ phút này vẻ mặt Tư Minh Lễ vô cùng sáng, không ngừng cười lạnh nhìn Diệp Quán Quán, “Gia chủ đã bị sự ngu xuẩn cùng ngốc ngếch của cô hại thành như vậy, hiện giờ cô đã vừa ý?”

Vẻ mặt Phùng Nghĩa Bình châm biếm, “Đáng tiếc gia chủ hồ đồ, lão phu nhân cũng mềm lòng, nếu như trước kia gia chủ có thể tin tưởng tiểu như Nhược Hi, làm sao có thể tới bước này…thật sự là gia môn bất hạnh mà…

Tôi sớm đã nói loại đàn bà như này mà làm đương gia chủ mẫu của chúng ta, sớm hay muộn cũng sẽ nháo ra chuyện lớn! Giờ sao, còn chưa ngồi lên vị trí kia đã hại nhà họ Tư đến mức này rồi!”

Các nguyên lão khác gấp đến độ vây xung quanh, “Trời, vậy phải làm sao bây giờ chứ! Gia chủ ngạn vạn lần không thể xảy ra chuyện!”

Tư Minh Lễ hừ lạnh nói, “Đến như vậy rồi sao lại không có chuyện gì? Cơ thể gia chủ mang bệnh cũ cùng cơ quan bên trong bị thương tổn không khác gì bom hẹn giờ, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ, một khi xảy ra chính là mất đi tính mạng, đến lúc đó căn bản đã quá muộn, tôi nghĩ lần này gia chủ khẳng định là lành ít dữ nhiều rồi…”

Có Tư Minh Lễ và tay chân của Tần Nhược Hi châm ngòi, sắc mặt nguyên lão khác nhìn Diệp Quán Quán cũng ngày càng khó coi, “Nếu gia chủ có chuyện gì không hay xảy ra, cô tuyệt đối đừng nghĩ có thể còn sống rời khỏi nhà họ Tư!”

Đọc FULL truyện tại đây

“Cô gái này trà trộn vào nhà họ Tư không biết rốt cuộc có mục đích gì! Chuyện này nhất định phải tra rõ ràng!”

“Không sai!”

Diệp Quán Quán xoa xoa huyệt thái dương đau nhức, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám người đó, “Ngậm miệng.”

Ánh mắt giống như đang nhìn chằm chằm một người chết, khiến người ta như phát lạnh sau lưng.

Đám người nguyên lão theo bản năng không dám lên tiếng vài giây, một lát sau mới bắt đầu tức giận lớn tiếng “Người phụ nữ này thực chưa thấy quan tòa chưa đổ lại, vào lúc này có còn thể hung dữ như vậy!”

“Thật sự rất quá đáng!”

“Két… –” một tiếng, cửa phòng mở ra, rốt cuộc Tôn Bách Thảo đã mở cửa ra ngoài rồi.

“Tôn *, có nguy hiểm hay không?”

Đám người nguyên lão tất cả đều vây quanh, Diệp Quán Quán cũng nhìn đến Tôn Bách Thảo.

Vẻ mặt Tôn Bách Thảo nghiêm túc nói, “Tạm thời không thể xác định nguyên nhân bệnh, muốn nhanh chóng chuyển đến bệnh viện phải kiểm tra kỹ càng thêm một lần nữa, mong mọi người yên tầm đừng vội nóng nảy.”

Tư Minh Lễ lớn tiếng mở miệng, “Chị cả, vậy con bé kia nên xử trí ra sao? Lúc trước nếu không phải do cô ta, gia chủ cũng không thành như vậy! Em hoàn toàn có lý do nghi ngờ cô ta mang lòng gây rối, thậm chí có ý định giết người!”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Vẻ mặt bà lão có chút mệt mỏi, run rẩy nói, “A Cửu tỉnh lại rồi nói tiếp…”

Lão phu nhân lúc này toàn bộ suy nghĩ đều đặt trên người cháu trai, đâu còn có sức đi để ý cái khác nữa.

Tư Minh Lễ nghe vậy thì không cam lòng trừng mắt nhìn Diệp Quán Quán.

Hừ, tỉnh lại?

Chỉ sợ là không thể tỉnh lại nữa rồi!

Lần này ông tuyệt đối muốn con ả này chết không được tử tế!

Còn có toàn bộ nhà họ Tư, rất nhanh liền là của ông ta…

Rất nhanh, Tư Dạ Hàn đã được đưa đến một bệnh viện tư nhân ngoài ngoại ô của nhà họ Tư.

Sau khi Tư Dạ Hàn được đưa đi, xung quanh bệnh viện đều được canh gác, không có kẻ nào có thể tiến lại gần, Diệp Quán Quán cũng không thể vào phòng bệnh, chỉ có thể chờ ngoài đại sảnh.

Diệp Quán Quán yên tĩnh ngồi trong đại sãnh vắng vẻ, chẳng mấy chốc đã đến đêm muộn…

Vẻ mặt cô lạnh lùng, cố gắng sắp xếp lại tình trạng thân thể của Tư Dạ Hàn trong khoảng thời gian này…