Cô vợ ngọt ngào bất lương – Phần 2 » Trang 68

Chương 868: Muốn đi không?

Editor: Mèo (meoancamam)

Phùng Nghĩa Bình cũng nhanh chóng phụ họa, “Lão phu nhân, nhà họ Mục là tập đoàn hợp tác vô cùng quan trọng với Tư thị, quả thật nên sắp xếp cho gia chủ một người bạn gái kinh nghiệm phong phú đi cùng mới đúng!”

Tuy Phùng Nghĩa Bình không nói rõ nhưng đây là ý tại câu chữ, đương nhiên là chỉ Tần Nhược Hi rồi.

Lão phu nhân liếc nhìn hai người, “Những năm qua một mình a Cửu đi cũng không có chuyện gì.”

Trước kia không có thì thôi, nhưng hiện giờ đã có, sao có thể giống nhau được?

Trường hợp này, Tư Dạ Hàn mang theo bạn gái, ý nghĩa lại hoàn toàn khác.

Tư Minh lễ vội nói: “Chị cả, trước kia gia chủ một mình đi dĩ nhiên không có vấn đề gì, em đây không phải do sợ có người không hiểu lễ nghi, mạo phạm khách quý sao! Lại nói mặc dù tiểu thư Diệp ở cùng gia chủ nhưng cũng chỉ là bạn gái mà thôi, sợ là chưa có tư cách cùng Gia chủ tiếp đón vị khách quan trọng như vậy . . .”

Lão phu nhân sao lại không biết Phùng Nghĩa Bình cùng Tư Minh lễ đang nghĩ gì. Chỉ là trong khoảng thời gian này, bà chính mắt nhìn thấy Diệp Quán Quán tận tâm tận lực chăm sóc a Cửu, lại còn luôn hiếu học, hành sự cũng càng ngày càng ổn thỏa, bà càng có ý muốn giúp đỡ cô một chút..

Lão phu nhân nhìn cháu trai đang ngồi trên ghế sofa, “A Cửu này, cháu cảm thấy thế nào?”

Tư Dạ Hàn đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở mắt, không trả lời mà nhìn cô gái bên cạnh, “Muốn đi không?”

Diệp Quán Quán: “Á. . . .”

Ngữ điệu như hỏi cô có muốn đi chơi hay không, nếu cô muốn thì đi, không muốn đi thì thôi này là sao đây…

Quả nhiên, Tư Minh lễ cùng Phùng Nghĩa Bình nhìn thái độ của Tư Dạ Hàn mà giận đến mặt mo cũng vặn vẹo.

Đọc FULL truyện tại đây

Lão phu nhân bất đắc dĩ lắc đầu nhìn cháu trai của mình, sau đó trực tiếp đối mở miệng nói với đám người Tư Minh Lễ, “Được rồi được rồi, hiện tại thời gian vẫn còn sớm, nếu Quán Quán có chỗ nào không hiểu lễ nghi thì vẫn có thể đi học, cũng không phải chuyện gì quá đáng ngại, cứ quyết định như vậy đi!”

“Lão phu nhân . . .”

Tư Minh lễ còn muốn nói tiếp, tiếc rằng thái độ của lão phu nhân và Tư Dạ Hàn đều thể hiện rõ ràng, căn bản không cho ông ta nói thêm gì.

Vẻ mặt Tư Minh Lễ âm trầm ngồi đó, gương mặt gầy khô liên tục giật giật.

Đáng chết! Đã lâu như vậy! Thằng nhỏ thối này sao còn chưa chết!

Không phải nói hắn tuyệt đối sẽ sống không quá nửa năm sao? Mắt thấy nửa năm cũng sắp qua rồi đấy!

Từ khi có được tin Tư Dạ Hàn sắp chết, ông đã cố gắng kiềm chế, từng ngày rồi từng ngày chờ, chờ đến khi Tư Dạ Hàn mất mạng, ai biết rằng Tư Dạ Hàn không chỉ không có bệnh nguy kịch, tình trạng cơ thể còn càng ngày càng tốt hơn…

Chỉ cần thẳng nhỏ chết tiệt này còn sống một ngày, ông ta ở Tư gia sẽ phải ngày qua ngày sống luồn cúi như một con chó!

Còn có con tiện nhân Diệp Quán Quán, thù phế một chân của con trai ông ta còn chưa trả, vậy mà ông ta vẫn chỉ có thể nhẫn nhịn, đến một cọng tóc của cô ta còn chưa động được…

Lão phu nhân nói với Tư Dạ Hàn, “A Cửu này, Quán Quán ở đây, lúc nữa bà sẽ tìm cho nó một người dạy lễ nghi, dạy cô bé một hồi?”

Tư Dạ Hàn: “Không cần đâu.”

Vẻ mặt lão phu nhân nghiêm túc nói: “Điều này vẫn là cần thiết, học thêm một chút mới có lợi cho Quán Quán sau này, về sau con bé còn dùng được.”

Tư Dạ Hàn mở miệng: “Không cần tìm thầy, cháu tự mình dạy.”

Diệp Quán Quán “…” Đến lão phu nhân muốn cho người cũng không cần, thật đủ ngầu!

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Cái đứa bé này . . .”

diễn~đàn Lê Quý~Đôn

Lão phu nhân bất đắc dĩ bật cười, nhìn hai đứa hiện tại ở cùng nhau tốt như vậy thì trong lòng cũng đã an tâm phần nào.

Nếu như a Cửu có một cơ thể khỏe mạnh . . .

“Tan họp đi.”

Sau khi mọi chuyện đã thương nghị xong, Tư Dạ Hàn liếc nhìn giờ trên đồng hồ đeo tay, tuyên bố tan họp.

Tư Dạ Hàn vừa nghe lão phu nhân nói chuyện vừa đứng dậy, khi đứng dậy từ trên ghế bỗng sắc mặt tái nhợt, cả người cũng đột nhiên cứng đờ.

“A Cửu, thế nào?” Phát hiện Tư Dạ Hàn khác thường hậu, lão phu nhân cùng Diệp Quán Quán cũng nhìn anh.

Tư Dạ Hàn phẩy phẩy tay, hình như muốn nói không có việc gì, đang định mở miệng thì trong nháy mắt bỗng phun ra một ngụm máu tươi, trên mặt trắng bệch như bị rút hết má, sau đó “Rầm!” một tiếng đổ về phía sau . . .

“A Cửu ——”

“Gia chủ! ! !”

Đồng tử Diệp Quán Quán co rút, lão phu nhân cùng một đám nguyên lão đều quá kinh hãi, loạn thành một đoàn…