Cô vợ ngọt ngào bất lương – Phần 2 » Trang 285

Chương 1085: Vẫn là một bảo bối.

Editor: ChieuNinh

Ngao!

Chuyện gì xảy ra!

Vì sao nhịp tim đột nhiên lại nhanh như vậy?

Vì sao lại cảm giác Diệp Bạch như vậy. . . . . . như vậy để cho anh không dời mắt nổi. . . . . .

Vì sao bị chửi thành chó còn vui vẻ chịu đựng muốn bị mắng thêm mấy lần nữa. . . . . .

Đây sợ là phải cong rồi. . . . . .

Sẽ không sẽ không! Hắn là thẳng, còn thẳng hơn sắt thép!

Nhất định nguyên nhân là bởi vì dáng dấp Diệp Bạch và tiểu mứt hoa quả rất giống.

Diệp Quán Quán thấy Cung Húc đang đứng ngẩn người, giận đến đạp hắn một cái: “Lời nói của tôi cậu có nghe hay không?”

Mẹ nó! Sao bị đạp thế này cũng vui vẻ như vậy. . . . . .

Không phải là anh bệnh thần kinh chứ?

Cung Húc lầu bầu mở miệng: “Em không đi!”

Đọc FULL truyện tại đây

Trán Diệp Quán Quán nhảy gân xanh: “Tốt! Cậu không đi có phải hay không? Vậy tôi đi tìm người khác tới diễn!”

“Ngao không cần ——” Cung Húc lập tức một tay ôm lấy bắp chân Diệp Quán Quán đã muốn bước đi, mở miệng lên án không dứt: “Diệp ca, sao anh lại như vậy! Anh không thể dỗ dành người ta nhiều thêm chút sao?”

Diệp Quán Quán co giật khóe miệng: “Cậu bao nhiêu tuổi rồi còn cần người dụ dỗ?”

Cung Húc: “Em còn là một bảo bảo. . . . . .”

Diệp Quán Quán: “. . . . . .”

Cung Húc cúi đầu, vẻ mặt giống như con chó nhỏ lạc đường, ngồi xổm ở nơi đó nhìn cô: “Diệp ca, vậy anh cảm thấy em phải nên làm như thế nào?”

Diệp Quán Quán lập tức nói: “Đương nhiên là ngoan ngoãn đi vào huấn luyện, diễn tốt bộ phim này!”

Cung Húc lập tức bộ mặt bị lừa gạt: “Anh chính là muốn gạt em đi vào lăn trên mặt đất!”

Diệp Quán Quán liếc cậu ta một cái: “Cậu thật sự cho là ảnh đế dễ cầm lắm à? Trong lòng có thể có cân nhắc một chút hay không?”

“Cũng biết hung đối với em. . . . . . Rõ ràng mỗi lần đối với Lạc Thần cũng dịu dàng như vậy. . . . . .” Cung Húc biết tính tình Diệp Quán Quán, cũng không dám làm quá lố, mở miệng thỏa hiệp: “Em có thể ngoan ngoãn đi huấn luyện, nhưng mà, em có thể nói một cái yêu cầu không?”

Diệp Quán Quán nhìn một cái thì nhìn thấu cậu ta muốn nói gì: “Không cần phải nói, hiện tại không thể thấy tiểu mứt hoa quả.”

Người này cảm xúc không ổn định giống như xe cáp treo, ai biết bây giờ cậu ta biết chân tướng sẽ xảy ra chuyện gì.

Cung Húc lập tức lộ vẻ mặt tuyệt vọng ngồi chồm hổm trên mặt đất: “Vậy chẳng phải là đời này em cũng không thấy được tiểu mứt hoa quả rồi sao?”

Cung Húc chôn đầu ở trong đầu gối, nho nhỏ nói thầm: “Thật ra thì em biết rõ, Diệp ca ca anh vì em đã hao hết tâm tư, bộ phim này mặc dù em có thể diễn tốt nửa phần trước, là bởi vì biểu diễn bổn sắc, nhưng phía sau. . . . . . em biết rõ em không thể nào cầm ảnh đế . . . . . .

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Ài, ban đầu vì sao em phải nói không lấy được ảnh đế phải đi ăn phân chứ, coi như nói không lấy được sẽ mặc nữ trang cũng tốt mà. . . . . .”

“Lúc ấy cậu nói tại sao lại không suy nghĩ hậu quả một chút?” Diệp Quán Quán im lặng.

Cung Húc: “Ài, nhất thời ba hoa thoải mái. . . . . .”

Diệp Quán Quán nhìn Cung Húc một cái, biết mình còn phải thêm một mồi lửa.

Cung Húc người này thích chơi đùa nhất, nếu nói như vậy. . . . . .

Ánh mắt Diệp Quán Quán hơi đổi, sau đó mở miệng nói: “Vậy thế này đi, hai chúng ta cũng đánh cuộc.”

Cung Húc lập tức nhìn sang: “Đánh cuộc cái gì?”

“Nếu như cậu thua, không lấy được ảnh đế, cậu mặc nữ trang.” Diệp Quán Quán mở miệng.

“Nếu như em thắng thì sao?” Cung Húc lập tức hỏi.

Diệp Quán Quán không chút do dự nói: “Nếu như cậu thắng, tôi mặc đồ con gái.”

Trong nháy mắt tiếng nói của Diệp Quán Quán rơi xuống, Cung Húc lập tức trợn to hai mắt: “Mẹ nó! Chơi lớn như vậy sao?”

“Đánh cuộc không?” Thấy Cung Húc tinh thần tỉnh táo, Diệp Quán Quán nhíu mày.

Cung Húc nhìn chằm chằm mặt của Diệp Quán Quán, tưởng tượng một cái bộ dạng anh mặc đồ con gái, vẻ mặt kinh ngạc, sau đó không biết vì sao, bên tai đột nhiên càng lúc càng nóng bừng.

Cung Húc chà xát mặt, vội vàng phục hồi tinh thần lại, lúc này mở miệng nói: “Đánh cuộc thì đánh cuộc! Nếu như em thắng anh sẽ mặc nữ trang, đây chính là anh nói đó!”