Cô vợ ngọt ngào bất lương – Phần 2 » Trang 251

Chương 1051: Dù sao cũng đã cực kỳ

Edit: Phong Nguyệt

Dưới đài, sắc mặt Tôn Lạp Trọng không được tự nhiên.

Tôn gia bọn họ bị người khác tìm tới cửa phá quán, kết quả tất cả đều thua sạch sẽ, cuối cùng giải vây được là nhờ cô gái này giúp một tay.

Tôn Lạp Trọng lúng túng tằng hắng một cái: “Thật là hậu sinh khả úy. . . . . .”

Mục Tùy Phong không có mở miệng nói chuyện, nhìn chằm chằm cô gái trên đài, mới vừa rồi sắc mặt vẫn có chút phức tạp.

Giờ phút này, vẻ mặt giễu cợt khinh bỉ của Tôn Tuyết Trinh đã hoàn toàn cứng ở trên mặt, sắc mặt Tần Nhược Hi càng thêm một màu trắng bệch, bất luận như thế nào hai người cũng không ngờ, kết quả cuối cùng lại thành ra như thế này.

Nhất là Tần Nhược Hi, đối với bản lĩnh của Diệp Quán Quán, trước kia cô đã tận mắt nhìn qua, thực lực rõ ràng ở dưới cô, làm sao thời gian ngắn như vậy, tiến bộ bên trong lại lớn như vậy?

Hay là, cô ta vẫn luôn che dấu thực lực?

Hôm nay cô thiết kế xong tất cả, tất cả đều kiếm củi ba năm thiêu một giờ. . . . . .

Sau khi Yamamoto Yu rời đi, Diệp Quán Quán cũng cùng đi theo xuống đài.

Đọc FULL truyện tại đây

Vừa mới đi xuống, năm tên hội vệ Tư gia lập tức nghênh đón, cung kính không dứt đi theo ở hai bên cạnh cô.

Diệp Quán Quán mới vừa đi xuống, Mục Tùy Phong lập tức tiến lên một bước, giọng nói có chút vội vàng truy hỏi: “Diệp tiểu thư, mạo muội hỏi một câu, không biết cô xuất thân từ môn phái nào?”

Diệp Quán Quán nghe vậy thành thật trả lời: “Cũng không có môn phái, đều là tự mình nghĩ loạn ra.”

“Không có môn phái?” Mục Tùy Phong nghe vậy vẻ ngờ vực trong mắt càng sâu: “Vậy. . . . . . Sư phụ của cô là vị nào?”

Diệp Quán Quán: “Cũng không có sư phụ. . . . . .”

Mục Tùy Phong nghe vậy vốn còn muốn hỏi nhiều, nhưng lúc này nhiều người nhiều miệng, thì đè xuống nghi vấn trong lòng, mở miệng thở dài nói: “Diệp tiểu thư hẳn là tự học thành tài, xem ra ở con đường võ thuật, vô cùng có giác ngộ.”

Tôn Lạp Trọng ở một bên mặc dù sắc mặt có chút khó chịu, cũng chỉ có thể đi theo phụ họa: ” Diệp tiểu thư quả thật thân thủ bất phàm. . . . . .”

Đang lúc này, Tôn Tuyết Trinh đột nhiên từ trong đám người sải bước tới, trực tiếp nhìn về phía Diệp Quán Quán mở miệng: “Diệp tiểu thư, mới vừa rồi cô ở trong đại hội đấu võ cố ý bỏ quyền là có ý gì, chẳng lẽ là xem thường Tôn gia nhà tôi sao?”

Diệp Quán Quán hơi nhíu mày: “Lần đại hội đấu võ này có quy định nói không có thể bỏ quyền? Bỏ quyền chính là xem thường đối thủ?”

“Cô . . . . .” Vừa rồi một mực dùng quy định nói chuyện, Tôn Tuyết Trinh bị chặn nói không ra lời, cố nén tức giận mở miệng nói: “Tốt lắm! Chuyện vừa rồi tạm thời không đề cập tới! Hiện tại, mời quang minh chánh đại đánh với tôi một lần!”

Không có tự mình giao đấu với người phụ nữ này, bất luận như thế nào cô cũng không tin mình không bằng cái bình hoa này.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Tần Nhược Hi vội vàng đi tới, ở một bên khuyên can: “Tuyết Trinh, cậu đừng kích động. . . . . .”

Tôn Tuyết Trinh vẻ mặt kiên quyết: “Nhược Hi, cậu đừng khuyên mình, hôm nay trận này nhất định phải so tài!”

Tôn Tuyết Trinh nói xong, nhìn về phía Diệp Quán Quán nói: ” Thế nào? Không dám? Chẳng lẽ bởi vì học chính là dã lộ (học một cách qua loa, không có bài bản), thắng một lần chỉ là ngẫu nhiên sao?”

Tôn Lạp Trọng hơi nhíu mày, vốn muốn gọi con gái mình trở lại, nhưng cuối cùng vẫn không có mở miệng, Tần Nhược Hi vô ý thức nhìn về phía Diệp Quán Quán và Tôn Lạp Trọng, cô cũng muốn giữ một chút may mắn.

Quả thật bản lĩnh của Diệp Quán Quán, làm cho người khác rất khó có thể tin. . . . . .

Diệp Quán Quán ngước mắt nhìn Tôn Tuyết Trinh một cái, bọn họ là tới đây tham gia đại hội đấu võ, hiện tại đại hội đấu võ đã kết thúc, cô cũng không có nghĩa vụ tỷ võ với Tôn Tuyết Trinh.

Chỉ là, Tôn Tuyết Trinh này nhiều lần khiêu khích.

“Tỷ võ sao? Có thể.” Diệp Quán Quán mỉm cười mở miệng.

Ưmh, loại chuyện đánh nhau như vậy, dù sao cũng đã cực kỳ, lần một lần hai, cũng không có khác biệt. . . . . .