Cô vợ ngọt ngào bất lương – Phần 2 » Trang 250

Chương 1050: Thâm tàng bất lộ

Trên lôi đài, Yamamoto Yu trực tiếp bị ném bay ra ngoài, nằm yên không nhúc nhích.

Nhìn tư thế đó, lần quăng ném vừa rồi của Diệp Oản Oản phỏng chừng đủ để khiến hắn ngã nội thương.

Đại biểu ba nhà, trọng tài trên sân, bao gồm Tôn Lạp Trọng, Senny, Mục Tùy Phong, tất cả đều đã đờ đẫn.

Hiện trường tĩnh mịch vài giây, sau đó mọi người rốt cuộc phản ứng lại, nhất thời nhấc lên sóng to gió lớn.

“Mịa… Mịa nó! Thật là mạnh!” Bên phía Tôn gia, mắt Bỉnh Tín sáng lên thán phục.

“Không nghĩ tới, vị Diệp tiểu thư này lại là thâm tàng bất lộ…” Lão đại Châu Ngân ánh mắt phức tạp.

“Khó trách người ta không có hứng thú lên đài! Chúng ta hoàn toàn không cùng cấp bậc với người ta!”

“Trước đây tôi nghĩ tiểu thư nhà chúng đã đã xoi như là người nổi bật trong cùng thế hệ, bây giờ nhìn lại, thật là người giỏi có người giỏi hơn, thiên ngoại hữu thiên!”

Phía Tần gia, năm tinh anh ngửa đầu nhìn cô gái đánh bại Yamamoto Yu trên đài, mặt đầy không cách nào tin tưởng.

Không thể tin được Yamamoto Yu đánh bại Lang Vương Senny, Tôn Tuyết Trinh và tiểu thư nhà họ cùng nhau liên thủ lại bị người phụ nữ nhìn như nhu nhược nũng nịu này đánh bại…

Thực lực của người phụ nữ này lại mạnh hơn Nhược Hi tiểu thư!

Đọc FULL truyện tại đây

Không… Là mạnh hơn rất nhiều…

“Tôi con mịa nó vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy thân thủ của một cô gái lại có thể lợi hại tới mức này đấy!”

“Khó trách Tư Dạ Hàn phái cô ấy tới làm đại biểu Tư gia!”

“Còn không phải sao! Tôi coi như là phục rồi!”

Nghe âm thanh thán phục và nghị luận của tinh anh hai nhà khác, năm tên hộ vệ Tư gia cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, quả thật là như đang nằm mơ.

“Chúng ta… Tiểu thư của chúng ta lại lợi hại như vậy?”

Năm người trố mắt nhìn nhau, đồng thời cảm thấy nóng mặt vì chính mình đã trông mặt mà bắt hình dong.

“Sư phụ!”

“Sư phụ người thế nào rồi!”

Giờ phút này, hai đệ tử của Yamamoto Yu kinh hãi đến biến sắc, vọt thẳng lên lôi đài.

“Cô…Cô cô…” Vẻ mặt Kawada nhìn Diệp Oản Oản giống như nhìn thấy quái vật gì.

Diệp Oản Oản không nhanh không chậm tiến lên một bước, hơi nhíu mày: “Làm sao?”

Kawada và một người đệ tử khác thấy Diệp Oản Oản đột nhiên tiến lên, nhất thời sợ tới mức lăn một vòng lùi về sau: “Cô đừng tới đây!”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Ngay cả Yamamoto Yu đều bị đánh thành như vậy, bọn họ đâu còn dám lộn xộn.

Diệp Oản Oản tiếp tục đi về phía Yamamoto Yu.

Sắc mặt hai người đệ tử cứng đờ, chân giống như bị đóng vào trên đài, nhất thời không dám làm ra một cử động nhỏ nào.

Diệp Oản Oản bước từng bước chậm rãi đi tới trước mặt Yamamoto Yu: “Còn muốn tới một lần sao?”

Yamamoto Yu nghe một chút, mặt mũi trắng bệch, thân thể đều co quắp: “Không… Không, tôi nhận thua! Tôi nhận thua! Là tôi thua!”

Lần này là hắn khinh thường, hắn không thể nghĩ tới, thực lực người phụ nữ này lại ở trên hắn, cho dù lại tỷ thí thêm một trăm lần cũng sẽ chỉ có một kết quả.

Người ở dưới đài có lẽ còn không biết, chỉ có chính hắn rõ ràng nhất, cuộc tỷ thí vừa rồi thương thế của hắn nặng bao nhiêu, tuyệt đối không có khả năng lại đánh một lần với cô ta, trừ phi hắn không muốn sống nữa.

Người phụ nữ này, không chỉ thực lực đáng sợ, hơn nữa ra tay quá độc ác!

Dưới đài, mọi người nghe Yamamoto Yu nhận thua, toàn bộ đều kích động không thôi.

“Đánh thật hay! Để cho hắn mắt chó coi thường người khác!”

“Võ học Hoa quốc chúng ta có lịch sử từ xa xưa, bác đại tinh thâm, lại dám tới địa bàn của chúng ta giương oai!”

Cuối cùng, Yamamoto Yu bị hai người đệ tử khiêng, cụp đuôi chạy trốn trong một mảnh tiếng mắng.