Cô vợ ngọt ngào bất lương – Phần 2 » Trang 199

Chương 999: Cách thức biểu hiện đặc biệt

Editor: Sư Tử Cưỡi Gà

Diệp Quán Quán thường nhắc đến Giang Yên Nhiên ở trước mặt Hàn Tiễn Vũ, trước đó còn giúp cô ấy có được bản ký tên số lượng có hạn, cho nên Hàn Tiễn Vũ có ấn tượng.

“Là bạn học kia của cậu?” Hàn Tiễn Vũ hỏi.

Diệp Quán Quán thở dài: “Đúng vậy, rất đồng tình với bạn trai cô ấy, mãi mãi chỉ có thể xếp thứ hai!”

Diệp Quán Quán đang nói đùa, tiếng chuông điện thoại di động reo lên, quả nhiên, là điện thoại của người ái mộ cuồng nhiệt nào đó.

Diệp Quán Quán bất đắc dĩ nhún vai: “Nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, cô gái mê cậu đã gọi đến, cậu bận gì thì làm đi, tôi nghe điện thoại. . . . . .”

“Đi đi!” Hàn Tiễn Vũ bật cười.

Diệp Quán Quán đi đến chỗ không có ai, nhận điện thoại: “A lô, Yên Nhiên. . . . . .”

“A a a! Quán Quán Quán Quán Quán Quán, hôm nay Hàn Tiễn Vũ đến trường học của chúng ta quay phim cậu có biết không? Thật đáng tiếc tớ đã có tiết nên không thể đi!” Quả nhiên, đầu điện thoại di động kia truyền đến giọng nói kích động không thôi của Giang Yên Nhiên.

Đọc FULL truyện tại đây

Diệp Quán Quán bất đắc dĩ nói với đầu điện thoại di động bên kia: “Bình tĩnh một chút. . . . . .”

Cậu như vậy, người khác sẽ ăn giấm đấy. . . . . .

Diệp Quán Quán đang muốn nói thế, đầu điện thoại di động bên kia lại truyền đến một giọng nói quen thuộc: “Chị Quán Quán! Chị Quán Quán! Em không có tiết, em có thể đi, chờ em chụp được hình, sẽ chia sẻ cho chị và Yên Nhiên! Thiết bị của em đều đầy đủ hết!”

Diệp Quán Quán nghe giọng của Sở Phong còn phấn khởi hơn Giang Yên Nhiên, cạn lời.

Được rồi, xem như cô chưa nói gì. . . . . .

Haiz, đáng thương, nhìn bạn trai nhà người ta xem. . . . . .

Diệp Quán Quán nói chuyện điện thoại xong trở về, Cung Húc và Lạc Thần đã hóa trang xong.

Cung Húc đang thâm tình ôm một chiếc gương soi nhỏ, nhìn chằm chằm bản thân trong gương: “Haiz, không biết sau này cô gái nào có phúc khí đây, có thể gả cho mình. . . . . .”

Diệp Quán Quán: “Cậu đủ rồi. . . . . .”

Cung Húc vừa nhìn thấy Diệp Quán Quán, lập tức hưng phấn chạy đến hiến vật quý: “A! Anh Diệp anh đã đến rồi, mau nhìn xem mau nhìn xem, có phải hôm nay em đẹp trai lồng lộn luôn không? Có phải tất cả mấy em gái nhỏ nhìn thấy đều sẽ muốn gả không? Nếu không anh cho em chụp một tấm hình, cho mứt hoa nhỏ xem một chút? Nói không chừng mứt hoa nhỏ xem xong sẽ mê muội em luôn đấy?”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Ở trong phim vai của Cung Húc là học sinh đại học năm 3, giờ phút này toàn thân mặc trang phục bóng rổ, mái tóc nâu vàng ngắn rất thời trang, sức sống bắn ra bốn phía, có cảm giác mười phần thiếu niên.

Cho dù ở trong phim vai của cậu ta là một tên nhà giàu kiêu ngạo ương ngạnh ăn chơi trác tác, tiểu bá vương trường học, nhưng vẫn làm người hoàn toàn không ghét nổi.

Thấy quần áo của Cung Húc, Diệp Quán Quán không thể không thừa nhận, xác thực vô cùng chuẩn.

Quả nhiên Cung Húc thích hợp với nhân vật kiểu này, chỉ liếc mắt một cái sẽ cho cô có cảm giác như là Tiết Thiếu Dương từ trong kịch bản đi đến trước mắt mình.

Mà Lạc Thần càng không để cô thất vọng, lúc bắt đầu đã đi theo cô, vẫn đang tiến hành tập thể dục và huấn luyện thể lực, giờ phút này toàn thân mặc chiếc áo ba lỗ kiểu lính và chiếc quần thể thao màu đen, tinh khí thần rõ ràng không giống với người bình thường, tựa như báo săn, vô cùng có tính xâm lược.

Diệp Quán Quán thẳng thừng bỏ qua câu nói sau cùng của Cung Húc, sau đó hài lòng nhìn về phía hai người: “Không tệ, đều rất thích hợp!”

Cung Húc bất mãn lầu bầu: “Anh Diệp, anh khen em thì nên nghiêm túc khen một mình em thôi, làm gì cũng lôi cậu ta vào!”

Diệp Quán Quán không nhanh không chậm quét mắt nhìn cậu ta một cái: “Vậy cậu muốn ăn lượn hay tự mình lượn đi, đang êm đẹp sao lại muốn kéo theo Lạc Thần?”

Vẻ mặt Cung Húc lập tức chột dạ, nhưng vẫn cố tỏ ra vẻ đương nhiên nói: “Không phải anh Diệp bảo em công khai không được xung đột với cậu ấy, phải ra vẻ có quan hệ rất tốt với cậu ta sao?”

Diệp Quán Quán: “Cách biểu hiện của cậu, đúng là. . . . . . Đặc biệt. . . . . .”