Truyện Full

Truyện / Cô bé ngốc nghếch của tôi

Cô bé ngốc nghếch của tôi

Cô bé ngốc nghếch của tôi

Cả đời này cô – Hà Tuyết còn nghĩ mình sẽ không bao giờ lấy chồng. vì hiện tại cô con quá nhỏ mà( mới có 20 tuổi thôi). vậy mà ông trời trêu trọc người khác đùng một cái cô có 1 ông chồng hơn cô tận 10 tuổi. chuyện này là sao????????????????????

Hắn – Lâm Phong ko thích phụ nữ vì cho rằng ai yêu hắn cũng vì tiền tài của hắn thôi. Thân làm tông giám đốc của tập đoàn Lâm Gia tiền nhiều lại đẹp trai. Nhưng sau khi bị gia đình ép cưới nàng làm vợ. Anh lại có suy nghĩ khác. Từ khi gặp cô anh đã cảm nhận thấy chỉ có 1 từ để hình dung đó là: “THÚ VỊ”…………anh bị cô hấp dẫn đưa vào những tình huống dở khóc dở cười

CHƯƠNG 1.1: Gặp gỡ

reng! reng! reng!

“ồn ào quá! không cho ai ngủ nữa hả?????????”

Rầm!!!!!!!!!!!

Chiếc đồng hồ yêu quý đã tàn thành mây khói.

khò! Khò! Khò

tiếp tục ngủ

7h30″

“Oa muộn học rồi!!!!!!!!”

hic hic hic

Làm sao bây giờ muộn học rồi a>>>>>>>>>

Với tốc độ tên lửa( mình chém gió ah) Hà Tuyết đã làm vscn và mặc quần áo chuẩn bị đến lớp.

Hiện cô đang học năm 2 trường Đai Học Kinh Tế nha. Do hôm qua đi làm thêm mệt ngủ quên mất. Gia đình cô rất khá giả nếu như ko phải nói là giàu. Papa làm giám đốc công ty điện tử. Cô ko cần phải lo tiền học nhưng vì muốn tự lập mà giờ phải đi làm thêm tự kiếm tiền sinh hoạt. Ba mẹ chỉ lo tiền học phí thôi. Nghĩ vậy cô rất vui. Giờ cô đang làm thêm ở 1 quán cafe nhỏ và đi dạy gia sư cho 1 học sinh lớp 10.

Trở lại vấn đề:”cô đi học muộn”

Giờ là 7h45′, tới trường mất 1 tiết rồi. hi vọng cô ko điểm danh vào tiết 1.

Đi xe máy rẽ nhanh vào cổng trường, vì ở trọ nên ko cách trường xa 10′ là tới nơi. Hoàn hảo còn 5′ nữa là vào lớp.

Rầm!!!!!!!!!!

Tông xe rồi.

“Đau! Đau quá” Đau ko kêu ra tiếng nữa

Đọc FULL truyện tại đây

có người dựng xe cô lên. “Cô có sao không?” Âm thanh trầm thấp vang lên.

cô ngước mặt lên nhìn. Oa soái ca nha.haha

Nhìn người mà quên cả đau.Lâm Phong thấy khó chịu khi bị người ta nhìn như vậy.

Anh nói:” cô nhìn đủ chưa?”

Cô thấy mình có vẻ hơi thất thố cười cười xin lỗi:” tôi xin lỗi! nhưng các cụ bảo sao anh biết ko?”

“bảo gì?” anh lên tiếng

“Thấy người đẹp ko nhìn là có tội. haha”

Anh nhìn cô biểu tình trên mặt như ko thèm để ý. nhưng thực ra đang tức chết đi được. Là con trai lại bảo là người đẹp ai ko tức.

Đang định đứng lên thì thấy chân mình đau ko dậy nổi. “A” cô rên nhẹ.

Giờ mới nhìn xuống chân. hức đau quá!!!!!! mải nhìn “người đẹp” mà quên mất mình đang đau chân. Đầu gối quần jean rách mảng lớn máu và đất trên miệng vết thương nhìn nghe cả người. Anh quan tâm hỏi:” cô có làm sao ko?”

Cô cười nhẹ:” Thầy dạy giáo dục quốc phòng chúng tôi nói:”chưa chết dc đâu””

Truyện được đăng tại đây

Anh phì cười trông cô lúc này dễ thương lắm

Anh kéo cô dậy:” tôi đưa cô đến bệnh viện”

Cô cự tuyệt:” ko cần đâu”

Anh giận giữ:” vì sao lai không cần? Bị thương thế này mà ko đi viện ah? cô muốn chết sao?”

ách anh sao giân giữ vậy!!!!! cô lí nhí nói :” tôi phải đi học” thì đã bị anh bế lên vào ôtô

xe gửi cho bác bảo vệ

cô muốn đẩy anh ra. nhưng mà sao anh khỏe thế!!!!!! Ách! ngại chết đi dc đây là cổng trường nha.

Cô nhỏ giọng:” anh để tôi xuống dc ko?” “cô đi nổi sao?” cũng đúng nhưng mà………… lời chưa ra khỏi miệng cô đã ở trong xe. anh lái xe đưa cô tới bệnh viện.