Truyện Full

Truyện / Cô gia sư đáng yêu

Cô gia sư đáng yêu

Cô gia sư đáng yêu

Tác giả: Rani (cobala_green)

Giới thiệu nhân vật :

– Như Quỳnh: Học sinh lớp 12. Đang ra sức làm thêm để kiếm tiền để đền cái laptop cho chị hai. Nhưng không có việc nào làm được quá hai tuần do bản tính hậu đậu. Thích Vũ từ năm lớp 10 nhưng chưa thổ lộ

– Quốc Huy: Sinh viên đại học. Đẹp trai, học giỏi. Gia đình rất giàu có. Bản tính lạnh lùng nhưng cũng rất trẻ con.

– Lâm Vũ: Bạn chung lớp với Quỳnh. Là một người tốt bụng, dễ thương. Lớp trưởng rất được bạn bè yêu quý.

– Phi Vân: Bạn thân của Quỳnh.Cũng rất thik Vũ nhưng hok nói cho Quỳnh bik vì sợ mất đi tình bạn giữa hai đứa.Là em họ của Huy

Chương 1

– Lại bị đuổi việc nữa hả?-Vân hỏi khi thấy cái mặt buồn xo của con bạn.

– Um!Cái số tao hok làm gì được quá hai tuần mày ạ.-Quỳnh thiểu não.

– Ai bảo mày hâu đậu quá chi

– Tao cũng có muốn dzậy đâu?HAIZZZ!!-Quỳnh thở dài– Cứ như dzầy bik khi nào mới đủ tiền đền laptop cho chị hai đây?

– Thì cứ xin papa mama ấy.

– Tao không muốn. Cái gì cũng xin tao cảm thấy khó chịu lắm.

– Um.Thôi mày cứ vui lên đi đi. Lấy lại tinh thần mà tìm việc mới chứ. Xuống canteen đi tao khao.

– Ừa. Mày xuống trước đi. Tao lên thư viện lấy tài liệu cho lớp rồi xuống.

Nói rồi Quỳnh đi lên thư viện ôm về một đống tài liệu. Vừa đi tới khúc cua về lớp nó

-Á…Á….Á.—RẦM..

Nó va phải một nam sinh làm đống tài liệu trên tay nó rơi cả xuống đất. Nó ngẩng lên coi cái kẻ đáng ghét nào vừa đụng phải nó, “Phải cho một trận tơi tả mới được” Quỳnh nghĩ thầm. Thế mà vừa mới thấy cái “kẻ đáng ghét” kia nó ngẩng ngơ cả người chẳng nói nên lời. Bởi vì….bởi vì…..cậu ta rất đẹp trai…

– Có sao không vậy?-Nam sinh kia hỏi

– HẢ…ah….hok…hok…sao-Nó lắp bắp trả lời

Không nói gì thêm hắn ta bỏ đi. Lấy lại bình tĩnh rồi mới Quỳnh thầm nghĩ: “Đáng ghét ít nhất cũng phải xin lỗi mình một câu chứ” Nó gọi tên kia:

– Này bạn!

Tên kia cũng chẳng thèm quay lại.

– NÀY ĐỨNG LẠI TÊN ĐÁNG GHÉT KIA. LÀM NGƯỜI TA NGÃ RỒI BỎ ĐI VẬY HẢ?????????.—Quỳnh hét lên

Cũng có hiệu quả, hắn ta quay lại. Tiến thẳng đến chỗ Quỳnh.

– Vậy thì muốn sao đây hả?-Hắn nói cộc lốc

– Này ăn nói cho nó lịch sự nhé. Làm người ta như vầy rồi bỏ đi là sao hả?

– Thì chẳng phải nói không sao rồi còn gì?

Đọc FULL truyện tại đây

– Khi nào? Mấy giờ mấy phút mấy giây?

– Hừm….Vậy thì muốn gì đây?

– Xin lỗi đi!

– Hừm. Nhiều chuyện quá!-Hắn lầm bầm, rồi nhìn vào cái đồng hồ trên tay- Trễ giờ mất rồi.-Rồi hắn nhìn Quỳnh-XIN LỖI- Sau đó thì quay lưng bỏ đi một mạch.

Quỳnh đứng đó tức điên người.

Nó thu dọn lại đống tài liệu, với tay tới cuốn sách ở phía bên phải thì nó chạm tay vào một ai đó, nó và cả người kia đều vội rút tay lại. Là Lâm Vũ.

– Để tớ giúp cậu nha!-Vũ lên tiếng vừa cười thân thiện.

– AH..UM..Cảm ơn cậu!-Quỳnh lúng túng.

Hai đứa cùng nhau thu dọn đống tài liệu rồi cầm về lớp.

—————

CANTEEN

– Sao lâu vậy?-Vân cằn nhằn

– Nhắc lại càng thấy bực mình!

– Chuyện gì?

Truyện được đăng tại đây

– Hồi nãy bị một tên va phải thế mà lại chẳng được xin lỗi tử tế.

– Sao không tung chiêu ra. Cậu chỉ cần ra một đòn thì thế nào hắn ta chẳng phải vào viện.

– AH. Sao tự nhiên lại quên ta.

– Chỉ có một lí do để cậu quên thôi.

– Lí do gì?

– Hắn ta đẹp trai lắm phải không?

– UM. Sao biết.

– Thì chỉ có trai đẹp bà mới không động thủ thôi, còn không thì……

– Mà kệ. Trong cái rủi nó có cái xui, ý lộn có ….cái hên.

– Kể nhanh đi.

– Thì lúc sau đó mình gặp Vũ, cậu ấy giúp mình đem đống tài liệu về lớp. Cậu ấy thật là galang.-Quỳnh cười vui vẻ.

– Hèn chi cậu vui như vây.-Vân cũng cười nhưng thật ra cô bạn đang rất buồn.