Chuyện Phiếm Tuổi 14 » Trang 4

24/12/2014: TÔI THẤY MỆT MỎI!

Những ngày mà mọi thứ như tai họa dáng xuống đầu…

Khi mà những đau thương cứ kéo nhau ập đến làm rạn nứt niềm tin và ý chí…

Tôi thật sự đã cố gắng rất nhiều… Dù biết chẳng có ai ghi nhận…

Đơn giản là họ không biết, và mặt khác họ cũng chẳng quan tâm…

Họ chỉ nghĩ tới họ mà thôi…Người ta bảo,đừng hy vọng sẽ nhận được gì từ những kẻ không biết cách cho đi…

Thế đấy! Tôi đã cố lắm rồi…

Tôi cố cười dù ban đêm tôi thao thức buồn bã…

Đọc FULL truyện tại đây

Tôi cố tỏ ra vui dù lúc nào lo âu cũng bủa vây chặt lấy mình…

Tôi coi như không có chuyện gì dù lòng chìm trong đáy sâu tâm hồn…

Tôi thật sự mệt mỏi lắm!

Tôj thấy kiệt sức và chẳng thể đứng vững…

Tôj gần như mất hết tự tin và hy vọng để có thể cười bình thường…
.
Cười một cách sảng khoái,không lo âu,hay đau khổ… Đơn giản ,cứ vui là cười thôi!

Tôi không có nước mắt. À không, có đấy, nhưng nó không chảy ra ngoài như mọi người.

Nó chảy ngược vào tim,thấm qua từng mao mạch.

Tôi thật sự không còn muốn cố gắng…

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Tôi chỉ muốn nghỉ ngơi,nhưng không thể.

Vì cho dù tôi buồn, cuộc đời vẫn phũ phàng thế thôi!

Chẳng vì tôi buồn mà dòng người không con hối hả và đông đúc…

Sẽ chẳng có gì thay đổi… Và tôi thấy mệt lắm rồi!

Tôi sẽ nghỉ một lúc,chỉ 1 lúc thôi…

Và ngày mai tôi sẽ tiếp tục chạy đua với dòng đời….

Chỉ thế thôi ~