Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 9

Chương 9: Câu Dẫn Đàn Ông

Cánh tay của anh so với sắt thép còn cứng hơn, quàng ngang eo khiến cô không nhúc nhích được.

“…..” Dụ Thiên Tuyết căng thẳng, trên trán rỉ ra mồ hôi mịn li ti, vài sợi tóc dính trên mặt nhìn rất chọc người: “Tôi không có, Nam Cung thiếu gia, là tôi không có thời gian, anh có thể buông ra được không?”

Không có thời gian?

Con ngươi âm lạnh của Nam Cung Kình Hiên co lại, ánh mắt thâm thúy chậm rãi lướt trên gương mặt nhỏ nhắn của cô, trượt xuống cổ áo là bộ ngực trắng như tuyết đang phập phồng….. Đồng phục phục vụ rất bảo thủ, bởi vì nóng nực mà cô mở đã ra một nút áo, vừa vặn có thể nhìn thấy cảnh xuân đẹp đẽ đang phập phồng lên xuống bên trong.

Bất ngờ, một một tia nóng rực từ dưới bụng như bốc cháy lên, xông thẳng vào trong đầu của anh.

Lúc này, Dụ Thiên Tuyết mới chú ý tới tầm mắt của anh đang rơi vào nơi nào, cô giật mình một cái, đột nhiên đỏ mặt giãy giụa: “Anh…..Lưu manh.”

Cô níu lấy cổ áo, ra sức thúc cùi chỏ về phía sau một cái, Nam Cung Kình Hiên không dự đoán được cô phản ứng như vậy, ngực của anh bị cô thúc một cái thật mạnh, không đau lắm, nhưng theo bản năng anh thả tay, mặc cho cô ôm ngực chạy thục mạng.

Anh kiêu căng giương mắt nhìn, thấy cô thất kinh thụt lùi về phía sau lại đụng vào cái bàn, đau đến nỗi nhíu chặt mày.

Đọc FULL truyện tại đây

“Nam Cung Kình Hiên, anh…Làm sao anh lại hạ lưu như vậy!” Dụ Thiên Tuyết đỏ mặt mắng một câu, giận đến không biết nên làm sao, cô cho rằng thiếu gia nhà quyền thế nhiều lắm chính là ngạo khí cùng dã man không hiểu chuyện mà thôi, nhưng thật không ngờ anh thế mà cũng ác tâm khiến người ta chán ghét như vậy!

Nam Cung Kình Hiên nheo mắt nhìn phản ứng của cô, anh cũng không giải thích, chẳng qua là nâng ly rượu trên bàn lên, chậm rãi thưởng thức một hớp.

“Không cẩn thận nhìn thấy mà thôi, không cần sợ tôi như vậy, cô nên biết, loại phụ nữ giống như cô vậy, coi như có cởi hết đứng trước mặt tôi, tôi cũng không có hứng thú đụng chạm đến cô…..Giả bộ trong sạch cương trực cái gì?” Giọng nói của anh chậm chạp du dương, lại có ý châm chọc mỉa mai.

“Anh…..” Dụ Thiên Tuyết trợn to hai mắt, không nghĩ tới anh lại nói như vậy.

“Anh có thể tôn trọng người khác một chút được không! Cái gì gọi là loại phụ nữ giống tôi? Tôi biết rõ anh là người có tiền, anh cao ngạo, nhưng có cần thiết phải sỉ nhục người ta? Là Trình Dĩ Sênh mang em gái của anh đi, tôi không có lỗi!” Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, cô run rẩy nói.

Trong lòng cô vô cùng chua xót, nhìn người đàn ông tuấn mỹ chói mắt như một vị thần trước mặt, anh trầm ổn khí tức cao quý có thể khiến người khác sợ hãi không dám động đậy, đúng là chỉ cần một nụ cười lạnh, một lời nói khinh thường, là có thể tựa như ngân châm tàn nhẫn độc ác làm nhói đau lòng người.

Không hiểu sao, lòng của Nam Cung Kình Hiên lạnh đi mấy phần.

‘Cạch’ nhẹ nhàng đặt ly rượu lên bàn, ánh mắt anh thâm thúy nhìn Dụ Thiên Tuyết.

“Tôi cũng có chút kỳ quái, có bản lãnh quyến rũ đàn ông giống như cô, sao lại có thể an phận cùng loại đàn ông như Trình Dĩ Sênh cùng đi chung một con đường đây?” Anh nhíu mày, giọng nói càng lúc càng lướt nhẹ.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Anh có ý tứ gì?” Dụ Thiên Tuyết ngờ vực hỏi, trong đôi ngươi là một mảnh long lanh sáng trong.

Nam Cung Kình Hiên cười lạnh hai tiếng, đôi tay cắm vào túi quần đi tới: “…..Mấy phút, mới mấy phút mà thôi, cô cũng đã câu lên một người đàn ông đẳng cấp kim cương, đừng nói với tôi là cô không nhìn ra, Phàm Vũ vừa gặp liền có cảm giác đối với cô, nếu như cậu ấy muốn cô, cô trốn không thoát..…”

Trên người anh có hương thơm tinh khiết của rượu đỏ xông tới, kích thích Dụ Thiên Tuyết có phần chóng mặt, còn không kịp phản ứng, ngón tay ấm áp của anh đã chạm vào trên trán của cô, nhẹ nhàng đẩy cái trán mềm mại của cô ra.

“Chậc chậc, gương mặt thật mê người…..”

Kia là gương mặt tinh xảo chỉ lớn cỡ bàn tay, đôi mắt long lanh trong veo, đồng tử đen bóng như một loại ngọc đen, chóp mũi hơi vểnh, sống mũi cao thẳng làm tăng thêm mấy phần mùi vị linh động, độ cong nhu hòa ngọt ngào trên khuôn mặt nhỏ nhắn, lại cứ lộ ra một chút quật cường làm cho lòng người khiếp đảm.

Dụ Thiên Tuyết có cảm giác mình giống như vật cưng, ở trước mặt anh mặc cho anh suy nghĩ lựa chọn.

Cô vội vàng tránh ra, ngón tay thon dài kia chạm tới khiến cô sắp không chống cự được: “Tôi không biết ai là Phàm Vũ!”