Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 63

Chương 63: Không Còn Luyến Tiếc Sự Sống

Còn chưa kịp suy nghĩ, Nam Cung Kình Hiên đã thấy hạ thân nóng bừng bừng, rất chậm chạp tiến vào trong cơ thể cô, chỉ vào một nửa, liền thoải mái dễ chịu, anh hít một hơi đâm thẳng vào.

Nhưng đau đớn mãnh liệt cùng cảm giác khó chịu, cuối cùng làm cho Dụ Thiên Tuyết thanh tỉnh lại.

Cảm giác trong cơ thể rõ ràng như vậy, một tấc một tấc bị chiếm hữu, bị lấp đầy, bị khí phách đàn ông ngang ngược vây quanh, hai hàng mi đẫm nước mắt rung động, chậm rãi mở ra, nhìn thấy gương mặt mà mình thống hận nhất.

“A!…..”

Một tiếng thét chói tai, xé rách không khí yên tĩnh của gian phòng.

Rõ ràng là khuôn mặt tuấn dật góc cạnh của Nam Cung Kình Hiên, mặc cho người dưới thân tùy ý kêu gào, định cúi đầu an ủi cô đôi câu, thật không nghĩ đến ‘Bốp!’ một tiếng, gối đầu nện thẳng vào mặt anh, anh đau đớn rên lên không thể không lui về phía sau.

Anh vừa lui, Dụ Thiên Tuyết liền dùng hết hơi sức đẩy anh ra, nắm chặt drap giường phủ lên trên người mình rồi lui về phía đầu giường.

Đọc FULL truyện tại đây

“Chết tiệt…..Cô muốn làm gì!” Nam Cung Kình Hiên căm tức cầm gối đầu lên, lồng ngực cường tráng vững chãi không chút che giấu hiện rõ trước mặt cô, trên trán lòa xòa vài sợi tóc cùng những giọt mồ hôi tản ra sức quyến rũ nam tính!

Dụ Thiên Tuyết thở hổn hển, trên người mệt mỏi rã rời cùng đau nhức làm cho cô biết rõ xảy ra chuyện gì, đôi mắt đẹp từ hoảng hốt trở nên thanh tỉnh, liên tiếp ôm gối điên cuồng đập anh tới tấp: “Khốn kiếp…..Anh đã làm gì không phải anh là người hiểu rõ nhất hay sao? ! Vô sỉ cầm thú, ai cho phép anh chạm vào tôi!”

Nam Cung Kình Hiên chịu đựng để cho cô tiết hận theo phương thức của cô, gương mặt tuấn tú căm tức càng lúc càng xanh mét, cuối cùng đưa người ra đỡ ôm chặt cái gối, cười lạnh một tiếng nhìn cô: “Tôi, Nam Cung Kình Hiên muốn người phụ nữ nào không cần ai cho phép, nhất là người giống như cô vậy…..Dụ Thiên Tuyết, cô cho là bản thân đáng giá bao nhiêu tiền, cho dù tôi chạm vào cô thì cô có thể làm gì!”

Dụ Thiên Tuyết trừng to đôi mắt nhìn anh, nước mắt dần dần đong đầy, gắt gao cắn chặt môi, dùng drap giường bao lấy chính mình muốn xuống giường rời đi.

Đôi mày kiếm của Nam Cung Kình Hiên nhíu chặt, tiến lên một bước ôm lấy cô kéo vào trong ngực: “Cô muốn đi đâu!”

Đôi mắt của Dụ Thiên Tuyết sưng đỏ, tách cánh tay anh ra liều mạng giãy giụa, bi thống kêu gào: “Buông tôi ra, Nam Cung Kình Hiên anh buông tôi ra! Tôi hận anh! Tôi hận không thể cầm dao giết chết anh! !”

Nam Cung Kình Hiên yên lặng nhìn từng giọt nước mắt trong suốt trào ra từ hốc mắt của cô, càng lúc càng rơi xuống nhiều hơn, đau lòng vô cùng, nhưng trong giọng nói lại thể hiện sự chán ghét: “Hận tôi đến vậy sao? Bất quá chỉ là cùng tôi một đêm, cô cho rằng có thể bồi thường những chuyện cô đã làm với Dạ Hi sao!”

“Anh cút đi!” Giọng nói của Dụ Thiên Tuyết cũng đã khàn khàn, cả người gần như sụp đổ, trợn tròn mắt, nước mắt rơi xuống ‘boong boong’: “Nam Cung Kình Hiên, anh không phải là đàn ông! Tối hôm qua là lần đầu tiên của tôi anh không phải không biết! Cả đời tôi cũng đã bị anh phá hủy! Anh dựa vào cái gì mà muốn tôi cùng anh một đêm, tôi không nợ anh! !”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Nam Cung Kình Hiên bị ánh mắt của cô bức tới cực điểm, nắm tóc kéo cô qua kề sát mặt cô gầm nhẹ: “Đủ rồi! Cô nghe rõ cho tôi, tôi muốn phụ nữ chứ không phải muốn lần đầu tiên, cô…..”

Anh cứng họng, trong đôi mắt thâm thúy cuồn cuộn sóng lớn, lòng dạ ác độc nói một câu: “Loại phụ nữ như cô căn bản không xứng nằm ở trên giường tôi!”

Dụ Thiên Tuyết hoàn toàn suy sụp, nhắm mắt lại rơi lệ, bóng dáng mảnh mai yếu ớt khe khẽ run rẩy.

Nam Cung Kình Hiên cũng lười tranh luận cùng cô, dứt khoát để mặc cô một mình đi ra ngoài, bóng dáng suy nhược của Dụ Thiên Tuyết ngã ngồi trên sàn nhà, bả vai đụng vào cạnh giường, đau đến khó chịu ngâm lên một tiếng, sắc mặt tái nhợt, bỗng cảm thấy không còn luyến tiếc sự sống.

Không có cách nào nắm giữ cuộc sống của mình, đúng sai, thị phi, cũng không đủ sức thay đổi, đến tột cùng cô sống còn có ý nghĩa gì?

Nam Cung Kình Hiên nghe được động tĩnh trong phòng, đi tới bên cạnh cửa, gương mặt âm trầm thoáng hòa dịu, khẽ nguyền rủa một tiếng, nhịn không được quay trở lại nhìn cô, lại phát hiện trên giường có một bãi màu hồng nhàn nhạt, Dụ Thiên Tuyết té ngã nằm trên đó.