Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 62

Chương 62: Khốn Kiếp, Tôi Sẽ Không Bỏ Qua Cho Anh!

Bàn tay giữ chặt thắt lưng cô, anh hung ác đâm thẳng vào.

“A!…..” Đau đớn gần như tê liệt, tiếng kêu gào bi thống vang lên trong phòng như muốn xuyên thẳng lên bầu trời.

Dụ Thiên Tuyết đau đến toàn thân co rút, điên cuồng lui về phía sau, ngửa mặt lên lộ ra cần cổ trắng mềm, cái miệng nhỏ nhắn tái nhợt nói không ra lời, chỉ có thể nắm chặt drap trải giường.

Cả người Nam Cung Kình Hiên bỗng chốc chấn động, lòng tràn đầy khiếp sợ cùng kinh ngạc! Anh không thể tin được, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn đau đớn sắp ngất đi của Dụ Thiên Tuyết, gương mặt tuấn tú đỏ ửng đầy thương tiếc kề sát mặt cô…..Đáng chết…..Cô không hề để Trình Dĩ Sênh chạm qua, đây là lần đầu tiên của cô!

“Đau quá…..” Dụ Thiên Tuyết khàn giọng nỉ non, nước mắt theo khóe mắt chảy xuôi xuống, vừa khóc vừa cuộn mình về phía sau: “….. Anh, tên cầm thú này! Không được nhìn mặt tôi! Buông tôi ra!”

Kinh ngạc cùng vui mừng dâng trào trong lòng ngực của Nam Cung Kình Hiên, ôm cô thật chặt không để cho cô lui về phía sau, hôn lên khóe mắt, chóp mũi của cô, tiếp tục động tác vừa rồi, càng lúc càng cảm thụ bên trong khít chặt ướt mềm của cô đang giản nở tối đa để tiếp nhận anh, Dụ Thiên Tuyết đau đến than nhẹ, bấu víu bờ vai anh, hàng mày thanh tú cũng vặn vẹo, Nam Cung Kình Hiên đau lòng hôn cô, ám ách thấp giọng nói: “Thả lỏng một chút…..Ngoan, thả lỏng sẽ không đau nữa, tôi sẽ nhẹ nhàng…..”

Cô như một động vật nhỏ khe khẽ nức nở nghẹn ngào bên tai anh, máu huyết của Nam Cung Kình Hiên sôi trào, nhịn đến nỗi mồ hôi đầm đìa, vừa dụ dỗ cô vừa nhẹ nhàng chuyển động, cô có thể đau, có thể kêu, cũng được phép cắn anh bấu anh, nhưng…..Anh không thể nào dừng lại…..

“Khốn kiếp…..Tôi sẽ không bỏ qua cho anh…..” Dụ Thiên Tuyết khóc gào, đầu óc bị men rượu cháy sạch lờ mờ mê say, đau đến run rẩy, ngón tay bấu chặt vào lưng anh, nhưng vẫn không ngăn cản được thân thể nóng hừng hực kia đang tùy ý xâm chiếm.

Một hồi càn rỡ dây dưa, Nam Cung Kình Hiên hít thở nặng nhọc, phập phòng kịch liệt, càng lúc càng không thể khống chế bản thân, nhân lúc cô vừa thả lỏng một chút, nháy mắt anh va chạm thật sâu, trên tấm lưng rộng lớn rắn chắc, đầu ngón tay tái nhợt của cô dùng sức bấu, đau đến run lên một cái, anh chỉ có thể tận lực chú ý, mặc cho cô bấu chặt thế nào cũng được, chỉ cảm thấy khuây khoả theo từng đầu ngón tay của cô, động tác càng thêm mãnh liệt!

“Đáng chết…..Không cần chặt như vậy!” Nam Cung Kình Hiên dán chặt mặt vào hõm cổ của cô gầm nhẹ, hận không thể một hớp nuốt cô vào bụng, yêu không đủ, ăn không đủ, anh đánh sâu vào, tốc độ nhanh chậm gần như điên cuồng!

Suốt hơn một giờ, mồ hôi đầm đìa, hô hấp nặng nề càng lúc càng dồn dập, cô gái nhỏ dưới thân đã bị giày vò đến ngất đi, Nam Cung Kình Hiên rốt cuộc ôm chặt lấy cô, sau khi điên cuồng lên đỉnh trong thân thể khít khao chặt chẽ của cô!

*****

Một giấc ngủ dài cho đến sáng tinh mơ.

Nam Cung Kình Hiên còn chưa hoàn toàn thanh tỉnh, trong ý thức mê say vẫn tham luyến cảm giác sít chặt ấm áp tối hôm qua, cánh tay dài vươn tới, rất nhanh lật thân thể thơm mát mềm mại trong ngực mình, đặt dưới thân.

Ôm cô rất ấm ấp, anh nhịn không được, cuối đầu hôn cô.

Từ cái trán đến chóp mũi, rồi đến cánh môi mềm mại đỏ tươi, anh mông lung nhìn khuôn mặt xinh đẹp khiến cho người ta tim đập loạn nhịp, ngón tay nắm lấy chiếc cằm thon nhỏ của cô, lại cúi đầu hôn cánh môi kia, xâm nhập nhấm nháp hương vị bên trong.

Thơm mềm, ngọt ngào…..

Nam Cung Kình Hiên vén chăn lên đem nơi nóng bỏng nhất trên cơ thể vùi sâu vào giữa hai chân lành lạnh của người dưới thân, ngón tay mị hoặc chạm đến chỗ nào cũng đều mềm nhẵn, anh dừng lại một chút, bắt đầu từ từ vuốt ve, rồi dần dần xâm nhập.

Xúc cảm mãnh liệt như có một dòng điện đang chạy dọc sống lưng anh!

“…..” Nam Cung Kình Hiên nhíu mày, nhịn không được nữa giữ chặt vòng eo mịn màng kia, tiến sâu hơn vào bên trong, anh không rõ lắm bản thân như thế nào, theo bản năng biết người ở phía dưới là ai, nhưng cố tình không nhịn được mà có dục vọng mãnh liệt đối với cô.

Anh hẳn là rất ghét cô gái nhỏ quật cường này, rất muốn trừng phạt cô, thuần phục cô! Nhưng tối hôm qua, nhìn thấy bộ dạng cô đau đớn đến co rút vẫn bị cô làm cho cảm động…..A! Nam Cung Kình Hiên anh chưa bao giờ mềm lòng đối với bất kỳ người phụ nữ nào! Nhưng tối hôm qua chỉ vì không đành lòng nhìn cô đau đớn, lại cố nhịn lâu như vậy!

Đáng chết…..Trên trán Nam Cung Kình Hiên lại rỉ mồ hôi, cúi đầu hôn lên gò má cô, khàn giọng nỉ non: “Cô rốt cuộc là có gì đặc biệt..…Hả?”