Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 61

Chương 61: Để Tôi Xem Cô Có Bao Nhiêu Ngạo Khí

Nam Cung Kình Hiên khẽ nguyền rủa một tiếng, có cảm giác lần nữa bị bề ngoài yếu đuối của cô lừa gạt, ôm eo cô kéo qua, trong lúc cô thét lên một tiếng chói tai anh đã lấn áp cô lên giường, giữa chiếc giường lớn mềm mại, thở dốc kịch liệt, vết miệng vết thương trên vai cô nứt ra, không ngừng run rẩy.

“Đừng…..” Dụ Thiên Tuyết bấu víu bờ vai của anh, đôi mắt đầy lệ, nức nở nói: “Buông tôi ra…..Nam Cung Kình Hiên, anh không được cưỡng bức tôi, anh không được phép làm như vậy….. Đây là phạm pháp

“Tôi làm chuyện phạm pháp nhiều lắm, có muốn tôi kể từng chuyện từng chuyện cho cô nghe không!” Nam Cung Kình Hiên liều mạng, gặm cắn cần cổ ngọt ngào trắng mềm, hai tay ở trên người cô xoa nắn, lực đạo khi nhẹ khi mạnh.

Dụ Thiên Tuyết bất đắc dĩ giơ chân đạp anh, ra sức nhúc nhích, tay chân đấm đá giãy giụa.

“Tên khốn kiếp này! Cầm thú!” Cô gào khóc lên.

“Đáng chết.” Nam Cung Kình Hiên dùng một tay đè chặt đầu gối đang làm loạn của cô, một tay bắt lấy cổ tay của cô đưa lên đỉnh đầu, trong đôi mắt đỏ ngầu lộ rõ ham muốn cuồng dã: “Cô còn cử động nữa thì sẽ biết tay tôi! Cô dám ra tay với Dạ Hi, tôi còn chưa có tính sổ với cô! Nói cho cô biết, cử động một cái nữa coi chừng tôi sẽ phá hủy luôn Dụ Thiên Nhu!”

Cảm giác thân thể bị giam cầm khiến cho Dụ Thiên Tuyết run rẩy, xương cốt đau nhức làm cô thanh tỉnh, đôi mắt đẫm lệ mông lung, sắc mặt trắng bệch nhìn anh.

“Anh nói cái gì?” Dụ Thiên Tuyết nhịn không được run run hỏi: “Không phải anh đã nói là muốn đưa em ấy ra nước ngoài sao? Anh đã đồng ý với tôi sẽ chữa khỏi cho em ấy!”

“Ha..…” Gương mặt tuấn tú của Nam Cung Kình Hiên đỏ bừng, giận quá hóa cười, tiến tới gần cô, hung ác nói: “Tôi chỉ thuận miệng nói mà cô cũng tin! Dụ Thiên Tuyết, người phụ nữ ác độc như cô không đáng giá để tôi phải thương hại! Cô chờ xuống địa ngục đi!”

Anh mạnh mẽ tách hai chân thon dài trơn bóng trắng noãn của cô ra, thân thể cao lớn rắn rỏi nặng nề ép sát lên người cô, vật cực đại cứng như thép chống đỡ nơi thần bí ẩm ướt mềm mại, như nham thạch nóng chảy sắp phun trào đốt cháy cô!

Nước mắt nóng hổi của Dụ Thiên Tuyết điên cuồng rơi xuống, oán hận cùng khuất nhục dâng trào, khóc gào kêu la: “Không được đụng vào tôi! ! Tôi sẽ giết anh! ! Nam Cung Kình Hiên, tại sao anh gạt tôi, anh đã đồng ý chữa trị cho Tiểu Nhu, anh đồng ý rồi! Tôi thực sự không có làm chuyện gì có lỗi với nhà Nam Cung, nửa điểm cũng không có! !”

Cô đau đớn gào thét trong tuyệt vọng, lỗ tai của Nam Cung Kình Hiên ong ong, anh nghẹn đến mặt đỏ bừng, không muốn cùng cô tranh luận nữa.

“Ư…..m.” Nam Cung Kình Hiên cực kỳ thoải mái đến muốn chết, hai mắt đỏ hồng, bàn tay to nâng ót cô lên, cắn mút cái gáy tuyết trắng đầy những vết đỏ tươi như những vết máu ứ đọng.

Sau cùng, sự trong trắng thuần khiết sắp bị ác ma chiếm đoạt, Dụ Thiên Tuyết dùng hết hơi sức cuối cùng, khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm mồ hôi vùi sâu vào gáy anh, hung hăng cắn!

“…..! Đáng chết!” Nam Cung Kình Hiên bị cắn đau bừng tỉnh, hai mắt đỏ ngầu như mắt dã thú, bàn tay cuốn lấy tóc cô muốn lôi cô ra ngăn lại, nhưng cô vẫn tiếp tục cắn, anh hung tợn tăng lực kéo mạnh, cô gái nhỏ đang quấn trên người quả nhiên vì đau mà nhả ra, ‘Bịch’ một lần nữa bị ném lại trên giường, làn môi đau đến trắng bệch.

“DỤ-THIÊN-TUYẾT, cô đủ rồi!” Nam Cung Kình Hiên hung bạo gầm lên, chóp mũi đối diện chóp mũi của cô, hơi thở nóng bỏng thiêu cháy da thịt cô: “Biết có bao nhiêu phụ nữ liều chết muốn bò lên giường của tôi, gả cho tôi không? ! Tôi cho cô cơ hội này, không chê cô bẩn, không chê cô đã từng cùng người đàn ông khác, con mẹ nó, cô còn kháng cự cái gì! !”

“Cút!” Dụ Thiên Tuyết khàn giọng thét chói tai, trong đôi mắt mông lung đầm đìa nước mắt nóng hổi chảy xuống, dùng hết hơi sức cuối cùng thống thanh gào thét: “Nam cung Kình Hiên, anh không có nhân tính, cầm thú, tôi điên rồi mới tin tưởng loại người đê tiện như anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên rồi mới có thể coi mình như tiện nhân để tùy ý anh định đoạt! Anh thả tôi ra!”

Cô khóc đến cả người run rẩy, hận đến hủy thiên diệt địa!

Nam Cung Kình Hiên kéo tóc buộc cô phải ngửa đầu ra sau, anh cúi người, hơi thở nóng bỏng bao trùm vành tai lạnh buốt: “Tốt, để tôi xem cô có bao nhiêu ngạo khí!”

Bàn tay giữ chặt thắt lưng cô, anh hung ác đâm thẳng vào.