Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 6

Chương 6: Không Sai, Chính Là Cô Ấy

Không biết đi bao lâu mới đến nơi được gọi là đường lớn, gương mặt nhỏ nhắn của Dụ Thiên Tuyết tái nhợt, cô đưa tay đón xe, trong đầu suy nghĩ, ngày mai…..Ngày mai nhất định sẽ có hy vọng, phải hay không?

_____ _____ _____

Trong ánh đèn ấm áp, tiếng đàn violon du dương, khiến bên trong phòng ăn xa hoa cao cấp có vẻ cao nhã khác thường.

Nam Cung Kình Hiên đang trên đường đi tới, người phục vụ có quốc tịch châu Âu ân cần mở cửa cho anh, nhìn anh cao ngất trực tiếp bước vào phòng ăn, trong đại sảnh, một người đàn ông mang theo nụ cười tà mị tiến lên đón chào.

“Gọi điện thoại cho cậu đã 2 tiếng rồi, sao bây giờ mới tới đây? Lêu lổng cùng với cô gái nào! Hả?” Lạc Phàm Vũ vừa cười vừa hỏi.

“Gần đây không có hứng thú!” Nam Cung Kình Hiên kéo cà vạt một cái, cau mày nói.

“Bởi vì chuyện của Dạ Hi?” Lạc Phàm Vũ nhíu mày hỏi, bước theo anh cùng đi tới phòng bao cao cấp.

“Còn có chuyện gì khác nữa sao?”

“Quyền thế của nhà Nam Cung lớn như vậy mà cũng không có biện pháp tra ra được vị trí của 2 người họ, thật đúng là khiến mình kinh ngạc, ha ha!” Lạc Phàm Vũ đùa cợt cười rộ lên.

Nam Cung Kình Hiên cũng nở nụ cười âm lãnh như băng, nhớ tới gương mặt của Trình Dĩ Sênh đêm hôm đó, bàn tay của anh chậm rãi siết chặt thành nắm đấm, tên tiểu tử kia, tốt nhất nên cầu nguyện đừng có rơi vào trong tay anh.

“Muốn ăn chút gì không?” Lạc Phàm Vũ vừa đi vừa hỏi, nhà hàng này là một mình anh quản lý, đến chỗ này đều là các nhân vật nổi tiếng tiêu tiền như nước, mà việc làm ăn của nơi ăn chơi trác táng này anh cũng không buồn nhập vào sổ sách.

“Tùy tiện.” Nam Cung Kình Hiên nhíu mày rồi chậm rãi thả lỏng: “Nhưng mà đừng có giở trò gì, gần đây mình không có tâm tình đụng vào phụ nữ.”

“Ha ha…..” Lạc Phàm Vũ cười rộ lên: “Mình biết rõ là phẩm vị của cậu cao, loại phụ nữ bình thường cậu đâu có để ý? Hay là, cậu vì vị hôn thê đẹp như thiên tiên đó mà thủ thân như ngọc?”

Đôi mắt của Nam Cung Kình Hiên chợt lóe lên, trong con ngươi thoáng hiện một tia sáng.

Đọc FULL truyện tại đây
Loading...

Thủ thân như ngọc…..Đó là cái gì?

Anh cười khe khẽ, kêu ‘Á’ một tiếng, sự kiêu căng trong mắt đã nói rõ tất cả.

Chẳng qua là ở tại lối rẽ, trong nháy mắt, một giọng nói truyền đến, trong trẻo lạnh lùng nhưng trôi trải, âm cuối gọn gàng lưu loát lại có chút chọc người, trong lúc vô tình Nam Cung Kình Hiên quay đầu nhìn một cái, bỗng ánh mắt của anh bình tĩnh dừng trên một bóng dáng.

Bộ lễ phục màu tro đã được thay ra, trên người cô mặc đồng phục đơn giản của nhân viên phục vụ, da thịt vẫn trắng nõn mềm mịn.

Dụ Thiên Tuyết nâng tay nhìn bảng ghi chép, cất cây viết vào túi áo: “2 phần bò bít tết tiêu đen, sẽ có ngay, xin chờ một chút.”

Thân ảnh mảnh khảnh của cô vòng qua bàn ăn đi vào bên trong, gần tới bên trong thì bước chân của cô hơi nhanh, nhìn đồng hồ trên tay thấy đã sắp 8 giờ, cô quyết định đưa xong phần ăn này sẽ lập tức đi đến viện điều dưỡng, hi vọng bác sĩ Lam vẫn còn ở trong phòng bệnh cùng với Thiên Nhu.

“Cậu nhìn cái gì?” Lạc Phàm Vũ thấy anh dừng bước, nghi ngờ hỏi.

Nam Cung Kình Hiên không nói lời nào, chỉ cắm tay vào túi quần, anh nhìn cô gái nhỏ cẩn thận chu đáo vừa mới chạy vào, Dụ Thiên Tuyết, không sai, chính là cô!

Dừng lại chưa tới mấy giây, bóng dáng kia lần nữa từ bên trong đi ra ngoài, trong tay bưng 2 phần bò bít tết.

Lạc Phàm Vũ cũng đưa mắt nhìn theo ánh mắt của anh, cẩn thận suy nghĩ một chút mới bừng tỉnh ra.

“Đây là cô gái đã xuất hiện trong tiệc sinh nhật của Dạ Hi đêm hôm đó!” Anh quả quyết kết luận, tự lẩm bẩm một mình: “Kình Hiên, tóm lại cô ấy có lai lịch như thế nào? Ngày đó mình có hỏi cậu, nhưng cậu cũng không nói cho mình biết, không ngờ cô ấy lại làm việc trong nhà hàng của mình…..”

Lạc Phàm Vũ nói xong liền cười lên: “Rốt cuộc cô ấy đến đây làm lúc nào?”

Đến khi cảm giác có gì đó không đúng, Lạc Phàm Vũ mới ngẩng đầu lên, thấy trên mặt của Nam Cung Kình Hiên có một tia châm chọc: “Cô ấy là bạn gái của Trình Dĩ Sênh.”