Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 55

Chương 55: Đi Kính Trình Tiên Sinh Một Ly

Lễ Đính hôn.

Bên cạnh Nam Cung Kình Hiên xuất hiện bạn gái đã hấp dẫn toàn bộ ánh mắt của mọi người tại buổi tiệc.

Thân ảnh ôn nhu mảnh khảnh lộ ra sự quyến rũ, Dụ Thiên Tuyết bất đắc dĩ đi theo phía sau bóng dáng cao lớn của anh, tùy ý anh giới thiệu cô với mỗi họ hàng thân quyến hoặc là những người trong giới kinh doanh thương mại, thần sắc anh kiêu ngạo lười biếng mà tuấn nhã, khóe miệng ẩn hiện một nụ cười như có như không.

“Hi, người đẹp, đã lâu không gặp!” Lạc Phàm Vũ cười cười xuất hiện trước mặt cô.

Dụ Thiên Tuyết nghiêng người, vô ý thức lui về sau một bước, đánh giá anh, tìm kiếm ấn tượng về anh ở trong đầu.

“Lạc tiên sinh.” Cô hơi say, nhưng vẫn có thể lễ phép gọi tên của anh.

Mí mắt của Lạc Phàm Vũ giựt giựt, nụ cười càng lúc càng tuấn nhã: “Tốt quá, cô còn có thể nhớ rõ tên của tôi, bất quá, sao hôm nay cô lại tới đây?” Anh nhìn chung quanh một chút, phảng phất như hiểu rõ điều gì: “Nam Cung dẫn cô tới?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn của Dụ Thiên Tuyết phiếm hồng, nhưng vẻ mặt vẫn thanh lãnh, không nói câu nào.

“Ha ha, người đẹp, cạn một ly nào, chân trời ở đâu mà không có cỏ thơm, loại đàn ông này để lại cho loại phụ nữ xứng với anh ta hưởng thụ, cô nói phải không?” Lạc Phàm Vũ cười híp mắt rót đầy rượu vào cái ly không trên tay cô.

Người đàn ông này quá mức khinh bạc, chỉ là nghe xong những lời này trong lòng cô chợt rung động, hung hăng đau đớn một chút.

Dụ Thiên Tuyết ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, cười cười, lộ vẻ mị hoặc say lòng người: “Nói đúng, tôi uống một ly với anh!”

Tim của Lạc Phàm Vũ đột nhiên đập nhanh loạn nhịp, nhìn thấy ly rượu của cô chạm qua vội vàng nghênh tiếp, một tiếng cụng ly giòn vang khiến trong lòng nhộn nhạo, anh híp mắt nhìn cô uống hết ly rượu đỏ, thầm nghĩ, cô gái này, quả nhiên quá hấp dẫn người ta.

“Cậu rảnh rỗi lắm sao?” Thân ảnh cao ngất của Nam Cung Kình Hiên đi qua đây, khí lạnh trong đôi mắt trực tiếp bức bách Lạc Phàm Vũ, đưa cánh tay to lớn ôm Dụ Thiên Tuyết vào trong ngực: “Nhàn rỗi đến nỗi muốn đến gần người phụ nữ của mình để giết thời gian?”

Dụ Thiên Tuyết ngửi được mùi vị thuốc lá nhàn nhạt hòa lẫn cùng mùi rượu, theo cánh tay ôm ngang hông của mình bay vào trong mũi.

Cô cau mày đẩy anh, khàn giọng chống cự: “Anh buông tôi ra.”

“Buông cô ra? Buông ra để cô đi quyến rũ đàn ông sao? !” Nam Cung Kình Hiên nghiêm mặt, cúi đầu chăm chú nhìn cô đang ở trong khuỷu tay mình.

Trong lòng Dụ Thiên Tuyết đau nhói như bị kim châm, ủy khuất nhìn anh hét to: “Vậy thì thế nào? ! Tôi không có quyền được yêu sao? Không có quyền được hạnh phúc sao? Em gái anh đính hôn, tôi cũng đã tới chúc phúc, anh còn muốn thế nào nữa!”

Cô bướng bỉnh quật cường, trong đôi mắt long lanh hơi nước.

Nam Cung Kình Hiên khẽ nguyền rủa một tiếng: “Đáng chết.” Vừa định uy hiếp thì Lạc Phàm Vũ đứng bên cạnh cũng đã nhìn không nổi nữa, nhíu mày nói: “Ay được rồi, Kình Hiên, cậu đừng loạn phát tỳ khí như mấy ông già nữa, mình đi là được rồi chứ gì? Người của cậu, thật đúng là quý báu ai cũng không thể đụng vào!”

Câu cuối cùng kia, anh cười cười nói, giống như là châm chọc, cũng biết, giờ phút này rời đi là cách tốt nhất để giúp Dụ Thiên Tuyết.

“Đi theo tôi!” Nam Cung Kình Hiên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô giờ đã đỏ hồng mê ly liền căm tức một hồi, nắm bàn tay nhỏ bé mềm nhẵn kéo cô đi, bước chân của Dụ Thiên Tuyết lảo đảo, không biết bị kéo đến chỗ nào, ngẩng đầu lên lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Đẩy đám người ra, toàn thân Trình Dĩ Sênh mặc một bộ tây trang màu trắng ưu nhã, nụ cười ôn hoà hiền hậu, khiêm tốn lễ phép mời rượu từng người.

Thấy Dụ Thiên Tuyết, anh ta thoáng kinh hãi, nhìn nhìn Nam Cung Kình Hiên, lúc này mới biết chuyện gì xảy ra.

“Cũng là người sắp kết hôn rồi, không cùng người quen cũ uống một ly chẳng phải là quá đáng tiếc sao?” Khóe môi của Nam Cung Kình Hiên lãnh ngạo nâng lên, đoạt lấy cái ly trong tay Dụ Thiên Tuyết ý bảo bồi bàn bên cạnh rót đầy, kín đáo đưa cho cô rồi đẩy cô về phía trước một chút, lạnh giọng ra lệnh: “Đi kính Trình tiên sinh một ly!”

Đôi mắt trong suốt của Dụ Thiên Tuyết kịch liệt chớp chớp, bàn tay nhỏ bé suýt nữa không cầm được ly rượu.