Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 337

Chương 315: Bảo bảo đừng sợ, ba của con không có chuyện gì

Dụ Thiên Tuyết chấn động, suýt nữa đứng không vững.

Lạc Phàm Vũ vội vàng vịn lấy người cô, đôi môi mỏng tái nhợt nhả không ra nửa chữ, vẻ mặt anh phức tạp, cởi áo khoác của mình xuống khoác lên vai cô, trầm thấp nói bên tai cô: “Thiên Tuyết, nếu hôm nay Kình Hiên xảy ra chuyện, cô cứ trực tiếp giết chết tôi cho rồi, tôi không muốn nửa đời sau đều trôi qua trong hối hận, bằng không tôi cũng sẽ tự trách mình vô dụng, tự trách cả đời.”

Giọng nói của anh khàn khàn, phát ra từ trong lồng ngực, nghiến răng cay đắng nói.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Một trận chua xót ập vào lòng, trong nháy mắt nước mắt đã bị gió thổi lạnh, Dụ Thiên Tuyết giơ tay gạt áo khoác của anh ra vứt lên trên người anh, nén nhịn đau đớn kiên định nói: “Anh còn dám nguyền rủa anh ấy tôi thật sự sẽ giết chết anh! Nói cái gì không có lối ra vào. . . . . . Nơi này tuyệt đối có! !”

Thân ảnh mảnh khảnh hướng về phía nhà xưởng chạy tới.

Trong gió đêm rét lạnh, cánh cổng lớn đóng rất chặt, âm thanh có thể nghe thấy cũng cực kỳ nhỏ, mấy lối ra vào cũng như khe hở cũng bị chận rất chặt, Dụ Thiên Tuyết lòng vòng khắp nơi tìm kiếm, rốt cuộc tìm được một ô hình tứ phương tương tự như cửa sổ ở trên mái nhà, từ bên trong tường nhô ra mấy thanh cốt thép có thể bám víu leo lên.

“Thiên Tuyết!” Lạc Phàm Vũ cau mày đi tới.

Đọc FULL truyện tại đây

“Chúng tôi cũng đã phát hiện chỗ này, chẳng qua vì khe hở quá nhỏ cho nên không ai có thể chui vào,” Lạc Phàm Vũ quan sát không gian rất nhỏ đó, vách tường cao như vậy, trong lòng đột nhiên sinh ra một ý nghĩ, cau mày nói: “Không phải cô muốn. . . . . .”

“Tôi leo lên nhìn một chút!” Dụ Thiên Tuyết đi vòng qua, giơ tay bắt lấy thanh cốt thép.

“Thiên Tuyết!” Lạc Phàm Vũ cả kinh, không hề có ý nghĩ để cho một phụ nữ yếu đuối như cô bò lên trên kia: “Thôi! Cái này quá cao, cô không nên bò lên, không xảy ra chuyện gì là may, nhưng một khi gặp chuyện không may thì phiền toái lắm, đừng quên trong bụng cô còn có đứa nhỏ!”

“Tôi không có việc gì, tôi chỉ là lên đó nhìn một chút, lập tức xuống ngay.” Dụ Thiên Tuyết bảo đảm với anh, nói xong, cô bắt đầu leo.

Truyện được đăng tại đây

Thanh cốt thép được chôn vào trong vách tường, Dụ Thiên Tuyết nắm nó thật chặt leo lên, tốc độ vô cùng chậm chạp, thỉnh thoảng bắt được một thanh cốt thép đã bị rỉ sét, vội vàng buông ra, lại bắt lấy thanh cốt thép khác, từ từ càng lúc càng lên cao, cái váy màu trắng bị gió thổi càng lộ ra vẻ mỏng manh, tất cả mọi người ở dưới mặt đất nhìn, trái tim của Lạc Phàm Vũ như bị níu chặt, ở phía dưới canh chừng che chở cô, tránh cho cô xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Vách tường thật cao kia rốt cuộc có điểm cuối, thân thể mảnh khảnh của Dụ Thiên Tuyết ở trong không gian nhỏ hẹp có thể thò đầu ra, tầm mắt lướt qua vách tường nhìn cảnh tượng bên trong, bóng đêm tối đen làm cho bên trong giống như nhiễm phải mực đen đậm, dưới ánh đèn lờ mờ, cô thấy có rất nhiều bao cát chất đống xung quanh, Thiên Nhu bị trói ở gần đó, ở chính giữa trống trải có hai người đàn ông đang đánh đấm chém giết lẫn nhau.

Nhìn thấy

Đang tải nội dung ảnh