Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 332

Chương 310: Con biết phải tra xét từ chỗ nào

Dụ Thiên Tuyết càng quấn anh chặt hơn, nước mắt chảy ra: “Làm sao bây giờ. . . . . . Bảy giờ tối, chúng ta không còn bao nhiêu thời gian. . . . . Anh nghĩ anh ta thật sự sẽ làm mấy việc kia với Thiên Nhu sao? Thật đáng sợ. . . . . .”

Đáy mắt của Nam Cung Kình Hiên thoáng qua sự lạnh lùng, ôm chặt cô, nhẹ nhàng hôn lên gò má của cô.

Đầu lưỡi nếm được vị nước mắt mằn mặn, giọng anh khàn khàn: “Thiên Tuyết đừng khóc. . . . . . Chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp. . . . . . Anh sợ nhất là em khóc, mắt của em đã sưng lên rồi, giống như nước mắt có chảy thế nào cũng chảy không hết. . . . . . Đừng khóc. . . . . .”

Đôi mắt thâm thúy lộ rõ sự đau lòng và yêu thương, đôi môi mỏng bao trùm lên ánh mắt cô, đầu lưỡi quét qua nước mắt trên lông mi cô, hôn thật sâu, như muốn liếm láp hết nỗi đau của cô, để cô đừng khóc nữa.

“Em phải làm gì bây giờ? Nói cho em biết, em có thể làm gì?” Dụ Thiên Tuyết đột nhiên mở mắt, tay túm lấy áo sơ mi của anh, gấp giọng nói.

Trong đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên phản chiếu hình bóng khuôn mặt của cô, anh vuốt tóc cô, nghiêm túc nói: “Nghỉ ngơi.”

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, lắc đầu: “Em ngủ không được, thật. . . . . . Em không thể không lo lắng. . . . . .”

“Vậy thì ngủ thay bảo bảo,” Nam Cung Kình Hiên cúi đầu nói, tay nhè nhẹ vuốt ve bụng cô: “Con và em đã cùng nhau giằng co cả buổi sáng, con đang ầm ĩ phản kháng đó, tại em không nghe thấy mà thôi, có phải ngay cả bữa ăn sáng cũng chưa ăn hay không? Em cứ như vậy thì sao được, vốn thân thể đã không khỏe, còn không dưỡng thai cho tốt. . . . . .”

“Kình Hiên. . . . . .” Dụ Thiên Tuyết quấn lấy anh lần nữa, nén nước mắt nói: “Em chỉ có một đứa em gái, bảo hộ em ấy nhiều năm như vậy, em chỉ hi vọng em ấy không xảy ra chuyện, ít nhất đừng bởi vì em mà bị liên lụy, em sẽ tự trách cả đời. . . . . .”

Đọc FULL truyện tại đây

“Anh biết . . . . . . Anh đều biết. . . . . .” Nam Cung Kình Hiên vỗ nhè nhẹ lưng của cô: “Hửm. . . . . . Đừng khóc, những chuyện này anh đều biết, anh sẽ không để em ấy gặp chuyện không may . . . . . . Trước đó không biết Trình Dĩ Sênh đã trở về thành phố Z, yên tâm, chỉ cần cậu ta ở bên này thì sẽ chạy không thoát sự khống chế của chúng ta, anh cam đoan với em, tuyệt đối tuyệt đối không để Thiên Nhu gặp chuyện không may, nếu không sẽ bị thiên lôi đánh, được không?”

Dụ Thiên Tuyết sợ tới mức ngẩn ra, vội vàng che miệng của anh lại.

“Anh thề độc như thế làm gì?” Cô nghẹn ngào nói.

“Bởi vì em lo lắng, anh không muốn em lo lắng, không thể làm gì khác hơn là thề,” Nam Cung Kình Hiên thoáng cười yếu ớt, kéo tay của cô xuống ủ ấm ở trong lòng bàn tay mình, nghiêm túc nói: “Nghe lời anh, ngoan ngoãn ở nhà chờ anh, Dạ Hi đang ở trong một căn nhà bên ngoài biệt thự, cho dù nó có nói gì cũng sẽ không có ai cho nó ra ngoài, đỡ phải nó chạy đi tự tìm sỉ nhục, nó ở đây cũng chỉ làm cho người khác thêm phiền, ở nhà chờ tin của anh, biết chưa?”

Dụ Thiên Tuyết không có biện pháp nào, chỉ có thể gật đầu.

Truyện được đăng tại đây

Nam Cung Kình Hiên thận trọng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, ôm

Đang tải nội dung ảnh