Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 329

Chương 307: Cô nói cho tôi biết, chúng ta nên làm gì bây giờ

Nói xong, bóng dáng của Dụ Thiên Tuyết đã biến mất ở cửa phòng, váy dài màu trắng tung bay như một đóa hoa sen.

Nam Cung Dạ Hi vẫn đứng nguyên tại chỗ, gấp đến đổ mồ hôi, nhìn thoáng qua ảnh con gái trong điện thoại di động, lại nhìn ảnh của Dụ Thiên Nhu, cảm giác tội lỗi ngập đầu gần như bao phủ. . . . . . Nước mắt từ từ thấm ướt hốc mắt, cô ta biết mình ích kỷ, biết mình chạy tới tìm Dụ Thiên Tuyết đi cứu con gái là rất vô sỉ! Nhưng mà. . . . . .

Nước mắt rơi xuống sàn nhà, bỗng nhiên Nam Cung Dạ Hi nghĩ đến một chuyện, nếu như Dụ Thiên Tuyết đi tìm anh mình, vậy thì anh ấy sẽ dẫn người đi bắt Trình Dĩ Sênh, như thế thì. . . . . . !

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Đừng. . . . . . Dụ Thiên Tuyết, cô đừng đi!” Nam Cung Dạ Hi mở cửa đuổi theo, khóc lóc kêu lên: “Tôi xin cô, tôi không ngu ngốc cũng không hèn hạ, tôi chỉ không muốn Y Y bị tổn thương dù là một chút! Nói không chừng cô đi thì bọn họ sẽ an toàn! ! Hiện tại trong tay Trình Dĩ Sênh không có gì cả, anh ta đâu thể làm gì cô! ! !”

Trong phòng khách, bóng dáng mảnh khảnh của Dụ Thiên Tuyết vẫn bước nhanh, cô lên tiếng kêu quản gia chuẩn bị xe.

Quản gia nhìn vẻ mặt căng thẳng của cô, lại thấy tiểu thư vội vã lao xuống từ trên lầu, nhất thời không dám động đậy, thấp giọng hỏi: “Thiếu phu nhân muốn đi nơi nào?”.

“Quản gia! Ông không được nghe lời cô ấy!” Nam Cung Dạ Hi lớn tiếng kêu lên, thở hổn hển chạy xuống, run giọng nói: “Dụ Thiên Tuyết, cô hãy nghĩ biện pháp khác, trước hết đừng nói cho anh tôi biết! Tôi xin cô!”

Đọc FULL truyện tại đây

Trong phòng khách, hai người phụ nữ giống như sắp rơi vào bước đường cùng, trong lòng đều cất giấu bí mật, trợn mắt nhìn nhau.

“Cô đâu phải không biết lần trước đã xảy ra chuyện gì đúng không?” Dụ Thiên Tuyết tức giận đến toàn thân phát run, nghẹn ngào lớn tiếng: “Cô không biết thì để tôi nói cho cô nghe! Tôi cũng là ngu ngốc hồ đồ, nghe tiếng trẻ con kêu khóc lại không chú ý gì khác mà đi theo người của anh ta, một giây tôi cũng không dám kéo dài! Nhưng khi đến nơi thì sao? Tôi không hề nhìn thấy con trai, chỉ thấy một tên cầm thú phát rồ! May nhờ người của Kình Hiên đi theo ở phía sau, nếu không, có chết tôi cũng trốn không thoát chỗ đó, chờ bị tên cầm thú kia tươi sống cường bạo! Cũng không biết mình có thể còn sống mà trở về hay không!”

“Bây giờ cô muốn tôi lại đi một lần nữa sao? Tôi là phụ nữ, việc tôi có thể làm hữu hạn, tại sao cô cứ tin lời của tên cầm thú đó mà không tin tôi! Người trong hình là em gái ruột của tôi, là thân nhân duy nhất của tôi ở trên thế giới này! Tôi sẽ trơ mắt nhìn nó bị thương tổn mà không đi cứu nó hay sao? !”

“Cô đừng nói nữa!” Nam Cung Dạ Hi khóc lóc che lỗ tai, nước mắt giàn giụa, đầu óc vô cùng hỗn loạn: “Lời cô nói tôi đều biết, tôi biết! Nhưng tôi chính là sợ, tôi sợ anh ta sẽ hại Y Y! . . . . . . Dù cô nói cho anh tôi biết thì cũng vô ích thôi,

Truyện được đăng tại đây

Đang tải nội dung ảnh