Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 308

Chương 286: Bảo bảo này, anh vô cùng thích

Đi vào bên trong, lên giường nằm xuống, làm động tác theo chỉ thị của bác sĩ.

Ngay khi dụng cụ lạnh như băng hơi tiến vào trong cơ thể thì tay cô nắm chặt tấm drap phía dưới, khẽ cau mày, cho đến lúc nghe được lời của bác sĩ: “Trong tử cung đã thụ thai, đã hơn hai tháng!”

Hàng lông mi cong dài mở ra, Dụ Thiên Tuyết cảm thấy có phần không thể tưởng tượng nổi.

Mang thai? ? ?

Điều này sao có thể, cách lần trước đã bao lâu? ! ! !

Khuôn mặt nhỏ nhắn có chút tái nhợt, bị đáp án này kích thích đến mức không biết nên vui mừng hay lo lắng, cô còn đang nằm trên giường bệnh tính toán thời kỳ kinh nguyệt, bên tai truyền tới một giọng nói: “Xong rồi, sao còn không xuống? Đây là giấy xét nghiệm của cô.”

Đọc FULL truyện tại đây

Dụ Thiên Tuyết đứng thẳng người, hơi chần chờ nhận lấy tờ xét nghiệm: “Cám ơn.”

Thời điểm đi ra, vẻ mặt cô vẫn còn có chút hoảng hốt.

“Sao rồi? Kết quả thế nào?” Nam Cung Kình Hiên đi tới, nhẹ nhàng nắm tay cô kéo cô vào trong ngực, trong đôi mắt thâm thúy lộ vẻ khó nói nên lời.

Lúc này Dụ Thiên Tuyết mới phản ứng được, nhìn gương mặt tuấn lãng như thiên thần của anh, theo bản năng giấu tờ xét nghiệm ra sau lưng, không muốn cho anh thấy, run giọng nói: “Anh muốn kết quả gì?”

Nam Cung Kình Hiên nhìn ra cô né tránh, khóe miệng nhếch lên nụ cười yếu ớt, ôm chặt cô, ngón tay ưu nhã cầm bàn tay nhỏ bé của cô, rút tờ xét nghiệm: “Kết quả gì anh cũng tiếp nhận, em cho là sao?”

Dụ Thiên Tuyết muốn ngăn cản nhưng đã không kịp, anh giơ tờ xét nghiệm lên cao nhìn thật kỹ, một cánh tay rắn chắc ôm cô thật chặt vào trong ngực, nhẹ nhàng đọc từng chữ phía trên đó, bỗng nhiên màu mực đậm dường như phát ra một tia sáng chói mắt.

“. . . . . .” Dụ Thiên Tuyết nhón chân cũng không với tới tờ xét nghiệm, chỉ có thể nhẹ giọng trách móc: “Anh đừng giơ cao như vậy, sợ người khác không thấy được phải không? Anh. . . . . . Không cảm thấy vô lý sao? Em còn không nhớ rõ là lúc nào, sao có thể thụ thai, hơn nữa đã hơn hai tháng? Điều này sao có thể!”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Ánh mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên lộ vẻ phức tạp, ôm cô thật chặt, hồi tưởng lại từng chi tiết khi ở bên cạnh cô.

Giữa bọn họ có quá nhiều rối rắm, hình như anh cũng không có nhiều thời gian ở bên cạnh cô, chứ nói chi là muốn cô . . . . . . Nhưng trong ký ức nhớ có mấy lần, cũng bởi vì mất khống chế, anh thật sự không có làm bất kỳ biện pháp phòng tránh. . . . . .

“Không nhớ rõ?” Nam Cung Kình Hiên khàn khàn nói, trong đôi mắt lộ ra dục vọng, nắm cằm của cô, nói: “Chẳng lẽ kỹ thuật của anh tệ đến mức khiến em không nhớ gì hết sao? Dụ Thiên Tuyết. . . . . . Em đúng là tổn thương anh. . . . . .”

Dụ Thiên Tuyết bị ánh mắt hung dữ của anh dọa sợ, nhất thời không tự chủ được hồi tưởng lại mỗi lần bọn họ thân thiết, một lần kia, từ biệt thự Nam Cung trở về, bọn họ say mê quấn quýt, quấn nhau cho đến lúc về đến nhà, lần ý loạn tình mê đó, bọn họ đã rất mất khống chế. . .

Gương

loading