Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 304

Chương 282: Yên tâm, cô ấy tới ngay lập tức

Nam Cung Dạ Hi tuyệt vọng bịt lỗ tai thét toáng lên, nghe những lời Dụ Thiên Tuyết nói, đôi mắt tràn đầy nước mắt, hàm chứa hận ý nhìn chằm chằm vào cô.

“Không cần nhìn tôi như vậy, thật ra thì cô rất thông minh, trong lòng cô rõ ràng hơn hết so với ai khác, cứ lừa mình dối người như vậy sống rất tốt sao?” Đôi mắt trong suốt của Dụ Thiên Tuyết không chút nào sợ hãi, chăm chú nhìn cô ta, nhẹ giọng nói.

“Dụ Thiên Tuyết. . . . . .” Nam Cung Dạ Hi run giọng nói: “Cô biết không, có đôi khi tôi thật sự rất muốn giết cô!”

Dụ Thiên Tuyết nhìn cô ta mấy giây, nhẹ nhàng mở miệng: “Cô chưa từng giết tôi sao? Năm năm trước cô có gan cho người đụng chết tôi một thi hai mệnh, bây giờ lại không có can đảm gánh chịu hậu quả do chính cô tạo thành à? Trình Dĩ Sênh ăn vụng không phải một ngày hai ngày, những cô tình nhân hay ‘tiểu tam’ kia cũng bị cô chỉnh đủ thảm đủ đáng thương, chẳng lẽ cô không nghĩ tới cứ tiếp tục như vậy thì sẽ có hậu quả gì sao? Nếu cô thật sự lợi hại thì nhanh chóng đứng lên đối mặt, đừng có ra vẻ nói cho sướng miệng, cô nói chuyện khó nghe như vậy, đến cuối cùng cũng chỉ thương tổn chính cô mà thôi, tôi không có một chút xíu tổn thất nào.”

Sắc mặt của Nam Cung Dạ Hi tái nhợt, cười lạnh nói: “Tôi biết, tôi biết cô rất lợi hại, Trình Dĩ Sênh thích cô. . . . . . Cho dù cô biến mất 5 năm, cho dù cô đã có con với anh trai của tôi, anh ta vẫn cứ thích cô! ! Tôi là cái gì? Chẳng lẽ tôi không sinh con sao? Tôi không hết lòng hết dạ với anh ta sao? ! Tại sao bây giờ cô có thể vui vui vẻ vẻ đường hoàng đến nhà tôi, tôi thì phải ở trong căn nhà trống trải nhìn ba và anh trai ruột đuổi giết chồng của tôi! !”

Nước mắt nóng bỏng dâng tràn trong hốc mắt của Nam Cung Dạ Hi, cả người cô ta đã sụp đổ, đau xót bi thương nói: “Cô có biết hay không. . . . . . Không chỉ gia đình tôi tan nát, hôn nhân đổ vỡ, tôi còn có con gái, chồng tôi còn chưa ly hôn với tôi, nhưng tôi đã không còn tương lai! !”

Dụ Thiên Tuyết lẳng lặng chờ đợi, chờ cô ta phát tiết xong, cuối cùng thấy được trong mắt cô ta không có gì ngoại trừ sự cừu hận cùng yếu hèn.

Quả thật cô ta rất ngây thơ, nhưng xác thực cũng rất đáng thương.

“Nam Cung Dạ Hi, cô không cần phải so với tôi,” Cô nhẹ giọng nói: “Con người vốn là như vậy, chỉ thấy một mặt bi thảm của mình, chỉ thấy một mặt quang cảnh của người khác, cô cảm thấy hiện giờ tôi rất hạnh phúc đúng không? Nhưng cô có nhớ năm năm trước hay không, thời điểm tôi bị anh trai cô ép buộc phá bỏ đứa nhỏ là tình cảnh như thế nào? Tôi ở nước ngoài ăn nhờ ở đậu, mang theo con trai trải qua cuộc sống độc thân suốt năm năm như thế nào? Cho dù năm năm sau trở về, cả nhà các người bài xích tôi, lúc đó tôi cũng hận chết các người, như thế thì sao?”

“Tôi chưa bao giờ cảm thấy cuộc sống của mình trôi qua thuận lợi, bảo bảo của tôi cũng giống như vậy, nhưng tôi không cảm thấy mình có bao nhiêu thảm hại, chỉ là vận khí của tôi không tốt mà thôi,” Trong mắt Dụ Thiên Tuyết ngân ngấn lệ trong suốt, nhưng rất nhanh được đè nén xuống, ánh mắt trong vắt như nước: “Về phần cô, mặt mũi của cô không quan trọng đến vậy, nếu tôi cũng để ý người ta nhìn mình thế nào giống như cô, vậy thì tôi đã sớm đi tự tử.”

Nói xong, cô chậm rãi đứng lên, ở trong phòng tràn ngập mùi thơm, miểng thủy tinh đầy đất, lưu lại một câu :”Ra ăn cơm, dù cô đói chết cũng không có biện pháp bù lại sai lầm chồng cô đã gây ra”.

Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.

*****

Trong phòng ăn, đã dọn cơm xong.

Đọc FULL truyện tại đây

Lúc Dụ Thiên Tuyết chầm chậm đi tới, chỉ cảm thấy như một giấc mơ, so với khách sạn năm sao thì nơi này còn xa hoa gấp mấy trăm lần, cô đến đây không có mấy lần, nhưng mỗi lần đều có tâm tình không giống nhau.

Xa xa, nhìn thấy Nam Cung Ngạo cười rất vui vẻ, cúi đầu nói chuyện vui đùa cùng với Tiểu Ảnh, còn người đàn ông cô yêu, dáng vẻ ưu nhã lẳng lặng ngồi ở bàn ăn, đang đợi cô đi đến.

Nghe được động tĩnh, Nam Cung Ngạo ngẩng đầu lên, nhìn thấy Dụ Thiên Tuyết.

“A, nha đầu, ngồi đi. . . . . .” Nam Cung Ngạo vẫn còn có chút lúng túng, gọi người giúp việc kéo ghế cho cô.

Nam Cung Kình Hiên nghiêng đầu nhìn cô, cười yếu ớt, duỗi tay về phía cô.

Dụ Thiên Tuyết nhẹ nhàng hít một hơi, đặt bàn tay nhỏ bé vào trong lòng bàn tay của anh, ngồi xuống bên cạnh anh.

“Dạ Hi đâu? Nó vẫn không chịu ra ăn cơm?” Nam Cung Ngạo thò đầu qua cau mày hỏi cô.

Đôi mắt trong suốt của Dụ Thiên Tuyết nâng lên, mở miệng hỏi: “Cô ấy như vậy bao lâu rồi? Mấy ngày nay có ăn cơm không?”

Nam Cung Ngạo thở dài một tiếng không nói lời nào, người giúp việc đứng bên cạnh đáp lời: “Đã hơn ba ngày tiểu thư không có ăn cái gì, nước cũng uống rất ít.”

Dụ Thiên Tuyết nghe xong, lẳng lặng ngẫm nghĩ mấy giây, duỗi tay lấy khăn ăn trên bàn mở ra, nhẹ giọng nói: “Vậy thì bác cứ yên tâm, chờ một lát cô ấy sẽ ra đây.”

Nghe câu này, chân mày của Nam Cung Ngạo cũng không có giản ra, ngược lại khó hiểu nhìn cô.

Nam Cung Kình Hiên cười yếu ớt nhẹ nhàng ôm cô, nói thật nhỏ: “Em khuyên con bé như thế nào? Hình như quá trình rất kịch liệt.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Dụ Thiên Tuyết rạng rỡ, nhẹ giọng nói: “Nghe qua là biết ngay, coi như ba ngày nay uống nước rất ít, nhưng chắc chắn là có uống….., nếu không làm sao chống đỡ được lâu như vậy? Chỉ cần có chuyện gì đó mà cô không thể buông bỏ được, chẳng qua thiếu một bậc thềm để bước xuống, mọi người cũng quá cưng chiều cô ấy, để em đi nói chuyện, em chỉ biết kích thích cô ấy mà thôi, đoán chừng, hiện tại cô ấy càng hận em hơn.”

Đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên nheo lại: “. . . . . . Anh cũng có cưng chiều nó sao?”

“Anh không có cưng chiều,” Dụ Thiên Tuyết nghiêng đầu nhìn anh: “Nhưng tính khí của anh không tốt, anh chỉ biết hung dữ châm chọc cô ấy, anh có biết người khác phái châm chọc sẽ đả kích lòng tự tin hay không, nhưng nếu người cùng phái mỉa mai thì sẽ làm cho mấy cô gái tâm cao khí ngạo này cảnh tỉnh!”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Nam Cung Kình Hiên nhíu mày, vẻ mặt có chút nghiền ngẫm: “Có loại kiến giải này sao?”

Dụ Thiên Tuyết lắc đầu, khóe miệng mang theo nụ cười: “Anh không hiểu phụ nữ.”

Nam Cung Kình Hiên nhìn nụ cười dịu dàng kia thì chợt giật mình, đôi mắt thâm thúy thoáng lấp lánh ánh sáng, siết chặt eo của cô, cúi đầu thì thầm bên tai cô: “Vậy à? Không bằng em tới đây nói cho anh biết. . . . . .”

Bàn tay của anh làm loạn ở trên eo cô, Dụ Thiên Tuyết nhẹ nhàng hít một hơi, đôi mắt trong suốt trợn to, khóe miệng khẽ cười nhéo nhéo bàn tay của anh.

“Đừng, anh đừng nháo em, ba anh đang ở đây, mau buông ra!” Cô nhỏ giọng cảnh cáo anh!

“Em sợ cái gì? Hiện tại ba cũng không dám phản đối anh và em. . . . . .”

“Kình Hiên à. . . . . .” Đột nhiên Nam Cung Ngạo lên tiếng.

Đôi nam nữ đang thân mật bị giật mình bừng tỉnh, nụ cười bên môi của Nam Cung Kình Hiên vẫn chưa tản đi, quay đầu lại nhìn ông: “Gì vậy ba?”

Nam Cung Ngạo bưng ly rượu đỏ bên tay lên, trong đôi mắt già nua lộ ra sự thương yêu: “Đã nhiều năm như vậy, con càng ngày càng lớn, mẹ con lại qua đời sớm, có một số việc ba không có quan tâm, nhưng không có nghĩa là ba không nhớ. . . . . . , hai chúng ta uống một ly, hôm nay là. . . . . . sinh nhật 29 tuổi của con đúng không?”

Chỉ một câu nói, lúc này Dụ Thiên Tuyết mới sửng sốt kinh ngạc.

Nam Cung Kình Hiên nheo mắt lại, nhìn ly rượu đỏ, đột nhiên cảm thấy có chút ‘bách vị tạp trần’.

Anh duỗi tay cầm lấy cái ly, lắc lư chất lỏng bên trong, giọng nói khàn khàn: “Không có gì, con cũng đã quên, đôi khi cũng không nhớ mình bao nhiêu tuổi.”

Thoáng nở nụ cười mị hoặc mà yếu ớt, anh ngước mắt nhìn Nam Cung Ngạo, nâng ly, ngửa đầu uống hết ly rượu.

Hết chương 282