Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 302

Chương 280: Con bé này lại bắt đầu la lối om sòm

Đôi mắt to tròn trong suốt của Tiểu Ảnh nháy nháy, xoay người đưa lưng về phía bọn họ: “Con không có nghe được gì nha, hai người tự thương lượng đi!”

Ngoài cửa, Nam Cung Ngạo cũng chống gậy đi tới gần, nhíu mày hỏi: “Nha đầu, không có sao chứ?”

Vừa nghe đến giọng nói của Nam Cung Ngạo, theo bản năng, Dụ Thiên Tuyết tránh khỏi lồng ngực của Nam Cung Kình Hiên, đứng thẳng người, bóng dáng mảnh khảnh lộ ra sự độc lập cùng hào phóng, ánh mắt thản nhiên: “Cháu không sao, Nam Cung tiên sinh.”

Ánh mắt của hai người chạm nhau, trong khoảng thời gian ngắn có chút xấu hổ, Dụ Thiên Tuyết chưa quên cảnh tượng mình từng hung dữ mắng ông ở trong bệnh viện, cũng giống như không quên được ông lão nghiêm trang này đã từng ghét bỏ mình không có tư cách làm mẹ của Tiểu Ảnh, không có tư cách đứng ở bên cạnh đứa con trai vàng quý báu của ông như thế nào, mà Nam Cung Ngạo thì lại nhớ tới mấy chuyện vô lý mình đã từng làm, con dâu và con rể mà mình luôn giữ gìn bảo vệ thế nhưng lại làm ra loại chuyện kia, cô gái này. . . . . . Ngược lại một lời lạnh nhạt cũng chưa hề nói qua.

“Tốt, không có việc gì là tốt. . . . . .” Ánh mắt của Nam Cung Ngạo có chút né tránh, trầm giọng nói: “Vậy chúng ta bắt đầu đi! Quản gia, xem phòng ăn sắp đặt xong chưa, sau đó đi gọi tiểu thư!”

Đọc FULL truyện tại đây

Ở xa xa, quản gia đáp một tiếng, đi về phía phòng của Nam Cung Dạ Hi.

Dụ Thiên Tuyết hơi ngạc nhiên: “Bắt đầu? Bắt đầu cái gì?”

Ánh mắt cô nghi hoặc nhìn Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh nhún nhún vai lộ ra vẻ mặt vô tội, xòe hai bàn tay nhỏ ra bày tỏ mình không biết.

Nam Cung Kình Hiên vươn hai cánh tay ôm cô vào trong ngực, khẽ hôn lên trán cô, ánh mắt thâm thúy lộ vẻ thương yêu cưng chiều, giọng khàn khàn nói: “Ăn bữa cơm mà thôi, em sẽ không ngay cả điều này cũng cự tuyệt, phải không?”

Cảm giác được nhiệt độ nóng bỏng trên trán, theo bản năng, Dụ Thiên Tuyết có cảm giác mình đang được người đàn ông mạnh mẽ bá đạo này bảo vệ, bảo đảm sẽ không chịu một chút thương tổn, nhưng điều khiến cô khẩn trương là bầu không khí này, đã rất nhiều năm, cô không có ăn cơm cùng với người nhà, cô nhớ lúc ban đầu mình đi tới nhà Nam Cung, khi đó, toàn bộ bàn ăn đều là người có quan hệ gia đình với nhau, còn cô, chỉ là một người ngoài.

Trong lòng bàn tay đổ mồ hôi, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Dụ Thiên Tuyết lộ vẻ khó xử, nhìn Nam Cung Ngạo cười híp mắt vươn tay với Tiểu Ảnh, trong đôi mắt già nua lộ ra sự từ ái cùng vẻ chờ mong.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Tiểu Ảnh, tới đây, đi ăn cơm với ông nội, ngồi bên cạnh ông nội, có được không?”

Đây là ông lão đã từng ác độc sắc bén phong vân một cõi trên thương trường, giờ phút này lại khom người cười yếu ớt, để xuống tất cả tư thái, muốn có được sự ưu ái của một đứa bé, đó là cốt nhục mà ông thương yêu vô cùng sâu sắc, là bảo bối ông nâng niu ở trong lòng bàn tay.

Đôi mắt trong trẻo của Tiểu Ảnh nhìn ông, nhớ tới hộ vệ đã dùng tánh mạng bảo vệ mình ở Đài Bắc, vươn bàn tay nhỏ bé đặt vào trong lòng bàn tay ông, Nam Cung Ngạo cười tươi như một đóa hoa, cứ khom người như vậy nắm tay cậu bé đi vào phòng ăn.

Tiểu Ảnh vừa đi vừa nghĩ, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi: “Ông nội, cháu muốn ăn

loading