Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 301

Chương 279: Ba, con nghĩ, con muốn cưới cô ấy

Nam Cung Kình Hiên mím đôi môi mỏng, một câu cũng không nói, đôi mắt mát lạnh nghiền ngẫm nhìn thẳng vào Nam Cung Ngạo.

Đột nhiên Nam Cung Ngạo thở hắt ra một hơi, biết ý tứ của con trai mình.

Ánh mắt kiêu căng kia rõ ràng đang có ý ——‘Đây không phải chính ba đã tạo nghiệt sao?’

“Được rồi, con cũng đừng nhìn ba nữa, có rảnh thì đi nhìn Dạ Hi một chút, nói con bé đừng cứ đưa Y Y đến trường học cho cô giáo chăm sóc, chẳng lẽ nhà chúng ta không có người sao? Cho dù nó hận tên khốn kia, cũng không đến nỗi ngay cả con gái mình cũng không muốn nhìn thấy!” Nam Cung Ngạo nhớ tới đứa cháu ngoại vô tội của mình, cảm thấy đau lòng một trận.

“Con không có bản lãnh đi dỗ dành nó, để Thiên Tuyết đi đi.” Nam Cung Kình Hiên cúi đầu nói.

“Thiên Tuyết?” Nam Cung Ngạo trợn to hai mắt, ngẫm nghĩ hồi lâu mới nói: “Quan hệ của hai đứa nó không tốt. . . . . .”

“Là tính khí của Dạ Hi không tốt, có vẻ như mắc chứng OCD (Obsessive compulsive disorder – rối loạn ám ảnh cưỡng chế), nhìn phụ nữ nào cũng cảm thấy là tới cướp chồng của nó, loại suy nghĩ này cộng với tính khí thối nát của nó, ba cho rằng con gái của ba rất dễ chung đụng à?” Nam Cung Kình Hiên nhàn nhạt nói, nhướng mày, trong đôi mắt thâm thúy lộ vẻ khiêu khích: “Ba đã thấy Thiên Tuyết phát giận qua chưa? Nếu cô ấy phát giận, là do ba làm gì quá đáng, hoặc do ba bịa chuyện nói xấu cô ấy, ba nghĩ kỹ lại xem có phải như vậy hay không.”

Không hiểu sao Nam Cung Ngạo cảm thấy có chút tức tối, trong đôi mắt vẩn đục mang theo ý trách cứ, chỉ vào Nam Cung Kình Hiên, nói: “Con nói chuyện với ba phải chú ý một chút chứ! Ba biết ba đã làm vài chuyện rất không đúng, nhưng bây giờ mọi người đều hiểu nhau, con được phép chỉ vào mũi của ba con mà mắng vậy à? Cho dù ba không đúng, chuyện này ba cũng sẽ tự mình giải quyết, không đến phiên con lên tiếng!”

Nói xong, Nam Cung Ngạo vẫn cảm thấy chưa hết cơn tức, giơ tay cầm ấm trà đã nguội lên, uống ừng ực xuống bụng.

Khóe miệng của Nam Cung Kình Hiên nhếch lên một đường cong khó hiểu, ưu nhã mà mị hoặc.

“Con bé Tình Uyển bên kia thế nào rồi, con có nghe nói gì không?” Uống trà xong, Nam Cung Ngạo lại nghĩ tới một chuyện khác.

“Không biết.” Nam Cung Kình Hiên dừng một chút, trong nháy mắt trở nên lạnh nhạt.

“Haiz. . . . . .” Nam Cung Ngạo thở dài: “Lần này không cần con ra tay, nhà họ La gia tự đưa ra tuyên bố hủy bỏ hôn ước, lời đồn bên ngoài bay đầy trời, cái gì cũng nói được, con gái của bọn họ lại vào bệnh viện điều dưỡng rồi, con nghĩ xem bên ngoài nên làm thế nào!”

Đọc FULL truyện tại đây

“Quyền lực của ba luôn ngập trời mà, còn sợ những tin đồn kia sao?” Nam Cung Kình Hiên quét mắt nhìn qua, khóe miệng lộ vẻ châm chọc: “Huống chi những tin tức kia chính là bôi đen con trai của ba, ba còn lo lắng chuyện gì? Hay là, ba lại muốn con thỏa hiệp cái gì nữa?”

Ánh mắt của Nam Cung Ngạo có chút né tránh, giọng nói khàn khàn: “Cũng không phải như vậy, xác thực nhà bọn họ có ơn với ba, nhưng con bé Tình Uyển đã làm ra những chuyện quá đáng kia, chỉ riêng chuyện bắt cóc Tiểu Ảnh ở Đài Bắc, đổi lại là người khác, ba cũng sẽ tính toán món nợ này! !” Nói tới đây, ông hít thở sâu mấy cái mới hạ xuống cơn giận: “Ba không muốn nghĩ tới mấy chuyện này nữa, nghĩ đến càng thêm phiền lòng, con cũng đừng thêm gây rắc rối, mặc kệ bọn họ đi!”

Nam Cung Kình Hiên lẳng lặng dựa vào ghế, không nói một lời, nhưng trong đôi mắt thâm thúy lại lộ ra sự hung ác nham hiểm, làm cho người ta nhìn không thấu.

“Ba. . . . . .” Nam Cung Kình Hiên đứng lên, hai cánh tay ưu nhã chống trên mặt bàn, đôi mắt đen như mực nhìn Nam Cung Ngạo, nghiêm túc nói: “Con nghĩ, con muốn cưới Thiên Tuyết.”

Nam Cung Ngạo giật mình, giống như là kinh ngạc, cũng giống như đã đoán trước được, lẳng lặng suy một hồi, muốn mở miệng nói lại bị Nam Cung Kình Hiên cắt đứt.

“Đừng kêu bọn con chờ đợi,” Nam Cung Kình Hiên cười nhạt, có chút thê lương: “Con chờ đã đủ lâu, lần này sẽ không nghe lời ba.”

Nam Cung Ngạo nhíu mày: “Thằng nhóc con này, càng ngày càng càn rỡ! Người ta có đồng ý hay không còn chưa biết, ngược lại con thì cuống cuồng gấp gáp!”

“Con giải quyết vợ của mình như thế nào cần phải nói cho ba nghe sao?” Nam Cung Kình Hiên khôi phục lại sự kiêu căng và ưu nhã, tà mị cười: “Ngược lại là ba, giải quyết cháu nội của mình đi, tránh cho thằng bé không chịu nhận thức ba. . . . . .”

“Con. . . . . .” Nam Cung Ngạo cứng họng, còn chưa nói ra khỏi miệng đã nghe bên ngoài có tiếng hỗn loạn.

Thấp thoáng nghe Tiểu Ảnh gọi ‘Mẹ’, Nam Cung Kình Hiên vội vàng chạy ra ngoài, trong phòng khách đèn sáng choang, không có người nào, nhìn quanh một vòng mới thấy Tiểu Ảnh đang chạy về phía cánh cửa bên hông phòng khách.

Nam Cung Kình Hiên cau mày, sải bước đuổi theo.

Mở cửa hông phòng khách ra, trong phòng rửa mặt, Dụ Thiên Tuyết suýt nữa té ngã, vịn bồn rửa mặt, khó chịu nôn ọe.

“Mẹ! Mẹ có sao không mẹ, có phải ăn gì đau bụng hay không!” Tiểu Ảnh cực kỳ sốt ruột, nhón chân vỗ lưng cho mẹ.

Nam Cung Kình Hiên đi vào cúi người ôm thắt lưng của cô, cau mày khẩn trương chăm chú nhìn cô, mãi cho đến khi cơn buồn nôn trong dạ dày của cô qua đi, ngưng nôn ọe, anh mới ôm chặt cô vào trong ngực, vén mấy sợi tóc rối hai bên gò má của cô ra sau tai.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Làm sao vậy, bỗng nhiên khó chịu?” Anh cúi đầu hỏi.

Vẻ mặt của Dụ Thiên Tuyết thống khổ, rúc vào trong lồng ngực rộng rãi của anh, lắc đầu, giọng khàn khàn: “Em không biết, vừa rồi tự nhiên. . . . . .” Đột nhiên trong dạ dày lại dâng lên cơn buồn nôn, cô ứng phó không kịp.

“Khó chịu chỗ nào? Chỗ này?” Nam Cung Kình Hiên ôm chặt cô, bàn tay ấm áp thăm dò vào bên trong áo khoác của cô, chạm tới vị trí dạ dày, bàn tay nhẹ nhàng bao trùm lên trên đó, nhè nhẹ xoa: “Là nơi này khó chịu?”

Dụ Thiên Tuyết gật đầu, có cảm giác cơn buồn nôn vẫn còn ở cổ họng chưa tản đi, không thể làm gì khác hơn là tựa đầu vào trong cần cổ ấm áp của anh, cau mày kiềm chế.

“Mẹ. . . . . .” Tiểu Ảnh cũng chạy vòng qua, lo âu nhìn cô.

Hàng mi như cánh bướm mở ra, Dụ Thiên Tuyết nhìn bảo bảo, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt cười cười, thò tay xoa bóp cằm của con trai: “Tiểu Ảnh đừng sợ, mẹ không sao, chắc do mẹ ăn đồ hư nên đau bụng.”

Nam Cung Kình Hiên giật mình, hình như chợt nhớ ra chuyện gì đó, bàn tay xoa bụng cô ngừng lại, cẩn thận nhìn chằm chằm mặt của cô.

Lần trước bọn họ xảy ra quan hệ, không biết đã bao lâu rồi. . . . . . Mấy ngày nay quá hỗn loạn, hầu như bọn họ không có thời gian dừng lại để thở, đoạn thời gian trước, cô ham ngủ anh nhìn ra được, lẽ nào. . . . . .

“Tối nay ở lại đây, anh gọi người tới khám cho em, hửm?” Nam Cung Kình Hiên thấp giọng hỏi ý cô.

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, lắc đầu: “Tại sao tối nay em phải ở lại đây?”

Nam Cung Kình Hiên nhẹ nhàng chống trán mình vào trán của cô, có chút ngang ngược chất vấn: “Nhà chồng của em, em có cái gì ngượng ngùng hả? Tối nay tình trạng của em không tốt, anh không yên tâm để em về một mình, nếu không anh đi cùng em.”

Dụ Thiên Tuyết đỏ mặt, thấy bảo bảo vẫn còn đang ở đây, cô chỉ có thể nghiêm mặt nhịn xuống, nhẹ nhàng cắn môi nói: “Anh đừng làm càn, hiện giờ em vẫn chưa là gì của anh, ở lại nhà của anh thì quá bừa bãi!”

Hết chương 279