Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 297

Chương 275: Nha đầu, cháu đối đãi với sự tín nhiệm của bác như vậy?

“Trình tiên sinh, xin buông Nam Cung tiểu thư ra!” Hai người hộ vệ cau mày rất chặt, lạnh giọng nói!

Ánh mắt của Nam Cung Dạ Hi có chút e ngại, vào thời khắc này lại đột nhiên sáng lên, cô ta có thể nhận ra đây là hộ vệ bên cạnh ba ba, nhất thời, tất cả sự tức giận khuất nhục cũng như nỗi tuyệt vọng đau lòng cùng lúc dâng lên. . . . . . Lệ nóng trong suốt rưng rưng, hướng về phía kia hai hộ vệ kêu lên: “. . . . . . Cứu tôi. . . . . . Các anh mau cứu tôi!”

Ở trong nhà, cô ta sống an nhàn sung sướng đã quen, đối với Trình Dĩ Sênh, cô ta muốn gì được nấy cũng đã thành thói quen, lần này nhẫn tâm vạch trần một mặt xấu xa của anh ta, cô ta thật sự không ngờ, Trình Dĩ Sênh lại đánh cô ta đáng sợ như thế này. . . . . . Đúng, cô ta sợ, cô ta có thể cảm giác được Trình Dĩ Sênh đang bình nứt không sợ bể, nếu bức anh ta nóng nảy, thực sự không phải là một quyết định sáng suốt!

Trong mắt cô ta lộ ra vẻ sợ hãi, tất cả mọi người ở đây cũng đều nhìn thấy.

“Cứu, cứu tôi. . . . . . Các anh cũng cứu tôi với. . . . . .” Trên sofa, La Tình Uyển khóc sụt sùi, co rúc che giấu thân thể trần truồng cùng dấu vết trên người mình, giọng nói run run: “Dạ Hi, Dạ Hi! Em kêu bọn họ cứu chị. . . . . .”

“La tiểu thư. . . . . .” Hai vị hộ vệ kinh hãi, nhìn bộ dáng của La Tình Uyển, có chút khó tin.

“Không được cứu chị ta! !” Nam Cung Dạ Hi hét lên một tiếng, trong mắt tràn đầy hận ý, giọng khàn khàn cáu kỉnh nói: “Cứ để cho chị ta trần truồng, để chị ta trần truồng cho mọi người nhìn! Đồ điếm hèn hạ không biết xấu hổ, tôi hận chị ta, hận không thể giết chết chị ta!”

“Nam Cung Dạ Hi. . . . . . Con mẹ nó, cô đúng là hung ác!” Trình Dĩ Sênh nghiến răng nói bên tai cô ta.

Nam Cung Dạ Hi trợn to hai mắt không biết anh ta muốn làm gì, không nghĩ tới, Trình Dĩ Sênh lại giơ tay túm tóc cô ta kéo cô ta đứng lên, cầm bút máy trên bàn trà lên, cắn bỏ nắp bút, dùng đầu ngọn bút chỉa vào cần cổ trắng như tuyết của cô ta!

“Hai người tránh ra cho tôi. . . . . . Tránh ra!” Trình Dĩ Sênh túm lấy Nam Cung Dạ Hi kéo ra trước người mình, hai mắt đỏ hồng gầm lên đe dọa hai người kia: “Nếu không, tôi sẽ làm cho cô ta tắt thở ngay bây giờ!”

“A. . . . . .” Nam Cung Dạ Hi đau đến sắc mặt tái nhợt, giùng giằng ở trước người Trình Dĩ Sênh, cảm giác được đầu ngọn bút bút bén nhọn kia đâm càng lúc càng sâu. . . . . . Trong mắt cô ta dâng trào nước mắt, trời đất cũng điên đảo, lòng cô ta tràn đầy đau nhức. . . . . .

“Dừng tay! Đừng làm tiểu thư bị thương!” Hộ vệ lạnh giọng kêu lên, sắc mặt tái xanh, nhưng vẫn đứng cản ở cửa.

Đọc FULL truyện tại đây

“Trình tiên sinh, hai người là vợ chồng, cho dù đã xảy ra chuyện gì, anh cứ phải tuyệt tình như vậy sao? Anh buông Nam Cung tiểu thư ra trước đi, có điều kiện gì thì chúng ta từ từ nói. . . . . .” Một hô vệ khác tỉnh táo nói.

“Tránh ra cho tôi. . . . . . Để chiếc xe đậu ở phía bên ngoài lại cho tôi!” Trình Dĩ Sênh thở hổn hển dồn dập, mắt nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, anh ta biết, nếu Nam Cung Dạ Hi đã gửi những tấm hình kia đi, khẳng định rất nhanh sẽ có người chạy tới. . . . . . Anh ta không muốn cứ như vậy mà bị hủy, anh ta muốn chạy trốn! Người phụ nữ ngu ngốc này không trói buộc được anh ta!

“Mẹ nó, tất cả có nghe thấy hay không! Tránh ra cho tôi!” Sắc mặt Trình Dĩ Sênh dữ tợn, trán nổi gân xanh gầm nhẹ một tiếng, đầu bút bén nhọn đâm vào một millimet.

Chung quanh huyên náo vô cùng, Nam Cung Dạ Hi đau đến kêu một tiếng, nhất thời hai hộ vệ mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Cứ uy hiếp như vậy, Trình Dĩ Sênh vượt qua vòng vây của hai người hộ vệ, mở cửa xe, một cước nhảy vào, lúc này mới nghiến răng khàn giọng nói bên tai Nam Cung Dạ Hi: “Chúng ta là vợ chồng đã năm năm. . . . . . Dạ Hi, tôi không ngờ cô lại tuyệt tình đến vậy, một đường lui cũng không lưu cho tôi! Muốn chỉnh chết tôi sao? Đâu có dễ dàng như vậy! !”

Nói xong, đột nhiên anh ta đẩy Nam Cung Dạ Hi về phía hai người hộ vệ, ngay khi bọn họ luống cuống chân tay, anh ta mau chóng lên xe, quay cửa sổ xe lên, cấp tốc khởi động xe phóng về hướng đường lớn.

“Đuổi theo!” Hai người hộ vệ trao đổi ánh mắt với nhau, lập tức đuổi theo.

Ngay tại lúc đó, trên đường lớn có mấy chiếc xe lái tới, lướt qua chiếc xe thể thao màu đỏ của Nam Cung Dạ Hi mà Trình Dĩ Sênh đang cầm lái.

Xe chậm rãi dừng lại, lúc này, Nam Cung Dạ Hi mới thấy được người bên trong xe.

Là vợ chồng nhà họ La, còn có Nam Cung Ngạo. . . . . .

“Ba. . . . . . Ba! !” Nam Cung Dạ Hi òa khóc chạy tới.

Nam Cung Ngạo nhìn con gái chạy tới bất thình lình, sắc mặt vốn đang cứng ngắc, nhưng khi nhìn thấy cần cổ và dấu đỏ trên mặt cô ta thì giật nảy mình, lúc nhận được tấm hình kia, cả người ông cũng sụp đổ, hiện giờ lại thấy con gái như vậy. . . . . . Chẳng lẽ. . . . . . Chẳng lẽ con bé đã làm việc ngốc gì rồi? !

“Xảy ra chuyện gì? Đã xảy ra chuyện gì?” Mẹ La xuống xe, run giọng hỏi.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Bà mau đi nhìn Tình Uyển! !” La Mân Thành từ trên xe bước xuống, sớm đã tức giận đến sắc mặt cũng tái nhợt.

“Đúng rồi. . . . . . Tình Uyển! Con gái của tôi!” Giọng mẹ La mang theo tiếng khóc nức nở, vội vã chạy vào nhà.

Thân ảnh của Nam Cung Ngạo cũng lộ vẻ khắc nghiệt tiêu điều vô cùng, vài sợi tóc mai trắng xóa bay bay, đẩy bả vai con gái ra, hỏi: “Con thật sự đã nhìn thấy chuyện đó? Trình Dĩ Sênh đâu? Thằng khốn đó đâu?”

“Anh ta chạy . . . . . . Anh ta chạy rồi . . . . .” Nam Cung Dạ Hi khóc đến gần như bất tỉnh, chân mềm nhũn suýt té ngã, cô ta ngồi phịch trên mặt đất: “Ba, ba phải phân xử cho con! ! !”

“. . . . . .” Nam Cung Ngạo nhìn con gái khóc đến tê tâm liệt phế, ông cũng sắp chống đỡ không nổi, nâng đôi mắt già nua vẩn đục lên nhìn cổng biệt thự nhà họ La, từng bước từng bước run rẩy đi vào.

Đi vào phòng khách, nhìn thấy cảnh tượng bừa bộn và dâm uế trên ghế sofa, Nam Cung Ngạo mới thật sự tin tấm hình kia —— hình được chụp từ cửa sổ, rõ ràng như vậy, có thể nhìn thấy hình ảnh nam nữ dây dưa giao hoan trên ghế sofa. . . . . .

“Tình Uyển. . . . . . Tình Uyển!” Mẹ La òa khóc, vội vàng cởi cà vạt trói tay cô ta ra: “Đây là chuyện gì xảy ra. . . . . . Đây là chuyện gì xảy ra! !”

La Mân Thành cả kinh, nhìn cảnh tượng trong phòng khách, lảo đảo một cái suýt nữa té xỉu, tay chống được lưng ghế sofa, lắc đầu run giọng: “Làm bậy. . . . . . Làm bậy. . . . . .”

“Mẹ. . . . . . Mẹ phải tin con, con là bị bắt buộc! Con không phải là loại phụ nữ như vậy! Mẹ phải tin con! !” La Tình Uyển giãy giụa, áo quần rách nát, lôi kéo cánh tay mẹ La, khóc không thành tiếng.

Lúc này, Nam Cung Ngạo đi tới, đôi mắt lạnh lùng nhìn tình cảnh trong phòng này, xoay người muốn rời đi.

“Bác trai! Bác trai!” La Tình Uyển ngã xuống từ trên ghế sofa, mặt đầy nước mắt hoảng sợ bò về phía Nam Cung Ngạo, mặc kệ bản thân mình có nhếch nhác hay không, nắm cánh tay Nam Cung Ngạo, quỳ xuống: “Bác trai, bác hiểu lầm! Cháu thật sự không phải là loại phụ nữ như thế, tất cả đều là Trình Dĩ Sênh bức cháu, là anh ta ép cháu! ! Bác phải tin cháu, cháu thật lòng muốn gả cho Kình Hiên, không phải cháu cố ý giở trò, không phải cháu cố ý thất thân cho người khác! Bác trai. . . . . .”

Nam Cung Ngạo nhấc tay lên, cũng không thèm nhìn cô ta, kiên định chậm rãi tránh thoát sự lôi kéo của cô ta, trong đôi mắt già nua lộ ra sự đau lòng, run giọng nói: “Uyển nha đầu . . . . . . Bác tin tưởng cháu nhiều năm, thương yêu cháu nhiều năm, cháu chính là đối đãi với sự tín nhiệm của bác như vậy? Chỉ vì để cháu có thể trở thành con dâu của nhà Nam Cung, bác cũng đã làm rất nhiều chuyện không nhân đạo, cháu. . . . . .”

Hết chương 275