Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 296

Chương 274: Quả thực tôi đã xem thường cô, đồ đàn bà chanh chua vô sỉ

Trên ghế sofa, trán La Tình Uyển chảy đầy máu, thấm ướt cả lọn tóc rơi trên sườn mặt, trợn to mắt nhìn Nam Cung Dạ Hi, đôi môi trắng bợt tái nhợt.

Cô ta đã gửi hình cho ba. . . . . . Còn có mẹ. . . . . . Còn có. . . . . . Nam Cung Ngạo. . . . . .

“Không. . . . . .” Giọng của La Tình Uyển nhẹ như sương, đôi mắt đẹp mở to ẩn dấu sự tuyệt vọng cùng sợ hãi, dường như chỉ có hơi thở phát ra là chứng tỏ cô ta còn sống, kế tiếp, kèm theo đó là tiếng thét kịch liệt chấn động và run rẩy: “Không! ! !”

Một mặt dơ bẩn thối nát nhất. . . . . . Một mặt vô sỉ hèn hạ nhất . . . . . . Một mặt mà cô ta đã liều mạng che giấu . . . . . . Thế nhưng cứ như vậy mà bại lộ trong mắt bọn họ! !

Hồi ức ùn ùn kéo đến. . . . . . Ở trước ba mẹ, cô ta là đứa con gái ưu tú đáng kiêu ngạo nhất, cô ta là cô gái có phong cách giản lược nhưng xinh đẹp rất được hoan nghênh trên sàn thời trang Paris, cô ta là cô con dâu rộng lượng hiền thục lại trí tuệ trong lòng Nam Cung Ngạo. . . . . . Cô ta không phải là hạng gái hư hỏng! Không phải là loại phụ nữ dâm đãng dây dưa với đàn ông đã có vợ! !

Sự thật tương phản cùng với sự sợ hãi khiến La Tình Uyển thét chói tai ra tiếng, thân thể vẫn là bán khỏa thân, cả người run rẩy, thống khổ gào thét kêu khóc, toàn thân cũng co rúc, y phục rách nát che dấu không hết dấu vết tím bầm trên người cô ta. . . . .

Đọc FULL truyện tại đây

“Nam Cung Dạ Hi. . . . . . Mẹ nó, cô muốn chết có phải không!” Trình Dĩ Sênh bạo phát rống lên một tiếng dữ dội, kéo cánh tay của Nam Cung Dạ Hi qua, hung hăng lôi đến trước mặt mình, ánh mắt thâm thúy đen như mực của anh ta giống như muốn giết người!

“Ha ha. . . . . .” Trong mắt của Nam Cung Dạ Hi ngân ngấn lệ, nhưng nhiều hơn là sự lạnh lùng độc ác cùng sự khuây khoả sau khi trả thù: “Anh cứ mắng chửi đi, nổi giận đi, cứ tiếp tục rống tôi đi! ! Trước khi lái xe đụng vỡ cửa, tôi đã gửi hình của các người đi! Anh yên tâm, đây vẫn chưa đủ đâu. . . . . . Ở trong mắt mọi người, tôi chính là hạng phụ nữ hèn mọn bị chồng ruồng bỏ, anh cho rằng tôi không biết à? ! Những người đó nói sau lưng tôi bao nhiêu năm qua, khiến tôi bị bao nhiêu nhục nhã khinh miệt, biết bao nhiêu kẻ đang cầm chén cơm của nhà Nam Cung tôi lại cười nhạo tôi coi thường tôi! Nhưng bây giờ thì tốt rồi. . . . . . Tôi chỉnh sụp các người. . . . . . Ha ha, cho dù trên thế giới này có địa ngục, các người cũng sẽ xuống đó trước tôi! !”

Ánh mắt Trình Dĩ Sênh âm lãnh nhìn chằm chằm Nam Cung Dạ Hi, tay nắm chặt, cũng chịu không nổi nữa, ‘Chát!’, một cái tát hung hăng đánh lên mặt của Nam Cung Dạ Hi!

Cô ta thét chói tai, đứng không vững, ‘Bịch!’, té ngã xuống trên bàn trà.

Trình Dĩ Sênh lạnh lùng thở hổn hển, túm lấy cô ta hung hăng níu lên, trong khi cô ta kêu gào bi thống, nắm cằm của cô ta bẻ qua: “Đồ hạ tiện . . . . . . Cô muốn phá hủy tôi có đúng không? Mẹ nó, tôi là chồng cô, là ba của con gái cô, cô lại muốn phá hủy tôi! ! Tôi nhẫn nhịn chịu khổ ròng rã năm năm, sống khuất nhục dưới sự áp bách của nhà Nam Cung suốt năm năm, chỉ một tấm hình, cô hoàn toàn phá hủy tôi! . . . . . . Nam Cung Dạ Hi, mẹ nó, cô đúng là hung ác!”

Sắc mặt anh ta đã trở nên xanh mét dữ tợn, siết chặt cằm của Nam Cung Dạ Hi, dường như muốn bóp chết cô ta.

Nam Cung Dạ Hi vẫn cười châm biếm, nhìn gương mặt đã hoàn toàn vặn vẹo trước mắt này, cô ta đau đến gần như xương sắp gãy lìa, nhưng vẫn tươi cười ngọng nghịu nói: “Con gái của tôi. . . . . . Không có ba ba bẩn. . . . . . Như anh. . . . . . Sao tôi lại có thể yêu anh. . . . . . Nhiều năm như vậy. . . . . . Lần đầu tiên cảm thấy anh. . . . . . Xấu xí. . . . . . Cầm thú như vậy. . . . . .”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Người đàn ông này đang tức giận muốn bóp chết cô ta, chính là chồng của cô ta.

Chính là tình yêu mà cô ta trân trọng suốt năm năm, cho dù sống ẩn nhẫn khổ nhục cũng muốn qua cả đời cùng anh ta.

Ba của con gái cô ta. . . . . . Ha ha. . . . . .

Mà ở ngoài cửa, chiếc xe thể thao màu đỏ bị đụng nát bươm vô cùng thảm hại ngừng ở ngưỡng cửa, có người đang phá cửa xông vào.

“Nam Cung tiểu thư! !” Hai hộ vệ nhìn thấy Nam Cung Dạ Hi đang bị ấn trên bàn trà, quát to một tiếng chạy tới bên này.

Trình Dĩ Sênh kinh hãi, tay vẫn siết chặt Nam Cung Dạ Hi, đôi mắt chớp động kịch liệt, run giọng nói: “Cô lại còn mang theo người tới đây. . . . . . Nam Cung Dạ Hi, quả thực tôi đã xem thường cô, mụ đàn bà chanh chua vô sỉ này!”

Hết chương 274