Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 288

Chương 266: Giết cả nhà, đào mộ tổ, phơi thây hoang dã

Đôi mắt Dụ Thiên Tuyết ướt nước mắt, lắc đầu: “Em đâu có bi thương, anh nhìn lầm rồi.”

Nam Cung Kình Hiên bị ánh sáng lấp lánh trong mắt của cô hấp dẫn, chậm rãi ngồi dậy dựa vào gối, ngón tay nhẹ nhàng nắm cằm của cô, ấn một nụ hôn lên trên làn môi cô: “Học được nói dối với anh rồi.”

“Vậy còn anh? Em biết, nhất định là anh rất đau, anh không lừa được em đâu.” Trong mắt cô vẫn lộ ra sự bướng bỉnh.

Bờ môi của Nam Cung Kình Hiên nhịn không được nhếch lên nụ cười nhàn nhạt, sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn tuấn tú bức người như cũ, anh dùng cánh tay không bị thương ôm cô vào trong ngực, tỉ mỉ hôn lên trán cùng gò má của cô, bỗng nhiên anh khàn giọng hỏi: “Tên kia đã làm gì em?”

Giọng của anh lộ ra sự âm lãnh, làm cho người ta rợn cả tóc gáy.

Dụ Thiên Tuyết thoáng giật mình, thế mới biết anh đang hỏi về Trình Dĩ Sênh.

Đọc FULL truyện tại đây

Cô suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng vòng chặt thắt lưng cường tráng của anh, nhẹ giọng nói: “Anh ta muốn mưu đồ quấy rối, nhưng em không để cho anh ta được như ý, em làm cho anh ta té từ trên cầu thang xuống, mặt mày còn bị trầy trụa. . . . . . Anh biết không, em rất lo lắng, em cho là bảo bảo thật sự ở trong tay anh ta, anh ta cho em nghe tiếng kêu của một đứa trẻ, thanh âm thật sự rất đáng sợ, thật sự rất giống bảo bảo đang gọi mẹ khàn cả giọng, em bị dọa sợ gần chết. . . . . .”

Nhớ tới khi đó trái tim đau như tan nát, giọng của Dụ Thiên Tuyết càng lúc càng nhẹ, cúi đầu chôn mặt trong cổ anh, bờ vai khẽ run run.

“Không sao rồi . . . . . .” Nam Cung Kình Hiên ôm chặt cô, cánh môi ấm áp bao trùm vành tai lạnh buốt của cô, khe khẽ hôn: “Không sao rồi, anh đã dặn dò bọn họ, mặc kệ là bất kỳ tình huống gì cũng đều phải đi theo em, thật may là em không sao, nếu không anh sẽ tự tay giết chết Trình Dĩ Sênh. . . . . .”

Thời điểm nói mấy chữ cuối cùng kia, giọng anh trầm thấp âm lãnh vô cùng, khiến Dụ Thiên Tuyết cảm thấy sống lưng lạnh lẽo.

Cô biết, anh không nói giỡn, anh là nghiêm túc.

“Vậy anh có nghĩ tới không, nếu như em thật sự không cẩn thận thất thân cho người khác, anh sẽ như thế nào?” Dụ Thiên Tuyết nâng mắt lên, cắn môi hỏi.

Đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên có chút mê ly, nhìn khuôn mặt xinh đẹp phóng đại ở khoảng cách gần, hơi thở ngừng lại, e sợ phá hỏng bầu không khí an tĩnh ngọt ngào này, giọng khàn khàn nói: “Trước tiên anh sẽ làm rõ là tên nào dám mơ ước cô gái của Nam Cung Kình Hiên anh, sau đó giết cả nhà, đào mộ tổ. . . . . . Phơi thây hoang dã.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Dụ Thiên Tuyết lẳng lặng nghe, thấy rõ ràng là đã bị giật mình, khuôn mặt nhỏ nhắn trầm tĩnh trở nên tái nhợt, hoảng sợ nhìn anh.

“Anh. . . . . .” Giọng nói ngọt ngào phát không ra lời, chỉ khạc ra được một chữ này.

“Sau đó dẫn em về nhà, tắm rửa sạch sẽ, tiếp tục ở trên người em in ấn ký của anh, ‘làm’ cho đến khi em không còn nhớ là đã có người đàn ông khác chạm vào thân thể của em. . . . . .” Nam Cung Kình Hiên nói như nghiêm túc lại như đùa giỡn, giọng khàn khàn chọc người.

Rốt cuộc Dụ Thiên Tuyết cũng biết là anh đang nói đùa, nhưng những lời cực kỳ mập mờ kia khiến cô đỏ mặt, đôi mắt trong suốt mang theo vẻ trách cứ, giơ tay đánh nhẹ lên bờ vai của anh.

Nam Cung Kình Hiên nhàn nhạt cười, ôm chặt cô,

loading