Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 281

Chương 259: Mười lăm phút, anh cho người đi đón em

“Đừng khóc, Thiên Tuyết. . . . . .” Trình Dĩ Sênh dịu dàng dụ dỗ: “Chẳng qua đã lâu không thấy em, anh chỉ muốn gặp em, sợ là chậm trễ nữa em sẽ trở thành vợ người khác, trước lúc đó, anh muốn dành cho em một ký ức khắc cốt ghi tâm. . . . . . Nhớ ngày xưa chúng ta ở chung một chỗ nhiều năm như vậy, anh cũng chưa hề chạm qua em, hiện tại thật sự rất hối hận, trinh tiết của em đã bị Nam Cung Kình Hiên dễ dàng đoạt lấy, em lại còn sinh con cho anh ta. . . . . . Anh ghen tị muốn chết. . . . . . Cho đến bây giờ anh vẫn chưa hưởng qua hương vị của em. . . . . . Có thể khiến cho Nam Cung thiếu gia luôn đắm mình trong buội hoa kiềm chế tính phóng đãng vì em, nhất định là thân thể của em cực kỳ mỹ vị, phải không?”

Nước mắt của Dụ Thiên Tuyết bị gió thổi tạc qua, lành lạnh dính vào trên mặt.

Cô chịu đựng nhẫn nhịn bị sỉ nhục lộ liễu, tay nắm chặt lan can: “Anh là tên khốn kiếp. . . . . . Chẳng lẽ bắt cóc con trai của tôi cũng chỉ vì ý nghĩ xấu xa kia!”

“Em cho rằng anh rất cao thượng sao? Thiên Tuyết. . . . . .” Trình Dĩ Sênh cười lạnh: “Đừng không công bằng như vậy, năm đó, thời điểm Nam Cung Kình Hiên chiếm đoạt em là cái dạng gì thì chính em biết rõ, hiện tại em cũng có thể không hận anh ta, hai người lại còn yêu thương lẫn nhau, em có tư cách gì chỉ trích anh? Anh cũng chỉ xảy ra quan hệ cùng Nam Cung Dạ Hi mà thôi, em liền vứt bỏ anh, bây giờ em đã là mẹ của một đứa bé anh cũng không ghét bỏ em! Em còn nói điều kiện với anh!”

Cả người Dụ Thiên Tuyết run rẩy, một câu cũng nói không ra được, gắt gao cắn môi, giọng nói khàn khàn: “Anh muốn tôi làm gì? Phải làm sao thì anh mới bỏ qua cho con của tôi? !”

“Bây giờ đi ra ngoài. . . . . . Không được kinh động đến mấy tên hộ vệ chết dẫm của Nam Cung Kình Hiên, em không biết anh ta đã bỏ bao nhiêu vốn gốc ở trên người của em đâu, những tên đó do một tay anh ta bồi dưỡng thành, anh ta dùng toàn bộ để bảo vệ em. . . . . . Ha ha, sau khi ra ngoài thì đi đến đường Kiến Khang, anh sẽ cho người qua đón em . . . . . . Bảo bối, anh thật sự rất nhớ em.” Giọng nói khàn khàn của Trình Dĩ Sênh tiếp tục: “Em đến thì đương nhiên anh sẽ bỏ qua cho đứa nhỏ, em phải biết, dù anh có xấu xa cỡ nào đi nữa cũng sẽ không để tay của mình dính vào máu tanh, anh sẽ không thương tổn đứa nhỏ, nhưng nếu em không nghe lời, vậy thì không nhất định. . . . . .”

Đọc FULL truyện tại đây

Dụ Thiên Tuyết mở miệng đau xót: “Anh là tên khốn kiếp, lấy một đứa trẻ năm tuổi ra bức bách người khác, anh sẽ xuống địa ngục đó!”

“Chắc chắn là anh sẽ xuống địa ngục, anh đã sớm biết, chẳng qua anh càng hy vọng chết ở trên người em, vậy thì, nhất định sẽ rất mất hồn. . . . . .” Trình Dĩ Sênh mặt dày nói: “Anh cho em mười lăm phút đi ra ngoài, mười lăm phút sau, nếu như không đón được em, cũng đừng nghĩ gặp lại Tiểu Ảnh, Thiên Tuyết, anh không có đùa với em . . . . .”

Nói xong, anh ta lẳng lặng ấn nút ngắt điện thoại.

“. . . . . . Này?” Hai mắt của Dụ Thiên Tuyết tràn đầy nước mắt, run giọng kêu: “Trình Dĩ Sênh. . . . . . Trình Dĩ Sênh.”

Mười lăm phút, đi đến đường Kiến Khang.

Trên ban công, gió thổi phất phơ, thổi trúng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô làm cho nước mắt càng lúc càng lạnh, lúc này Dụ Thiên Tuyết mới phản ứng kịp, lấy lại tinh thần, ngón tay phát run gọi vào điện thoại của Nam Cung Kình Hiên, cô không tin anh đã xảy ra chuyện. . . . . .

Trong điện thoại vẫn vang lên tiếng tút tút, trong lòng cô chua xót, hi vọng anh có thể tiếp điện thoại, nhưng. . . . . .

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Điện thoại di động truyền tới một tin nhắn.

“Còn lại 14 phút, nhớ, không được cho bất kỳ ai đi theo phía sau em, không được cho bất kỳ người nào biết em đi đâu. . . . . . Ngoan, bảo bảo của em đang chờ em.”

Trong lòng Dụ Thiên Tuyết run lên, nước mắt càng dâng tràn mãnh liệt.

Trình Dĩ Sênh. . . . . . Tên khốn kiếp không bằng cầm thú! ! !

Cô lau nước mắt, bấm một chuỗi chữ: “Không được thương tổn con trai tôi, tôi sẽ tới ngay lập tức!”

Cuối cùng, cô để lại một tin ngắn cho Nam Cung Kình Hiên, xoay người trở về phòng, đi băng qua phòng khách, mở cửa.