Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 278

Chương 256: Có chết cũng phải tìm cho được cháu nội của tôi!

“Không sao. . . . . .” Nam Cung Kình Hiên nâng lên hai mắt đã muốn nhắm lại do bị choáng váng, khàn giọng nói ra hai chữ, bất thình lình phía sau vang lên tiếng súng! !

Đạn vọt tới lau sát qua tay áo của anh, Nam Cung Kình Hiên thanh tỉnh ngay tức khắc, sắc mặt trắng nhợt, ôm chặt con trai trong ngực, lật chuyển lăn mình, trong tiếng súng hỗn loạn, nhanh chóng trốn tránh ra phía sau hàng cây bên cạnh!

“Thiếu gia! ! !” Hộ vệ ngồi trên xe gắn máy sợ tới mức kêu to một tiếng, mắt thấy người trong chiếc xe phía sau bò dậy, toàn thân đầy máu, đang cầm súng bắn về phía bên này, mấy người hộ vệ nhảy xuống xe, móc súng ra hướng về phía người nằm trên mặt đất kia, nổ súng pằng pằng pằng liên tục, trên đường vang lên tiếng thét chói tai cuống quít.

Mưa như trút nước.

Cuối cùng, trên đường đã không còn tiếng súng, hộ vệ dồn dập thở hổn hển, nhìn người kia té trong vũng nước bùn đầy máu, vội vàng thu hồi súng chạy như điên về phía Nam Cung Kình Hiên!

“Thiếu gia! Anh có sao không!” Bọn họ nhích tới gần, thật vất vả mới giải cứu được Tiểu Ảnh suýt nữa hít thở không thông từ trong khuỷu tay của Nam Cung Kình Hiên ra ngoài.

Tiểu Ảnh sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn cũng tái nhợt, ngẩng đầu lên, chỉ thấy gò má đầy máu của Nam Cung Kình Hiên, bàn tay nhỏ bé nắm chặt cánh tay của anh, run giọng nói: “Chú. . . . . . Chú, nói chuyện với chú. . . . . . Chú đừng hù dọa Tiểu Ảnh. . . . . . Chú!”

Chung quanh huyên náo hỗn loạn, từ trong cơn đau nhức Nam Cung Kình Hiên thanh tỉnh mấy phần, sắc mặt trắng bệch, cả người run rẩy, giơ bàn tay lên vuốt ve mặt của Tiểu Ảnh, giọng khàn khàn nói: “Chú không sao. . . . . . Chúng ta về nhà. . . . . .”

“Thiếu gia!” Hộ vệ chợt sợ hãi kêu lên một tiếng, nhìn thấy ống tay áo bên phải bị thủng một lỗ to!

Máu đỏ thắm sềnh sệch chảy ra từ bên trong, Nam Cung Kình Hiên vẫn không phát hiện, chẳng qua là bị cơn đau hành hạ đến sắp không thể thanh tỉnh được nữa, thế nhưng mắt vẫn nhìn Tiểu Ảnh, thấy con trai không sao, thấp giọng dụ dỗ rất mau sẽ được gặp mẹ, một cơn đau tê tâm liệt phế đánh úp tới, anh rên lên một tiếng, ôm chặt con trai, lọt vào trong màn đen. . . . . .

“Thiếu gia! !”

Tiếng kêu sợ hãi vang dội ở ven đường, rất lâu cũng không tiêu tán.

Đọc FULL truyện tại đây

*****

“Anh Nam Cung. . . . . .” La Mân Thành ngồi ở trên salon cầm điện thoại gọi cho Nam Cung Ngạo, trong giọng nói xen lẫn sự bất đắc dĩ: “Anh nói xem, anh nói thử xem, chẳng lẽ hai nhà chúng ta cứ như vậy? Tôi biết nha đầu Tình Uyển kia làm một số chuyện không đúng, nhưng tốt xấu gì thì mấy việc nó làm cũng chỉ vì muốn gả cho Kình Hiên, dầu gì nó cũng đã chờ đợi cậu ấy ròng rã năm năm, con cái cũng không còn nhỏ, cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy . . . . . .”

Sự chú ý của Nam Cung Ngạo lại chỉ ở trên người của cháu nội sắp trở về, không có tâm tư tán gẫu cùng ông ta.

“Chỉ vì gả cho Kình Hiên?” Nam Cung Ngạo hơi cất cao giọng, cau mày, chọc cây gậy trong tay vào trên mặt đất: “Lão La, anh cẩn thận suy nghĩ kỹ lại đi, ngày đó, trong đồn cảnh sát, nếu như Kình Hiên không nói rõ, tội cưỡng gian là phải ngồi tù đó! Để cho một người không biết gì tới gánh tội thay, chuyện như vậy mà cũng có thể cho qua sao?”

“Tôi biết. . . . . . Tôi biết chuyện như thế. . . . . .” Trong mắt La Mân Thành lộ vẻ suy sụp, nhưng vẫn cố ‘mưu cầu ngăn cơn sóng dữ’: “Nhưng cuối cùng thì cũng đâu có xảy ra chuyện gì đúng không? Để Tình Uyển nhận sai nói xin lỗi người ta không phải là tốt rồi sao? Bọn nhỏ tuổi trẻ khí thịnh, chúng ta không thể để bọn nó tùy ý làm càn. . . . . .”

Nam Cung Ngạo nặng nề thở dài: “Lời này anh nói với tôi đã muộn. . . . . . Hiện nay tôi không quản được thằng bé đó nữa, vì một người phụ nữ bên ngoài, thế nhưng nó nhẫn tâm bỏ lại cả nhà Nam Cung trốn đi cùng với người phụ nữ kia! Anh nói đi anh nói đi, chẳng lẽ tôi còn vì chuyện kết hôn mà để cho con trai ngay cả nhà cũng không cần? Nó kiên trì, tôi cũng không còn cách nào, thằng bé này mà quật khởi thì tôi cũng không thể khống chế được. . . . . .”

“Vậy còn buổi họp báo chiều nay?” La Mân Thành khẩn trương: “Cậu ấy có thể âm thầm thỏa hiệp cùng Tình Uyển, chẳng lẽ thật sự để Tình Uyển có mặt tại buổi họp báo cho người bên ngoài chế giễu hay sao? Anh Nam Cung, để tôi nhắc nhở anh, truyền thông luôn đưa tin của tình cảm của hai đứa sâu sắc ân ái, nếu như mở họp báo, đối với chúng tôi thì không có gì, nhưng nhà các người thì ảnh hưởng rất lớn. . . . . .”

“Cho nên mới nói anh nên biết đủ!” Sắc mặt Nam Cung Ngạo âm trầm, vô cùng buồn bực nói: “Thằng bé Kình Hiên không tiết lộ chuyện Uyển nha đầu đã làm ở trước mặt truyền thông là đã đủ cho các người mặt mũi, từ nay về sau, đừng nên hồ đồ nữa!”

Trong điện thoại, La Mân Thành còn muốn nói thêm gì đó, nhưng trong đại sảnh biệt thự có người xông tới, sắc mặt vô cùng lo lắng chạy đến trước mặt Nam Cung Ngạo, run giọng nói: “Tiên sinh. . . . . . Tiên sinh! ! !”

Nam Cung Ngạo dừng lại một chút, liếc mắt nhìn sắc mặt của hộ vệ, trầm giọng nói: “Được rồi, chờ trưa nay Kình Hiên đón con trai về thì anh nói chuyện cùng nó đi, xem có còn xoay chuyển được hay không.”

Cúp điện thoại, Nam Cung Ngạo cau mày hỏi: “Ầm ĩ cái gì? Lại xảy ra chuyện gì nữa?”

“Là tiểu thiếu gia. . . . . .” Đầu của hộ vệ đầy mồ hôi, trong đôi mắt ẩn chứa sự kinh hãi, vô cùng khẩn trương: “Tiểu thiếu gia đã xảy ra chuyện! Người của chúng ta vốn muốn đưa tiểu thiếu gia ra sân bay, nhưng không ngờ nửa đường bị cướp. . . . . . Không thấy tiểu thiếu gia, người của chúng ta không nhìn thấy cậu ấy!”

“Cái gì? ! !” Nam Cung Ngạo khiếp sợ đứng dậy, cả thân thể già nua cũng run lẩy bẩy.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Làm sao lại mất tích? Sao một đứa nhỏ có thể mất tích hả? Các người làm việc như thế nào! Nói cái gì mà không thấy tiểu thiếu gia. . . . . . Tiểu Ảnh của tôi mà mất thì các người ai cũng không thường nổi! !”

“Tiên sinh. . . . . . Trước hết đừng gấp, chuyện là thế này, người của chúng ta gặp phải một nhóm người muốn cướp tiểu thiếu gia đi, nhưng tiểu thiếu gia không rơi vào trong tay bọn họ, nếu như không có đoán sai, hiện tại tiểu thiếu gia . . . . . Tiên sinh. . . . . . Tiên sinh! !” Hộ vệ trợn to hai mắt, nhìn Nam Cung Ngạo bởi vì giận dữ và đau lòng mà sắp bất tỉnh, vội vàng tiến lên đỡ ông, tránh cho ông tức giận đến bất tỉnh.

“Đi tìm. . . . . .” Nam Cung Ngạo giơ tay lên run rẩy chỉ về phía trước, trong đôi mắt già nua vẩn đục tràn đầy sự đau lòng và hối hận: “Mau chóng đi tìm cho tôi! Chết cũng phải tìm được cháu của tôi! ! !”

Hộ vệ sợ tới mức cũng không dám làm ông giận nữa, đỡ ông ngồi trở lại trên salon, trầm giọng nói: “Dạ, tiên sinh!”

“Đi tìm Tiểu Ảnh cho tôi! !” Cả người cũng như tinh thần của Nam Cung Ngạo gần như hỏng mất, đến khi hộ vệ đã chạy ra ngoài, vẻ mặt ông vẫn còn hoảng hốt, tay vuốt ve cây gậy, nhớ tới thời điểm Tiểu Ảnh vừa mới tới Đài Bắc, tâm tình không tốt nên phản kháng kịch liệt, nhớ tới mỗi lần cậu bé muốn chạy trốn đều bị bắt trở lại, nhớ tới tinh thần hăng hái của cậu bé bị mài đến . . . . . . sự hối hận trong lòng ông tràn đầy trời đất. . . . . .

*****

Nhà họ La.

La Tình Uyển lẳng lặng đứng phía sau cầu thang xoay tròn nghe La Mân Thành nói chuyện điện thoại xong, khóe miệng nở một nụ cười thê lương, trong mắt dâng tràn nước mắt trong suốt, xoay người rời đi.

Cô ta đã sớm biết Kình Hiên hận cô ta đến nước này rồi.

Bấm điện thoại liên lạc với mấy người Đài Bắc kia, chờ điện thoại tiếp thông, tuy nhiên, liên tục liên lạc không được.

La Tình Uyển bối rối, bấm điện thoại một lần lại một lần, một lần lại một lần. . . . . .Cuối cùng, ở cuộc gọi thứ mười mấy rốt cuộc điện thoại thông, La Tình Uyển gấp giọng nói: “Các người như thế nào rồi? Cướp được đứa bé chưa? Tại sao lâu như thế không nhận điện thoại?!”

“La tiểu thư. . . . . .” Một giọng nói khàn khàn truyền đến, gần như bị tiếng mưa như trút nước bên kia bao phủ.

Chương 256