Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 27

Chương 27: Nhớ Kỹ, Đừng Chọc Giận Tôi Nữa

Sau cái tát tai giòn vang, ánh mắt của cô cũng vô cùng nhức nhối và tức giận!

“Anh có thể nhục mạ tôi, nhưng tại sao ở trước mặt tôi nhục mạ Thiên Nhu! !” Cô lớn tiếng: “Em ấy không nợ anh!”

Trong giọng nói có sự nghẹn ngào, mềm yếu nhưng quật cường, không cho phép anh xâm phạm tự tôn của mình.

Rung động trong lòng của Nam Cung Kình Hiên vượt xa tưởng tượng của chính mình, anh lớn như vậy cũng chưa từng có người phụ nữ nào dám đánh anh một bạt tai, nói chi tới một người bình thường thấp hèn như cô!

Không chút suy nghĩ, anh giơ tay “Chát!”, một cái tát ác hơn giáng xuống má Dụ Thiên Tuyết!

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn tức khắc phiếm hồng, dấu bàn tay hằn rõ ràng, thanh âm vang dội chấn động làm lỗ tai của cô cũng phát run, sự cố chấp cùng kiên trì của cô đều bị người ta hung hăng dậm ở dưới chân, nước mắt nóng bỏng tràn mi, lớn tiếng gào thét: “Buông tôi ra! Nam Cung Kình Hiên, nếu không tôi liều mạng với anh! !”

Cô gái nhỏ đã sụp đổ, nhưng vẫn như cũ yếu ớt mà quật cường, cả người đều là gai nhọn.

Nam Cung Kình Hiên biết rõ chính mình vừa rồi đến tột cùng dùng bao nhiêu sức lực, môi mỏng mím thật chặt, nhìn bóng dáng mỏng manh của cô, trong lòng mơ hồ tức giận cùng đau lòng đan xen.

“Anh muốn làm gì!” Lam Úc gầm nhẹ một tiếng, tiến lên bảo vệ Dụ Thiên Tuyết, anh nhìn chằm chằm Nam Cung Kình Hiên.

Từ lúc anh nhìn thấy Thiên Tuyết cùng người đàn ông này dây dưa, trong lòng anh cũng biết người đàn ông này chính là Nam Cung thiếu gia lãnh khốc vô tình lại thủ đoạn tàn nhẫn trong truyền thuyết…..Người thừa kế duy nhất của gia tộc Nam Cung. Anh không có quyền thế cùng địa vị gì, cũng chỉ là dựa vào quan hệ mới có thể giúp chị em Thiên Tuyết Thiên Nhu có được giác mạc quý báo kia, nhưng không ngờ, loại người giàu có này cư nhiên khinh người quá đáng!

Ánh mắt sắc bén băng giá của Nam Cung Kình Hiên quét qua Lam Úc, tràn đầy lạnh lùng và khinh thường.

“Cút ngay!” Nam Cung Kình Hiên khẽ quát một tiếng, cánh tay dài hung hăng hất người đàn ông cản trở trước mắt qua một bên, thong thả đi về phía Dụ Thiên Tuyết đang đứng sau lưng anh, đôi mắt kiêu căng tiến tới gần khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: “Nhớ kỹ cho tôi, đây là kết quả dám chọc giận tôi! Nếu còn có lần sau, tôi sẽ để chính cô trực tiếp tới gánh chịu hậu quả!”

Đọc FULL truyện tại đây

Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, nước mắt rơi thành dòng, bộ dáng hoảng hốt khiến người khác nhìn vào cũng thấy đau lòng.

“Cút xa một chút, anh làm tôi ghê tởm! !” Dụ Thiên Tuyết đè nén nước mắt, ngẩng khuôn mặt sưng đỏ còn in dấu bàn tay hét thẳng vào mặt anh.

Lại một lần nữa, Nam Cung Kình Hiên hận đến cắn chặt hàm răng: “Có ghê tởm cũng phải nhìn tôi, buổi chiều tiếp tục đi làm! Không đến, cô nhất định phải chết!”

Anh hung tợn bỏ lại một câu, thân thể cao ngất đứng thẳng, đạp một cước vào cái ghế bên cạnh, dứt khoát đi ra cửa, cái ghế đáng thương văng vào vách tường, suýt nữa vỡ tan tành.

“Tên khốn kiếp này…..” Lam Úc cắn răng, quăng văn kiện trong tay muốn lao theo.

“Lam Úc!” Viện trưởng gầm nhẹ một tiếng ngăn anh lại: “Đừng gây thêm chuyện cho tôi nữa! Cậu biết đó là ai không? !”

“Là ai cũng không thể khi dễ người như vậy! Viện trưởng, ông cũng thấy phải không? ! Chuyện vừa rồi, quả thật chính là quá hoang đường vô lý! Viện trưởng, ông nói cho tôi biết, giác mạc dành cho Thiên Nhu vẫn còn ở đây phải không? Một câu nói của người kia căn bản không có tác dụng gì, có phải hay không! !” Hai tay của Lam Úc chống trên bàn ép hỏi, gương mặt vốn ôn hòa cũng bởi vì nổi giận mà đỏ lên.

Viện trưởng quét mắt nhìn một nam một nữ trong phòng làm việc, khoát khoát tay: “Đi ra ngoài đi.”

“Viện trưởng!” Lam Úc lập tức hiểu được, anh nhíu mày kêu lên.

Dụ Thiên Tuyết lẳng lặng nghe ra ý tứ của viện trưởng, cô run rẩy xoa xoa cổ tay của mình, vẫn còn lưu lại một ít dấu vòng hồng, thấy rõ người đàn ông vừa rồi bạo lực cỡ nào, hai hàng mi rũ xuống, vốn không muốn để cho chính mình nhớ lại chuyện vừa rồi, nhưng mà không còn cách nào, hiện tại, cô biết rõ giác mạc thay cho Thiên Nhu đã không còn! Chỉ vì một câu nói của người đàn ông kia, tất cả hi vọng của cô, cũng không còn nữa!