Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 266

Chương 244: Một người cũng không để lọt

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn còn dính tí cola, hàng lông mi dài ướt nhẹp run rẩy, Nam Cung Kình Hiên nhìn mà đau lòng, lửa giận bùng cháy trong lồng ngực, như muốn thiêu đốt che lấp cả mặt trời!

“Đám khốn kiếp không có mắt này . . . . . .” Đôi mắt thâm thúy lộ ra sát khí, chăm chú cẩn thận tra xét những dấu vết nhếch nhác trên mặt Dụ Thiên Tuyết, thấp giọng nghiến răng phun ra mấy chữ, ở chung quanh, người vẫn đang kêu gào mắng chửi hỗn loạn, có người cầm chai nước hướng phía sau lưng Dụ Thiên Tuyết đánh xuống, Nam Cung Kình Hiên tinh mắt thấy được, một tay kéo cô ra phía sau mình, hung hăng chụp lấy cổ tay của người kia, một quả đấm hung ác ngoan độc nện tới!

Dụ Thiên Tuyết hét lên một tiếng, đôi mắt trong suốt nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, không ngờ Nam Cung Kình Hiên cũng khống chế không được bản thân, đánh trả càng hung ác hơn!

Có người đã nhận ra anh, nhất thời sợ tới mức không dám hăng say mắng chửi đánh người nữa, người đàn ông bị đánh nằm trên mặt đất miệng đầy máu đau đến co rúm không bò dậy nổi, người quấn lấy Lạc Phàm Vũ cũng lập tức buông lỏng tay ra, có chút e ngại thụt lùi về phía sau.

“Mẹ nó, đừng đánh nữa! Đó là Nam Cung Kình Hiên!” Còn có người muốn xông lên, nhưng bị người phía sau kéo lại, trong mắt tràn đầy sự hoảng sợ đề phòng.

“Đồ hạ tiện. . . . . . Cướp chồng của người ta còn dám lớn lối như vậy, mày đi chết đi. . . . . .” Có mấy phụ nữ hùng hùng hổ hổ túm rau dưa cùng trứng gà trong tay ném qua, Nam Cung Kình Hiên hung hăng quật ngã một người bên cạnh, thở hổn hển, quơ lấy một cái thùng giấy bên cạnh ném qua, nện trên người của mấy phụ nữ kia.

Anh kéo Dụ Thiên Tuyết qua, ôm thật chặt vào trong ngực, đằng đằng sát khí nói với những người đó: “Ai cho các người lá gan dám tới nơi này gây chuyện. . . . . . Mẹ nó, điên hết rồi phải không? !”

Anh ôm chặt Dụ Thiên Tuyết, sự hung ác nham hiểm trong đôi mắt dường như có thể giết người.

Giấy trong thùng rơi tán lạc, mấy phụ nữ thét lên, nhìn động tác của anh, nhìn đèn flash điên cuồng lóe lên chung quanh, nhìn phóng viên đang gấp gáp ghi lại cảnh tượng này, nhanh chóng bỏ lại đồ trong tay muốn bỏ chạy.

Cùng lúc đó, mấy nhân viên mặc đồng phục an ninh từ cửa siêu thị chạy vào, lớn tiếng trách móc đe dọa bao vây phía bên kia, đám người gây chuyện thẹn quá thành giận, tức tối mắng chửi chói tai muốn xông qua, lại bị nhân viên an ninh liều chết ngăn lại, giam đám người này ở bên trong vòng vây.

Chuyện xảy ra đột ngột khiến đám phóng viên sôi trào, đèn flash kịch liệt lóe trên người Nam Cung Kình Hiên cùng Dụ Thiên Tuyết, đây là lần đầu tiên bọn họ chân chính nhìn thấy hai người ở chung một chỗ, sự tức giận như muốn hủy diệt tất cả trong mắt Nam Cung Kình Hiên làm cho bọn họ e ngại, nhưng vẫn liều mạng cấp tốc ghi lại tất cả.

“. . . . . .” Lạc Phàm Vũ buồn bực rên lên một tiếng che cánh tay vừa bị nện, nhìn tình huống đã được khống chế, không nhịn được mắng: “Mẹ nó, một đám khốn kiếp. . . . . . Mình thật sự muốn lần lượt giết chết hết!”

Ở bên ngoài, cuối cùng Thiên Nhu cũng có

loading