Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 259

Chương 237: Ôm thêm mấy giây

“Tiểu Nhu!” Dụ Thiên Tuyết lo lắng kêu lên một tiếng, vừa định đuổi theo, nhưng bị Nam Cung Kình Hiên kéo lại.

“Không cần lo cho em ấy, trước tiên hãy để em ấy yên tĩnh một mình.” Nam Cung Kình Hiên lạnh nhạt nói.

Dụ Thiên Tuyết ngước mắt nhìn anh, lắc đầu: “Em vẫn muốn giải thích rõ với em ấy, để em ấy tự mình suy nghĩ không biết sẽ trở thành cái dạng gì.”

Nam Cung Kình Hiên khẽ dùng sức kéo cô vào trong ngực, vuốt tóc của cô: “Muốn giải thích cũng phải do anh tới giải thích, em không cần nói gì. . . . . . . Anh phải khai báo thành thực, năm năm trước, thật sự anh chính là một tên mặt người dạ thú, cường thế chiếm đoạt em, như thế thì sự chú ý của em ấy sẽ chuyển dời đến trên người anh, nói không chừng còn hận chết anh. . . . . . Nhưng không sao, dù sao thì bây giờ chúng ta yêu nhau, người muốn chia rẽ chúng ta rất nhiều, thêm một người cũng chẳng sao.”

Trong giọng nói trầm thấp có chút ý tứ nhạo báng, Dụ Thiên Tuyết nổi cáu đấm anh một cái, trong đôi mắt trong suốt lộ vẻ trách cứ.

“Anh nói sơ qua thôi, đừng có nói thật cho em ấy biết mấy chuyện kia.” Cô dặn dò.

“Tại sao? Em không muốn cho em ấy biết à?”

Dụ Thiên Tuyết gật đầu: “Em với anh vốn đã đủ rối rắm, em không muốn em ấy biết những chuyện kia, cũng không muốn cho em ấy biết em đã từng thảm hại như vậy.”

Nam Cung Kình Hiên chăm chú nhìn vào mắt của cô, cười yếu ớt, nói: “Được.”

Cùng nhau đi lên trên lầu.

Nam Cung Kình Hiên đi tới gõ cửa phòng của Thiên Nhu, trong giọng nói nhàn nhạt lộ ra sự quan tâm: “Đã ngủ chưa?”

Anh cố ý hỏi như thế, sớm như vậy, hẳn là chưa ngủ.

Một lát sau, Thiên Nhu mới chạy tới mở cửa, trên khuôn mặt xinh đẹp lộ ra vẻ phức tạp, nhìn sau lưng anh: “Chị đâu? Sao không phải là chị tới?”

“Cô ấy mệt mỏi, để cho cô nghỉ ngơi một chút, tôi nói với em không phải cũng giống nhau sao?” Nam Cung Kình Hiên chống một cánh tay trên vách tường, đôi mắt thâm thúy lộ vẻ sâu xa: “Hay em không muốn nghe tôi nói?”

Thiên Nhu cắn môi, trong phòng của cô không có mở đèn, nhìn người đàn ông từ góc độ này, cả người anh tựa như chìm trong hào quang, bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi rất mê người, cô không tự chủ được, kéo cửa ra để cho anh đi vào.

“Suốt năm năm em ở nước ngoài anh không hề nói cho em biết chị ở nơi nào, hiện tại em đã trở về, chị vẫn ở đây, anh không biết em có bao nhiêu vui mừng đâu, nhưng. . . . . .” Thiên Nhu nhìn anh, có hơi chột dạ, nhưng vẫn dũng cảm nói ra: “Tại sao lúc trước anh không nói cho em biết quan hệ của anh và chị? Báo chí viết anh đã có hôn ước nhiều năm, đó không phải là thời điểm anh và chị em quen biết nhau thì anh đã có hôn ước trong người sao? Các người như bây giờ thì được coi là gì?”

Rất nhiều vấn đề, Nam Cung Kình Hiên cũng có phần trả lời không xuể.

Anh trầm ngâm một chút, chậm rãi xoay người đối diện với cô.

“Tôi và chị em biết nhau là một sự kiện ngoài ý muốn, giữa chúng tôi đã từng xảy ra rất nhiều chuyện không vui, khi đó em vẫn còn ở viện điều dưỡng, tình huống rất tệ,” Nhớ tới khi đó hung ác xấu xa đổi đi giác mạc của cô để bức ép Thiên Tuyết, trong lòng Nam Cung Kình Hiên có hơi áy náy, nhưng vẫn chống đỡ nói tiếp: “Vì cứu em, chị của em đã nỗ lực và trả giá rất nhiều, tôi cũng rất ti tiện, lợi dụng chuyện này để tới gần cô ấy, sau đó. . . . . . Năm năm nay, tôi vẫn liên lạc với em nhưng không nói cho em biết tin tức của Thiên Tuyết, đó là bởi vì tôi cũng không biết cô ấy đã đi nơi nào, tin tưởng tôi, tôi cũng chỉ mới tìm được cô ấy cách đây không lâu, trước mặt em, tôi có thể xác định một chuyện, tôi yêu chị của em, thật sự rất yêu, chúng tôi đã quyết định sống chung với nhau, dù bây giờ hay là về sau.”

Tất cả mọi chuyện nghe rất phức tạp, Thiên Nhu nghe đến hồ lý hồ đồ, nhưng lúc nghe được câu cuối cùng thì trong lòng chua xót, ngước mắt nhìn anh, hỏi: “Vậy còn vợ chưa cưới của anh? Báo chí viết cô ấy bị người cường bạo vẫn còn ở trong bệnh viện tĩnh dưỡng, sao anh và chị em có thể ——”

Cô nói không được mấy chữ ‘Cấu kết với nhau làm việc xấu’ kia.

Nam Cung Kình Hiên cười cười, trong sự âm lãnh lộ ra vẻ hờ hững, bước tới vỗ vỗ đầu của cô: “Đây chính là nguyên nhân tôi không muốn để em xem tin tức, đừng nên nhìn những người đó viết bậy bạ, biết chưa?”

Trong nháy mắt, Thiên Nhu có chút bất lực, ánh mắt

loading