Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 255

Chương 233: Muốn nhắc nhở cậu, cẩn thận mình thừa dịp trống chỗ nhảy vào

“. . . . . .” Dụ Thiên Tuyết run rẩy một trận, xấu hổ lại càng đỏ mặt hơn, tay chống bờ vai anh, khẽ đẩy một cái: “Nam Cung Kình Hiên. . . . . . Anh đừng thế này. . . . . .”

Trước mắt cô từng đợt mê ly, dưới tình huống như thế, cảm nhận được lực đạo và nhiệt độ lòng bàn tay anh, mặt nóng gay gắt, Nam Cung Kình Hiên nhìn cô lại cố ý nảy sinh ác độc, mấy ngón tay ưu nhã xoa nắn bầu ngực tròn trĩnh hoàn mỹ mấy cái, buông ra, tà mị mà nóng nảy vòng ra sau lưng cô, chậm chạp mà cường thế cởi mắc áo ngực của cô ra.

Dụ Thiên Tuyết cau mày, than nhẹ ra tiếng.

Đôi mắt Nam Cung Kình Hiên đỏ hồng, cúi đầu hôn cánh môi dưới của cô, bàn tay nhẹ nhàng giữ đầu cô, mấy ngón tay thon dài luồn vào mái tóc cô, bá đạo xoa xoa, hô hấp càng lúc càng nặng nề.

“Ưm….. Dụ Thiên Tuyết bất mãn nức nở một tiếng, uốn éo muốn quay đầu tránh thoát, cô cũng không muốn bị anh hôn đến hít thở không thông mà chết.

Nam Cung Kình Hiên trừng phạt cắn cánh môi non mềm của cô, Dụ Thiên Tuyết bị đau, thấp giọng kêu như một con mèo nhỏ.

“Nam Cung Kình Hiên…..” Nụ hôn nóng bỏng khiến Dụ Thiên Tuyết dần lạc lối, đôi môi run rẩy, ánh mắt mê ly nhìn anh.

Nam Cung Kình Hiên cười khẽ, bàn tay nóng hổi vuốt ve đường cong thân thể hấp dẫn của cô, nụ hôn dần dần dời xuống xương quai xanh khiêu gợi, vong lình mút hôn, đôi môi lại di động xuống bầu ngực mềm mại đang phập phồng của cô, gặm lấy một nụ hoa đỏ tươi liếm lắp, bàn tay dùng sức vuốt xe bên còn lại, nơi nào đó ở dưới thân đã căng cứng nóng rực chỉa thẳng vào thân thể mềm mại của cô.

Dụ Thiên Tuyết cực kỳ xấu hổ, cắn chặt môi không để rên ra tiếng, ánh mắt đáng thương nhìn anh.

Nhưng, bỗng nhiên anh vùi đầu vào ngực cô, gặm cắn nụ hoa nhạy cảm của cô.

“Ưmm. . . . .A. . . . .!!!” Đầu ngón tay của Dụ Thiên Tuyết bấu vào da thịt trên vai anh, buột miệng phát ra tiếng rên khe khẽ.

“Thiên Tuyết, em kêu nghe thật êm tai.” Nam Cung Kình Hiên cười tà mị, bàn tay lại di động xuống giữa hai chân cô, ma sát nơi tư mật đã ẩm ướt đầm đìa của cô, đột nhiên, một ngón tay đâm thẳng vào thân thể cô, đang lúc rút ra đâm vào, một dòng ấp áp tràn ra, hai chân Dụ Thiên Tuyết quấn lấy thân thể nóng bỏng của anh, ngón tay thon dài vẫn còn ở trong cơ thể nhạy cảm của cô, anh kêu rên một tiếng đau đớn, kéo tay cô qua thăm dò bên dưới đã căng trướng cương cứng của mình.

“Thiên Tuyết, anh muốn em.” Nam Cung Kình Hiên gầm nhẹ một tiếng, động thân tiến vào cơ thể cô.

Từ lúc cô mất tích anh bị thương cho đến giờ, hai người đều không làm chuyện này, cả ngày hôm nay, hết ma sát lại dây dưa, hai thân thể trần truồng như nắng hạn lâu ngày gặp mưa to, liều chết triền miên.

Tay Dụ Thiên Tuyết bấu chặt hai cánh tay anh, không ngừng rên rỉ thở dốc, phối hợp với tiết tấu của anh, da thịt trắng nõn ửng hồng, quyến rũ đến mức anh muốn nuốt trọn cô vào bụng.

Nam Cung Kình Hiên đẩy thân thể về phía trước, vật nóng rực cứng rắn đâm thật sâu vào cơ thể cô, điên cuồng tiến vào rút ra, Dụ Thiên Tuyết nức nở kêu rên, đầu ngón tay trắng xanh nắm chặt drap giường, tùy ý anh đụng chạm.

“Nam Cung. . . . .Kình Hiên” Dụ Thiên Tuyết khàn khàn kêu tên anh.

“Anh ở đây, Thiên Tuyết.” Anh dịu dàng nhìn người bên dưới, cưng chiều hôn lại hôn môi cô, mà động tác dưới thân lại chưa từng ngừng dù chỉ là một chút, thậm chí, mỗi một lần càng đánh sâu hơn.

Dụ Thiên Tuyết không cách nào kiềm chế tiếng rên rỉ, trên da thịt trơn nhẵn mịn màng rỉ ra lớp mồ hôi mỏng, càng gợi cảm mê người.

Nam Cung Kình Hiên cúi đầu bá đạo che phủ cái miệng không ngừng rên rỉ của cô, đầu lưỡi anh dễ dàng cạy mở hàm răng cô, cô để anh tùy ý công thành đoạt đất hấp thụ thơm ngọt trong miệng mình, cái lưỡi khéo léo cùng nhau dây dưa triền miên ở một chỗ với anh.

Anh hôn cô, dưới thân càng lúc càng điên cuồng, mỗi một lần

loading