Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 249

Chương 227: Sao bọn họ tìm tới nơi này?

“Vì thế, cho dù tôi có lấy ra những chứng cớ này, ba vẫn muốn tôi cưới người phụ nữ kia, có đúng không?” Sắc mặt anh rất lạnh, đôi mắt thâm thúy giống như hàn băng nhìn chằm chằm Nam Cung Ngạo.

“Đứa bé Tình Uyển kia vẫn rất được, nếu không phải là mày làm loạn ở bên ngoài thì làm sao lại dẫn đến nhiều chuyện như vậy!” Nam Cung Ngạo cũng cau mày, giọng điệu ra vẻ dạy dỗ, nói với anh.

“Ba không cần phải nói sang chuyện khác,” Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng nói: “Năm đó, chính ba thiếu bao nhiêu khoản nợ phong lưu, có lỗi với bao nhiêu phụ nữ thì trong lòng ba rõ ràng nhất, hiện tại, còn cần ba tới dạy dỗ tôi sao? Tôi vẫn chưa kết hôn, có quyền lựa chọn người phụ nữ mình yêu để kết hôn, tôi không giống ba, lựa chọn người phụ nữ mình không thương, sau đó vẫn còn ở bên ngoài làm loạn, mẹ tôi chết như thế nào ba rõ nhất! Bà không có hại bất cứ ai, là những phụ nữ ở bên ngoài kia đùa bỡn tâm kế bức chết bà!”

“Mày im miệng cho tao! ! !” Nam Cung Ngạo giận đến nổi cơn thịnh nộ, sắc mặt xanh mét, nhắc tới chuyện năm đó đã gợi lại nỗi oán hận của ông ta, giờ phút này, ông ta run rẩy cả người, suýt nữa cầm không được cây gậy.

“Không được nhắc tới người mẹ đã chết của mày . . . . . . Chuyện của Tình Uyển nhất định mày phải giải quyết, mày phải có câu trả lời cho chú La bên kia! Ngày mai mày theo tao đến nhà họ La, sau đó đến bệnh viện, ngay trước mặt chú La, chính miệng mày nói cho rõ ràng, nói mày cam kết không vứt bỏ Tình Uyển! Một cô gái tốt đẹp đang yên đang lành lại bị hủy, là vị hôn phu mà mày không có chút trách nhiệm nào hay sao? Chẳng lẽ chỉ vì con bé không còn trong trắng mà vứt bỏ nó, để người bên ngoài cười vào mặt của chúng ta phải không! Tốt nhất là mày suy nghĩ cho kỹ đi!”

Nam Cung Ngạo cũng ngồi không yên nữa, sắc mặt trắng bệch, run run rẩy rẩy chống gậy đi ra khỏi phòng ăn.

Quản gia nghe được tiếng rống dữ dội kia vội vàng đi tới, chỉ thấy lão gia đi ra từ bên trong, thấp thoáng có thể nhìn thấy chén bát ngổn ngang trên bàn ăn, còn có nhiều hình chụp rải rác đầy trên bàn trên sàn, sống lưng của Nam Cung Kình Hiên thẳng băng, sắc mặt cũng xanh mét rất đáng sợ.

“Thiếu gia. . . . . .” Quản gia lo âu chạy tới.

“Không cần để ý đến tôi” Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng nói, liếc nhìn về phương hướng Nam Cung Ngạo rời đi: “Trông chừng ông ấy, đừng để ông ấy gặp chuyện không may, tim của ông ấy không khỏe, mấy ngày này tôi không về biệt thự, làm phiền ông.”

So với bất kỳ người nào, anh biết rõ chiếc xương sườn mềm của ba mình, biết cả đời ông ta thống khổ nhất là chuyện gì, vì thế có một số việc, chỉ ở thời điểm bực tức nhất anh mới nói ra, chỉ cần một lần, đã đủ khiến ông ta phải suy nghĩ cho thật kỹ!

“Dạ!, thiếu gia.” Quản gia có phần yên tâm.

Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng xoay người rời đi, trong lòng anh rất rõ ràng, nếu không có lý do có thể thuyết phục Nam Cung Ngạo hủy bỏ hôn ước, vậy nhất định chính là chứng cớ vẫn chưa đủ, về chuyện La Tình Uyển bị cường bạo, nhất định anh phải tra ra manh mối mới được!

*****

Bên trong phòng triển lãm rộng lớn, Lạc Phàm Vũ mặc một thân quần áo màu trắng nhích lại gần.

“Tốt quá, nếu không phải lần này Huệ Minh có triển lãm tôi còn không gặp được cô,” Lạc Phàm Vũ chăm chú nhìn cô gái đang ngắm tranh trước mặt,

loading