Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 248

Chương 226: Sao Tình Uyển có thể làm loại chuyện này

Trên màn hình điện thoại di động chính là mã số kia, Dụ Thiên Tuyết không nhìn thấy được.

Cô thấy Nam Cung Kình Hiên nhận cuộc gọi, nhàn nhạt nhưng êm ái nói mấy câu, cuối cùng nắm tay cô nói với bên kia: “Cô ấy sẽ đi đón em.”, rồi cúp điện thoại.

Thấy anh nói chuyện điện thoại xong mắt liền sáng rỡ, trong lòng Dụ Thiên Tuyết khẽ sợ hãi, nhớ tới giọng điệu khi nói chuyện điện thoại của anh thì có chút chua chua, mở miệng hỏi: “Ai vậy?”

Nam Cung Kình Hiên nhàn nhạt cười, kéo bàn tay nhỏ bé của cô qua ôm cô vào trong ngực, cánh môi ấm áp bao trùm lên tai cô, nói thật nhỏ: “Thiên Tuyết, anh luôn nghĩ, kể từ khi gặp em cho tới nay, chuyện mình làm đúng nhất là chuyện gì, hiện giờ anh đã biết. . . . . .”

“Chuyện gì?” Dụ Thiên Tuyết hơi mê mang, bỗng nhiên anh dịu dàng khiến cô say đắm.

Nam Cung Kình Hiên nghiêng mặt qua, hôn một cái lên trên khuôn mặt trắng nõn của cô, giọng nói khàn khàn: “Em gái của em, Thiên Nhu, em ấy trở về.”

Màn đêm vừa buông xuống thành phố Z, vài ngôi sao lóe lóe sáng như đôi mắt của trẻ con, trong một căn hộ bình thường, đột nhiên truyền đến một tiếng thét chói tai vui mừng, nhìn qua cửa sổ, có thể thấy một đôi nam nữ thân mật dây dưa trên ghế sofa, anh cười vô cùng ôn hòa mị hoặc, mê say hôn lên cánh môi của cô, yêu thương nhìn vẻ mặt kích động chảy nước mắt lại không nhịn được mà mỉm cười của cô, thỏa mãn ôm cô vào lòng.

Có thể nhìn thấy lúm đồng tiền như hoa của cô lần nữa, mới thấy anh đã làm đúng, làm tốt nhất một chuyện.

*****

Sáng sớm, trong phòng ăn ở biệt thự không nhiễm một hạt bụi.

“Càn quấy!” Nam Cung Ngạo vỗ mạnh lên bàn một cái, một phần tờ báo cũng bị chụp ở dưới bàn tay, đôi mắt hơi nổi giận nhìn chằm chằm Nam Cung Kình Hiên: “Ngược lại tao muốn hỏi mày, mày nói người phụ nữ đó từ nơi nào xuất hiện? Không có thân nhân sao? Không có tiền hay sao? Mày lại muốn đưa một phụ nữ không rõ lai lịch đến đây ở? !”

Nam Cung Kình Hiên dùng khăn ăn nhè nhẹ lau sạch khóe miệng, nâng đôi mắt thâm thúy lên: “Không phải là phụ nữ, cô ấy vừa mới tốt nghiệp đại học, xem như là nữ sinh.”

“Mày. . . . . .” Nam Cung Ngạo tức giận không nhẹ, tay vuốt ve cây gậy, cố gắng dùng đạo lý nói chuyện với anh: “Vậy rốt cuộc là nữ sinh kia có quan hệ gì với mày? Tao biết mày thiện tâm giúp đỡ cô gái đó ròng rã năm năm ở nước ngoài, nhưng về nước còn muốn mày thu xếp giúp cô ta hay sao? Không phải cô ta có chị gái à? Chẳng lẽ sẽ đói chết!”

“Có lẽ sẽ không,” Nam Cung Kình Hiên ngước mắt lên chăm chú nhìn Nam Cung Ngạo, lạnh nhạt mở miệng: “Tôi chỉ đề nghị với ba mà thôi, ba không đồng ý tôi sẽ không miễn cưỡng, dù sao thì công việc của tôi và Thiên Tuyết rất bận, không có thời gian chăm sóc em ấy, nên muốn để em ấy đến ở bên này, nhưng không sao cả, chẳng qua là phải đặt mua thêm một phần bất động sản mà thôi, tạm thời để em ấy đến ở chỗ Thiên Tuyết vậy, như thế tôi cũng yên tâm hơn.”

Anh bỏ khăn ăn xuống, thản nhiên nói: “Nói đến đây thôi, không cần bàn bạc nữa, tôi cũng sẽ chuyển ra ngoài ở.”

“Mày. . . . . . Mày đứng lại đó cho tao! !” Nam Cung Ngạo giận đến mức vỗ bàn lần nữa.

Thân ảnh thon dài của Nam Cung Kình Hiên dừng lại, xoay người nhìn chằm chằm vào ông ta, lạnh nhạt hỏi: “Còn có việc?”

“Mày, cái thằng hồ đồ này,” Nam Cung Ngạo giận đến phát run, nhặt tờ báo trên bàn lên nhìn anh nói: “Mày xem báo chí hôm nay chưa, mày nhìn thử đi! Cả trang báo đều đang viết chuyện của mày và Tình Uyển! Đối với truyền thông mày không có ăn nói gì thì cũng thôi đi, ngày mai chú La cùng dì La của mày từ phía bắc trở về cũng sẽ biết chuyện của Tình Uyển, mày phải cho bọn họ một câu trả lời!

loading