Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 246

Chương 224: Cô ta đã không còn đường lui

Nam Cung Kình Hiên bị cái gối đập trúng, mặt lệch sang một bên, vẫn nhíu mày lạnh lùng như cũ.

—— người phụ nữ này, rốt cuộc thì câu nào là lời kịch, câu nào là nói thật? ?

“Muốn dùng phương pháp này ép tôi không hủy bỏ hôn ước thì cô đã sai lầm ——” Nam Cung Kình Hiên lạnh nhạt quay đầu lại, nhìn cô ta chằm chằm: “Chính tôi sẽ tra rõ chuyện này, mỗi một chi tiết thực giả tôi đều phải biết rõ, tạm thời cô có thể che mắt ông già kia và mọi người, nhưng cứ yên tâm, có một ngày, tôi sẽ khiến cô cởi bỏ toàn bộ mặt nạ phơi bày cho tất cả mọi người nhìn, cũng xin cô nhớ kỹ, La Tình Uyển —— là cô khiến bản thân mình trở nên dơ bẩn như thế.”

Nói xong, anh đứng dậy, ưu nhã tự nhiên như thường ngày.

“Còn nữa…, đừng có nói yêu tôi, đối với người không thương cô mà nói, không đáng giá một đồng. . . . . . Tôi nghĩ cô đã sớm rõ ràng.” Anh lạnh lùng nhìn cô ta, đôi mắt như hàn băng, xoay người chậm rãi rời đi.

Trong phòng bệnh lại khôi phục sự an tĩnh.

La Tình Uyển giật mình tại nguyên chỗ, qua hồi lâu mới túm cái mền bao bọc thân thể thật chặt, ôm lấy chính mình, trong căn phòng đầy mùi thuốc sát trùng, bất lực mà đau lòng khóc thành tiếng.

Tiếng khóc cực kỳ thê lương, rất bén nhọn, tê tâm liệt phế, chưa bao giờ cô ta nghĩ mình cũng có thể khóc như thế này! !

Thì ra, không có ai thật sự thương cô ta, yêu cô ta. . . . . . Không có, một người cũng không có!

Cô ta đắm chìm trong sự bi thống thương tâm, bầu không khí lạnh như băng chung quanh đang mọi lúc nhắc nhở cô ta có bao nhiêu thảm thương, không có sự ấm áp, không có ai an ủi, cô ta hướng về người mình yêu khóc rống, đổi lấy là sự hoài nghi cùng giễu cợt của anh, bất kể thân thể của cô ta có bị người cường bạo hay không cũng đều không sạch sẽ, không sạch sẽ! !

Đầu óc ong ong, La Tình Uyển không biết mình đã khóc bao lâu, nước mắt đã thấm ướt cái mền trong tay.

Cô ta có cảm giác cả người không thăng bằng, cảm giác được tiếng ồn ào của phóng viên và truyền thông ở bên ngoài từ phức tạp đã dần trở nên an tĩnh, cô ta giơ tay chống trán ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ, trong gió rét, ánh mặt trời ấm áp vẫn xuyên thấu qua tầng mây chiếu xuống tia nắng chói mắt, cô ta giật mình, nhớ tới thời điểm giao dịch cùng Trình Dĩ Sênh ở nhà họ La, cô ta bái phục mình, lúc ấy lại có thể lạnh lùng bình tĩnh thế kia.

Sau khi tàn sát bừa bãi như một tên cầm thú, Trình Dĩ Sênh thoả mãn bò dậy từ trên người cô ta, đứng lên đi lấy cái camera mini.

Anh ta rất đắc ý, thậm chí quay trở lại ôm lấy cô ta, phát lại hình cho cô ta xem.

Mắt La Tình Uyển mở trừng trừng nhìn màn hình, hai chân trắng nõn của cô ta nhốt chặt thắt lưng anh ta, bị buộc phải nghênh đón mỗi một cái đánh sâu nhất mạnh nhất của anh ta, trơ mắt nhìn bộ phận xấu xí như lưỡi kiếm sắc bén của anh ta đâm xuyên vào trong cơ thể mình, trơ mắt nhìn tay anh ta giày xéo mỗi một tấc tư mật trên thân thể mình . . . . . . Cô ta gào thét chói tai, túm lấy tất cả mọi thứ bên cạnh hướng về phía Trình Dĩ Sênh đập tới.

Trình Dĩ Sênh cười mà không phản kháng, sau cùng ôm lấy cô ta đã mất đi hơi sức, thì thầm nói: “Bảo bối Tình Uyển, tôi không đủ dịu dàng nên làm đau cô phải không? Tôi bảo đảm lần sau sẽ cẩn thận một chút, không làm cho cô chảy nhiều máu như vậy, chẳng qua tôi thấy cô chảy máu thì kích động, thật sự không có cách nào. . . . . .”

La Tình Uyển giơ tay lên muốn tát vào mặt

loading