Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 242

Chương 220: Đối phó cô cần dùng tâm kế sao? Bạo lực là đủ rồi!

“Vậy cô ngàn dặm xa xôi đến phía bắc tìm tôi, chính là vì quyến rũ tôi thôi sao?” Trình Dĩ Sênh khinh thường, giơ tay nhéo cằm cô ta, nói tiếp: “Tình Uyển, cô gạt ai vậy? Đừng tưởng tôi không biết quan hệ của Nam Cung Kình Hiên và cô, anh ta chịu giúp cô sao? Cô làm nhiều chuyện có lỗi với Thiên Tuyết như vậy, bao gồm cả mấy thủ đoạn mà cô đùa bỡn năm năm về trước, so với ai khác, tôi rất rõ ràng. . . . . . Cô nói xem, anh ta biết rõ mà còn có thể giúp cô sao? Anh ta hận còn không kịp đi?”

“Anh câm miệng!” La Tình Uyển giơ tay gỡ bàn tay của anh ta ra, cau mày, nhớ tới hôm nay, cảnh tượng Nam Cung Kình Hiên thân mật dây dưa cùng Dụ Thiên Tuyết ở trong bệnh viện, trong mắt ngân ngấn lệ: “Chuyện của tôi và anh ấy không cần anh nhúng tay, cho dù anh ấy không giúp đỡ, tôi cũng sẽ không đáp ứng điều kiện của anh! Tôi nhìn lầm anh. . . . . . Tôi vẫn luôn cho rằng, chẳng qua anh chỉ là hạng đàn ông dùng quan hệ bám váy đàn bà ‘ăn cơm mềm’, không nghĩ tới, anh lại âm hiểm ác độc như thế này!”

Sắc mặt của Trình Dĩ Sênh dần dần thay đổi, có phần dữ tợn hung ác.

Tay của anh ta nhẹ nhàng buông xuống, chụp lấy cổ tay của La Tình Uyển, trong lúc cô ta chưa kịp phản ứng, bất thình lình kéo cô ta vào trong ngực nắm thật chặt thắt lưng của cô ta, hơi thở ấm áp phả ở trên mặt cô ta: “Tôi có thể so sánh với cô sao? La Tình Uyển. . . . . . Tôi muốn cái gì cũng sẽ công khai rõ ràng, không hề che giấu, nhưng còn cô? Cô thì ngược lại, há mồm mở miệng thật sự rất lợi hại, chỉ nói mấy câu là lừa ông cụ xoay quanh, bắt Thiên Tuyết bán đến ZNV ngàn dặm xa xôi. . . . . . Ha, chẳng lẽ lòng dạ của cô không âm hiểm ác độc hay sao? Chẳng lẽ cô không cảm thấy hai chúng ta vừa vặn kết thành một đôi à?”

“Cút. . . . . .” La Tình Uyển không chịu nổi khoảng cách gần sát như vậy, tay gắt gao chống ở trước ngực Trình Dĩ Sênh, liều mạng chống cự: “Lăn xa một chút, tôi không muốn nhìn thấy anh!”

“Đừng luôn lấy lý do cô yêu Nam Cung Kình Hiên để làm chuyện xấu!” Trình Dĩ Sênh nghiến răng nói, dùng sức kiềm chế cổ tay của cô ta, gạt bỏ sự giãy giụa của cô ta: ” Thời điểm Thiên Tuyết bị thương không phải chỉ có một mình Nam Cung Kình Hiên đau lòng, tôi cũng đau! Dù Nam Cung Dạ Hi hư hỏng, nhưng cũng không đùa bỡn tâm kế diễn kịch giỏi giống như cô! Gương mặt này xinh đẹp thiện lương như vậy, lúc giả bộ cũng rất điềm đạm đáng yêu, thật sự tôi muốn nhìn thử xem dưới lớp quần áo này là cái dạng gì!”

“Không được. . . . . . Không! !” La Tình Uyển liều mạng ngăn cản, chưa bao giờ ứng phó loại trường hợp này, rất nhanh cổ tay đã bị bắt được vặn ra ở phía sau, Trình Dĩ Sênh kéo cổ áo của cô ta, đột nhiên dùng sức xé mạnh một cái!

Rất nhanh, áo sơ mi trắng tinh đã bị xé rách, lộ ra da thịt trắng mịn nõn nà.

Trình Dĩ Sênh cúi đầu ở cần cổ của cô ta, hung hăng ngửi một cái, trong mắt dâng lên dục vọng, giọng khàn khàn nói: “Quả thật là chất lượng tốt, đã không còn trẻ nhưng hương vị còn tốt như vậy, sao Nam Cung Kình Hiên lại cam lòng để cho cô vườn không nhà trống cũng không chạm vào cô, hửm?”

“Trình Dĩ Sênh!” La Tình Uyển nén lệ nói: “Anh phải biết đây là đang ở nhà của tôi, bất cứ lúc nào ba mẹ tôi cũng có thể trở về, người giúp việc cũng sẽ trở về bất cứ lúc nào, anh dám làm loạn thì nhất định sẽ chết, nếu Dạ Hi biết thì tất cả những gì anh có hiện tại cũng đừng hòng quay trở về!”

“Ba mẹ cô?” Trình Dĩ Sênh nhếch một nụ cười, giơ một tay âm thầm dò vào trong y phục của cô ta, không chút kiêng kỵ nói: “Ba mẹ cô đã bị tôi dùng truyền thông giữ lại, toàn bộ đều phải nhìn biểu hiện hôm nay của cô, nếu tôi hài lòng, ngày mai toàn bộ tin tức cũng sẽ im hơi lặng tiếng, tôi không hài lòng, tất cả tin tức sẽ khiến ba mẹ cô chết đuối, táng gia bại sản cũng không đủ bồi thường cho những thợ mỏ bị thiệt hại tính mạng kia, sự phấn đấu cả đời của bọn họ cũng sẽ trở thành bọt nước, khi đó, cô còn có tư cách gả cho Nam Cung Kình Hiên sao? Hay cô muốn làm người

loading