Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 233

Chương 211: Thân tình của ông ta, vì sao lại lạnh lùng như thế

Lạc Phàm Vũ không có biện pháp nào, chỉ có thể đau khổ chờ đợi trong mười phút này, dây thần kinh nơi huyệt thái dương nhảy thình thịch, anh phiền não mở một chai rượu, rót òng ọc xuống cổ họng, trong đầu có cảm giác như thiêu đốt, tạm thời có thể làm tê dại thần kinh.

Mà Nam Cung Kình Hiên lẳng lặng ngồi ở trên ghế, sắc mặt tối tăm, đôi môi mỏng tái nhợt, tóc rũ trên trán che đôi mắt đầy tơ máu, mấy ngón tay thon dài hơi co lại chống ở thái dương, nhìn giống như đang cố dằn xuống sự đau thương.

Màn hình theo dõi bên trong phòng vẫn đang mở, hình ảnh lại vô cùng đặc sắc .

Có thể thấy lờ mờ là La Tình Uyển đang ngồi đối diện với Trình Dĩ Sênh, họ đang nói cái gì đó, hình như tình cảnh hơi trở nên cứng ngắc, thân thể của Trình Dĩ Sênh vượt qua cái bàn trà thủy tinh ở trung gian bọn họ, ngón tay nhè nhẹ vuốt dọc theo lọn tóc bên tai La Tình Uyển, La Tình Uyển đề phòng né tránh, hàng mày thanh tú hơi nhíu lại, ánh mắt lành lạnh kháng cự.

Biến hóa rất nhỏ này cũng không thể hấp dẫn sự chú ý của Nam Cung Kình Hiên, cái đèn màu đỏ trên màn hình giám sát vẫn còn nhấp nháy chầm chậm, ghi lại tất cả mọi hình ảnh cùng thanh âm.

Bỗng nhiên, cửa phòng bị mở ra.

Mùi máu tanh phả vào mặt, một người đàn ông đeo kính mặc tây trang màu đen đi tới, cung kính nói với Nam Cung Kình Hiên: “Đã có người khai, anh ta có thể liên lạc với mấy người bên Đài Bắc, khẳng định là Dụ tiểu thư được đưa đến biên giới ZNV, chắc cũng sắp lên bờ.”

Cuối cùng thì Nam Cung Kình Hiên cũng chậm rãi ngước mắt lên, trong đôi mắt anh lộ ra sự khát máu.

Lạc Phàm Vũ cau mày, giơ tay lên nhìn đồng hồ: “Bây giờ mình lập tức liên lạc với người bên kia, chỉ cần bọn họ vừa lên bờ là có thể ở trong phạm vi khống chế của chúng ta, nhưng chúng ta phải lập tức đuổi theo qua đó xử lý, nhất định ông cụ cũng đã sắp xếp xong người tiếp ứng bên kia!”

Đột nhiên Nam Cung Kình Hiên đứng dậy, cầm áo khoác lên đi ra ngoài.

Thiên Tuyết. . . . . .

Suy nghĩ của anh đã trở nên cuồng loạn, ở sau lưng Lạc Phàm Vũ kêu lên: “Cậu chờ một chút! Bên này cậu không thể thoát thân ra được, nếu như bị ông cụ phát hiện cậu vẫn còn tiếp tục hành động, Thiên Tuyết càng nguy hiểm!”

Nam Cung Kình Hiên đang đi nhanh tới cửa thì bị Lạc Phàm Vũ kéo lấy!

“Bình tĩnh một chút!” Cánh tay của Lạc Phàm Vũ gắt gao cản trở anh, cau mày nói: “Cậu ở lại đây ổn định cục diện, mình đuổi theo là được, mình bảo đảm đưa người hoàn hoàn chỉnh chỉnh về cho cậu, được không?”

Nam Cung Ngạo cũng đã sớm thả lời ra bên ngoài, đợi đến khi bọn họ thành hôn sẽ bỏ qua cho Dụ Thiên Tuyết, nhưng, nếu như Nam Cung Kình Hiên vẫn còn làm càn chống cự lại thế lực của ông ta, kinh động đến bên kia thì phiền toái lớn.

Tay của Nam Cung Kình Hiên gắt gao chống trên vách tường, gương mặt tuấn tú đỏ lên, cố nén ý nghĩ lập tức xông qua biên cảnh đi tìm cô.

Chốc lát sau, rốt cuộc tay của anh cũng từ từ buông xuống.

Ánh mắt thâm thúy quét về phía người đang run rẩy rên rỉ bên trong

loading