Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 230

Chương 208: Tôi không chạy, anh trả lại bảo bảo cho tôi

“Không cần để ý đến cô ta, mở hết tất cả các lối đi cho cô ta, để cô ta trực tiếp tiếp xúc với Trình Dĩ Sênh,” Nam Cung Kình Hiên nhìn chăm chú cảnh tượng thê thảm không nỡ nhìn trên màn hình, ánh mắt lạnh bạc: “Tôi muốn cô ta tự mình nhận lấy trừng phạt.”

Nghe lời nói nhàn nhạt mà khàn khàn kia, trợ lý chỉ cảm thấy một dòng lạnh lẽo vọt lên sống lưng.

Không dám nhìn Nam Cung Kình Hiên nữa, anh ta cúi đầu đi thẳng ra ngoài.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

Tất cả cơn mệt mỏi cực độ đã bị cuốn sạch, trong mắt Nam Cung Kình Hiên hằn đầy tơ máu, anh nắm chặt nắm tay chống đỡ môi, để máu lạnh và sự bận rộn làm cho bản thân tạm thời quên đi tình cảnh của Thiên Tuyết và con trai, nhưng chỉ là phí công.

Anh đang nhớ mẹ con cô.

Mỗi một giây mỗi một phút đều nghĩ tới.

Bỗng nhiên điện thoại di động chấn động, Nam Cung Kình Hiên nhìn chằm chằm mã số điện thoại kia, đột nhiên anh nín thở, nhanh chóng đón nhận.

“Kình Hiên!” Đầu bên kia, giọng nói của Lạc Phàm Vũ xen lẫn gió biển phần phật truyền đến, anh gầm lên: “Không có người ở đây. . . . . . Chúng ta chậm một bước, con mẹ nó, nơi này hoàn toàn không có ai!”

Một tiếng vang thật lớn, là Lạc Phàm Vũ thở hổn hển dữ dội mang theo hận ý ngập trời đạp đổ cái thùng sắt trên boong thuyền!

Nam Cung Kình Hiên cầm chìa khóa, đứng dậy, lạnh lùng nói: “Không có khả năng nhanh như vậy, lục soát thật kỹ cho mình! Chuyện xảy ra mới mấy giờ mà thôi, mình không tin, không có bất kỳ sự tiếp ứng nào, sao bọn họ có thể nhanh như vậy được!”

Thân ảnh cao lớn mạnh mẽ giống như một cơn lốc đen nhanh chóng băng qua đại sảnh xa hoa lạnh lẽo, kéo cổng chính ra, như cơn gió đi ra ngoài.

“Được, mình đã phong tỏa hết thảy bên này, mình cho lục soát ngay lập tức. . . . . .” Lạc Phàm Vũ đè nén hô hấp dồn dập mang tới cơn đau nhức trong lồng ngực, giọng khàn đặc nhưng vẫn lớn tiếng ra lệnh: “Lục soát từng căn phòng, nơi nào cũng không được bỏ qua!”

“Lục soát, dù một chút đầu mối cũng mang tất cả về cho mình, mình đến hội quán chờ cậu, không có tin tức thì cậu cũng đừng trở về!” Nam Cung Kình Hiên đẩy cánh cửa kiếng nặng nề của công ty ra, khàn giọng nói.

Lạc Phàm Vũ nghe ra được sự bức hiếp cùng quyết tuyệt trong lời nói của anh, biết người đàn ông này đã bị dồn ép đến cực điểm, đôi mắt của anh cũng đã đỏ lên, thô lỗ cười, giọng nói tràn đầy sự hung ác và thê lương: “Mình biết rồi. . . . . . Không tìm được họ, mình tuyệt đối sẽ không đi gặp cậu!”

Cúp điện thoại xong, Lạc Phàm Vũ đứng trên boong thuyền hứng gió biển mạnh mẽ tanh mặn, đón ban mai dần ló dạng tiễn sao đêm sắp lu mờ, sau đó đi vào bên trong thuyền chở dầu.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Nam Cung Kình Hiên đi về phía xe của mình, trợ lý chạy tới từ phía sau, gấp gáp nói: “Hiện giờ Trình Dĩ Sênh đang đi công tác ở vùng khác, La tiểu thư đã liên lạc với anh ta, đặt vé sáng hôm nay bay tới đó, tổng giám đốc, người của chúng ta ở đó sẽ theo dõi, anh muốn tự mình tới đó không?”

“Cho người nhìn chòng chọc bọn họ, thiếu một chi tiết nhỏ thì chờ bị tôi đá ra ngoài vĩnh viễn

loading