Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 228

Chương 206 :Tôi chịu thua, tôi cưới cô ta

Nam Cung Kình Hiên ổn định thân thể, đôi mắt thâm thúy tràn đầy sự oán hận cùng đau lòng, nhìn về phía cái điện thoại kia.

Anh không có tiếp nhận, cho đến khi bên trong truyền đến tiếng thét chói tai, toàn thân anh mới chấn động!

“A ——!” Một giọng nữ thê thảm truyền đến từ bên trong, giống như đau không thể tả, giống như mang theo tiếng kêu khóc xé lòng thống khổ, xen lẫn các loại tiếng vang hỗn loạn, từ trong điện thoại truyền đến.

“Thiên Tuyết!” Nam Cung Kình Hiên đoạt lấy cái điện thoại di động, áp chặt ở bên tai.

Tiếng thét chói tai vẫn liên tục kéo dài, thanh âm rất hỗn loạn, hình như có rất nhiều người đè cô lại, cô rất đau, đau đến mức tiếng thét chói tai cũng run rẩy, thậm chí có người đang lạnh lùng nói với cô “Dụ tiểu thư, phiền cô chịu đựng một chút”, kế tiếp, cũng vẫn là tiếng la khóc càng thảm thiết hơn.

Trái tim của Nam Cung Kình Hiên như bị một bàn tay hung hăng bóp vỡ, máu tươi đầm đìa!

“Các người đang làm gì. . . . . . Dừng tay. . . . . . Dừng tay cho tôi! ! !” Đêm khuya, trước cổng biệt thự, một tiếng rống dữ dội, lực đạo lòng bàn tay của Nam Cung Kình Hiên gần như muốn nắm vỡ cái điện thoại di động, bóng dáng cao ngất lảo đảo run rẩy.

Hộ vệ kịp thời lấy lại điện thoại từ trong tay anh, vẻ mặt phức tạp, vội vàng né tránh đến phạm vi an toàn để không bị anh đánh trúng.

“Thả cô ấy. . . . . . Lập tức thả cô ấy, ông có nghe hay không! !” Đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên ngân ngấn hơi nước, tràn đầy sự đau lòng, vừa muốn nói thêm gì đó, đột nhiên lồng ngực rung động kịch liệt, buồn bực ho ra một tiếng, anh che ngực lảo đảo mấy bước, có chút máu đỏ thắm dính trên đôi môi mỏng.

“Kình Hiên!” La Tình Uyển đau lòng dữ dội, nén lệ chạy tới đỡ lấy anh.

Nam Cung Kình Hiên ổn định thân thể, đẩy La Tình Uyển ra, nâng đôi mắt tuyệt vọng mà oán hận lên, giọng khàn đặc: “Lập tức dừng tay. . . . . . Không được động vào mắt cô ấy, không được thương tổn cô ấy. . . . . . Bằng không, một khi tôi có cơ hội cứu cô ấy, tôi sẽ không chút do dự mà tự tay giết chết ông, ông có phải là ba của tôi hay không. . . . . .”

Nam Cung Ngạo nhìn chằm chằm vào anh, đột nhiên, trái tim già nua bị câu nói sau cùng của anh làm cho vỡ tan thành từng mảnh.

Con trai của ông ta, chỉ vì chuyện này mà muốn giết ông ta. . . . . . Sự đau lòng, cứ như vậy, không chút kiêng kỵ mà lan tràn. . . . . .

“Ông thả cô ấy ra cho tôi có nghe hay không! !” Đột nhiên Nam Cung Kình Hiên trợn to hai mắt, như hung thần ác sát tiến tới gần Nam Cung Ngạo, hộ vệ sợ tới mức ngăn ở trước mặt Nam Cung Ngạo, La Tình Uyển cũng tiến lên ôm lấy thắt lưng của anh, kêu khóc: “Đừng! Kình Hiên, anh không nên như vậy, đừng xúc động, bác ấy là ba của anh! !”

Ông ta là ba của tôi sao. . . . . .

Ông ta thật sự. . . . . . Là ba của tôi sao. . . . . .

Lại có một dòng ngai ngái từ trong lồng ngực tràn lên, vẻ mặt của Nam Cung Kình Hiên hoảng hốt, bóng dáng cao ngất mạnh mẽ lảo đảo suýt ngã xuống đất, La Tình Uyển dùng hết hơi sức toàn thân đỡ lấy anh, trong đầu đều là hình ảnh Dụ Thiên Tuyết rơi vào trong tay lũ cầm thú kia, thế nhưng, anh chỉ có thể đứng ở đây, qua sóng âm điện thoại nghe cô bị đám khốn kiếp kia tươi sống chơi đùa. . . . . .

Toàn thế giới không có tiếng động, anh chỉ nghe thanh âm trái tim mình bị xé nát, đau đến không có tri giác. . . . . .

“Tao đã sớm nói người phụ nữ đó là một mối họa, bây giờ còn khiến cho mày mất khống chế, làm sao có thể giữ lại?” Nam Cung Ngạo đè nén sự đau lòng, giọng nói hòa hoãn, ‘hạ tâm sắc đá’ uy hiếp: “Có lẽ hiện giờ cô ta đã *tàn khuyết* rồi, một loại tàn hoa bại liễu, nhưng

loading