Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 223

Chương 201: Mình sẽ cho bọn họ biết hậu quả dám giấu diếm mình!

“Kình Hiên. . . . . . Hãy chú ý đến sức khỏe, trở về trước được không?”

Câu trả lời của Nam Cung Kình Hiên là ném mạnh cái điện thoại di động qua ghế bên cạnh tài xế, điện thoại đụng vào cửa xe vang lên một tiếng thật lớn.

Anh vô cùng lo lắng, trong mắt tràn đầy sát khí, rét lạnh mà khắc nghiệt, hung hăng ngoặc tay lái vòng qua một vòng cung, một tiếng thắng xe bén nhọn vang lên, xe dừng lại ở ven đường!

Màn đêm thâm trầm.

Nam Cung Kình Hiên nhắm mắt lại, bàn tay chậm rãi co thành quả đấm đặt ở trên trán, cố làm cho mình trấn tĩnh lại.

Cả bữa tiệc, chính là một âm mưu.

Theo diễn tiến của cuộc âm mưu này, anh không còn thời gian để tiếp tục suy nghĩ xem là ai đã thiết kế hoàn hảo như vậy, là Nam Cung Ngạo hay là La Tình Uyển, những chuyện đó đã không còn quan trọng nữa, mà điều quan trọng là người nào đưa Thiên Tuyết đi, bằng mọi cách phải lôi được mắc xích này ra.

Sao có thể . . . . . . Làm sao có thể. . . . . . Anh cứ như vậy mà mất cô cùng bảo bảo. . . . . .

Đôi mắt thâm thúy mở ra, bên trong là nỗi lo lắng cùng sự khát máu hận ý, bàn tay của Nam Cung Kình Hiên siết chặt thành quyền chống ở môi, cẩn thận nhớ lại mỗi một chi tiết, trên bữa tiệc, tất cả người giúp việc của nhà Nam Cung đều rất bận rộn, vào thời điểm kia, người duy nhất có thời gian đi bắt Thiên Tuyết, hẳn là hộ vệ bên cạnh Nam Cung Ngạo, không sai.

Trong đôi mắt thâm thúy như biển sâu lóe lên ánh sáng sắc bén như kiếm!

Nam Cung Kình Hiên chậm rãi nắm chặt tay lái, dường như đầu óc được sóng lớn gột rửa qua, nhất thời minh mẫn, anh nhanh chóng khởi động xe, sờ tìm điện thoại di động trên ghế bên cạnh tài xế gọi cho Lạc Phàm Vũ.

“Cho mình mượn người của cậu, nếu có thể đánh thì xuống tay phải ngoan độc, bao nhiêu cũng được, đưa qua đây cho mình ngay lập tức!” Giọng của Nam Cung Kình Hiên âm lãnh mà khàn khàn giống như tiếng gọi từ địa ngục, vang vang trong đêm tối khiến người nghe có cảm giác âm u ác độc.

Lạc Phàm Vũ ngẩn ra, từ trong sự dịu dàng mềm mại của người đẹp thoát thân ra ngoài, luống cuống cười cười: “Thế nào? không phải lần trước điều tra xong mọi chuyện cho cậu rồi sao? Người ta là tiểu thư của nhà họ La, cậu sẽ không lấy mấy chiêu thức xã hội đen rách nát kia đi đối phó người ta đó chứ?”

“Câm miệng cho mình!” Nam Cung Kình Hiên lạnh giọng quát anh đừng dài dòng, sức lực mạnh đến mức gần như muốn bóp vỡ tay lái, trong mắt là sát khí: “Mình không rảnh tán gẫu với cậu, không thấy Thiên Tuyết và Tiểu Ảnh, mình phải tìm cho được tung tích của hai mẹ con, phải biết rõ cụ thể địa phương hiện tại, rốt cuộc là cô ấy đang ở nơi nào!”

“Không thấy?” Lạc Phàm Vũ cau mày thật sâu: “Không thấy là có ý gì? Không phải hôm nay là tiệc sinh nhật của ông cụ nhà cậu sao? Mình đang ở bên ngoài không có biện pháp đến nên cho người tặng quà qua đó, thế nào mà. . . . . .”

“Chính ông ấy đã giấu Thiên Tuyết đi!” Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng nói, sắc mặt tái xanh: “Đừng nói những chuyện này với mình, hiện tại, mình hận không thể giết người.”

“. . . . . . Được, được rồi,” Lạc Phàm Vũ cũng bị giọng nói lạnh lẽo của anh làm cho kinh sợ: “Cậu cần bao nhiêu người? Bây giờ mình điều động qua cho cậu ngay.”

“Mình cũng cần người nghe lén mấy đường dây viễn thông để theo dõi người của ông ấy, ý định của ông ấy là kín đáo đưa người đi, vì thế sẽ không đi đường hợp pháp mà sẽ lén đưa Thiên Tuyết đi, mình rất hiểu ông ấy!”

“Vậy cậu muốn xuống tay từ nơi nào trước?”

“Người trong biệt

loading