Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 222

Chương 200: Mày thật sự cho là tao không biết mày muốn làm gì sao?!

Cuối cùng thì Nam Cung Kình Hiên có thể kết luận, chính Nam Cung Ngạo đã thừa dịp anh không có ở đó mang mẹ con Thiên Tuyết đi, trên trán nổi gân xanh, mấy ngón tay từ từ siết chặt tờ báo ở trên bàn, chậm rãi nghiến răng nói: “Rốt cuộc ba muốn làm gì? Ba mang Thiên Tuyết đi thì cũng thôi đi, Tiểu Ảnh là cháu nội của ba, ba muốn làm gì thằng bé!”

“Nếu như tao không mang bọn họ đi, mày dự định làm cái gì!” Nam Cung Ngạo giận đến mức đứng bật dậy, nện mạnh cây gậy xuống nền nhà: “Mày cho rằng tao không biết ý định của mày sao, nếu không phải có người xuống nói cho mày biết chuyện này, mày sẽ tuyên bố kết thúc hôn ước cùng Uyển nha đầu đúng không? ! Mày cho rằng tao sẽ để cho mày được như ý à!”

Sắc mặt của Nam Cung Kình Hiên xanh mét, cắn răng nói: “Giao mẹ con họ ra đây, lập tức!”

“Mày trở về tỉnh táo mà hối lỗi cho tao! Tao phải để cho mày thanh tỉnh nhìn thử người phụ nữ kia đã mê hoặc mày như thế nào!” Sắc mặt của Nam Cung Ngạo cũng xanh mét, nghiêm nghị lạnh lùng nói tiếp: “Được lắm, gia sản mày không muốn thừa kế, khuê tú hào môn mày không chịu cưới, lại chạy đi kiếm người thứ ba thứ tư, thật sự cho là tao hết cách với mày có phải hay không!”

Nam Cung Kình Hiên chống thân thể đứng lên, lui về phía sau, chậm rãi bước lui về phía sau.

“Rốt cuộc ba có biết con dâu mà ba xem trọng là dạng người gì hay không? Đến cùng thì ba có nghĩ tới vì sao ba cứ kiên trì muốn tôi cưới người phụ nữ đó hay không! Từ nhỏ đến lớn tôi không hề có quyền tự chủ, ai bảo tôi sinh ra ở cái gia tộc quỷ quái này! Nhưng ngay cả chuyện tôi cưới người phụ nữ nào ba cũng quản, thậm chí còn không tiếc lấy cô ấy đến uy hiếp tôi, rốt cuộc ông có phải là ba của tôi hay không! !” Nam Cung Kình Hiên gầm nhẹ, đôi mắt đỏ hồng lộ ra sự thống khổ.

Nam Cung Ngạo cũng tức giận không nhẹ, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.

“Đừng có nói nhảm, mày còn dám nói đến chuyện hủy bỏ hôn ước cùng Tình Uyển, tao sẽ cho mày một bài học kinh nghiệm! Không dạy dỗ được mày, tao còn không dạy dỗ được một người phụ nữ hay sao? !”

“Ông thử động vào một ngón tay của cô ấy đi, xem tôi có dám liều mạng với ông hay không!”

“Nếu tao muốn động đến cô ta thì ngay cả cục xương của cô ta cũng sẽ không còn!” Nam Cung Ngạo cất cao giọng nói, thanh âm nặng như chuông vang lên ong ong, ông ta cũng hoàn toàn bị chọc giận: “Mày và Tình Uyển ở chung một chỗ nhiều năm như vậy, người ta bị bao nhiêu uất ức mày kể ra hết được không? ! Bây giờ lại vì một người phụ nữ buông thả ở bên ngoài mà muốn hủy bỏ hôn ước, không có cửa đâu! Mày không thể có lỗi với chú La của mày, nhớ khi xưa, thời điểm tao thất bại quẫn bách, nếu không có chú La của mày giúp tao một tay thì làm gì có thằng nhóc mày ngày hôm nay! Mày chẳng những không tri ân đồ báo mà cứ tiếp tục khăng khăng u mê, cũng không thể theo ý mày!”

Thân ảnh mạnh mẽ rắn rỏi của Nam Cung Kình Hiên từ từ đứng lên, trong đôi mắt thâm thúy lộ ra sát khí.

“Ông đội ơn thì tự mình đi mà báo đáp, đừng lấy tôi ra làm bia đỡ đạn cho ông, năm đó, mẹ của tôi chết ở bên ngoài như thế nào tôi rất rõ ràng, bắt đầu từ năm ba tuổi, tôi đã ra nước ngoài du học cho tới khi phải trở về xử lý sản nghiệp nhà Nam Cung, đến bây giờ, công cán cùng sản nghiệp cũng đã đủ đền đáp ơn sinh dưỡng của ông! Không nên ép tôi, nếu không, thật sự cái gì tôi cũng làm ra được”

“Tao lại muốn nghe thử một chút, mày muốn làm cái gì!” Nam Cung Ngạo giận dữ, trừng mắt gầm lên.

Đọc FULL truyện tại đây

“Tôi sẽ không cưới người phụ nữ kia, ông muốn cưới thì tự mình đi mà cưới!” Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng nói xong, xoay người rời đi.

“Mày đứng lại cho tao!” Nam Cung Ngạo gầm lên: “Tao cảnh cáo mày, tao vừa mới tuyên bố ngày cưới của mày và Tình Uyển với bên ngoài, đúng nửa tháng nữa, mày dám không cưới con bé, hừ, chờ người phụ nữ tên Dụ Thiên Tuyết đó ‘mai danh ẩn tích’ đi!”

Giống như một tiếng sấm rền, vang dội ở trên đỉnh đầu của Nam Cung Kình Hiên.

Sắc mặt anh tái nhợt, xông tới, cách một cái bàn làm việc hung hăng níu lấy cổ áo của ba mình, hung hăng níu chặt, trong đôi mắt giận dữ tựa như có sát khí khát máu, bởi vì dùng sức mà xương tay trắng bệch.

Nam Cung Ngạo trừng to hai mắt, nổi giận nói: “Đồ hỗn trướng, mày lại còn dám động tay với tao!”

Bởi vì giận dữ, cả người của Nam Cung Kình Hiên cũng run rẩy, nắm chặt cổ áo của ông ta nghiến lợi nói từng chữ: “Ông dám động vào một cọng tóc của cô ấy, tôi sẽ dám hủy diệt tất cả cơ nghiệp đời này của ông!”

“Hừ, trước khi mày hủy diệt cơ nghiệp của tao, tao sẽ chôn cô ta theo mẹ của mày!”

“Ông. . . . . .”

Hai mắt Nam Cung Kình Hiên đỏ đến mức gần như rỉ máu, vì anh siết chặt nên xương tay phát ra tiếng rắc rắc, đột nhiên hung hăng đẩy Nam Cung Ngạo ra, gầm lên: “Đến cùng thì ông là người hay là ác ma, ông cũng muốn bức chết tôi có đúng không! !”

Cơn giận của Nam Cung Ngạo vẫn chưa tiêu, lạnh lùng nói: “Vì một phụ nữ mà mày có thể nói ra những lời này, một ngày nào đó mày sẽ biết bản thân có bao nhiêu ấu trĩ! Bây giờ, trở về đi, đừng có gây sự nữa, mày dám có bất kỳ cử động vượt rào nào tao sẽ để cho cô ta nhận trừng phạt!”

“Đừng động vào cô ấy. . . . . . Ông đừng động vào cô ấy!” Giống như một con thú bị vây hãm, Nam Cung Kình Hiên gầm lên, lạnh lùng uy hiếp.

“Mày quay về suy nghĩ cho thật kỹ, rốt cuộc thì vì một người phụ nữ như thế có đáng giá hay không, nếu ngay từ lúc đầu mày nghe lời thì tao đâu cần phải đối xử với mày như thế này! Về phần Tiểu Ảnh, mày cứ yên tâm, đó là cháu nội mà tao thích nhất, tao hại ai cũng sẽ không hại thằng bé!” Nam Cung Ngạo lạnh lùng khoát khoát tay, ngồi xuống ghế lần nữa.

Dường như âm thanh trên toàn thế giới đều rất xa xăm, Nam Cung Kình Hiên đi ra cửa phòng sách, nện mạnh một quyền vào kệ trưng bày đồ cổ ở bên cạnh, cái bình hoa cổ bị đánh nát thảm thiết rớt xuống, trên nắm tay của anh còn mang theo chút vết máu.

Anh muốn điên rồi.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Muốn điên rồi, hoàn toàn điên rồi.

Ai có thể nói cho anh biết, hiện giờ Thiên Tuyết ở đâu, con trai của bọn họ ở nơi nào. . . . . .

Cả bữa tiệc vẫn còn tiến hành đâu vào đấy, ăn uống linh đình, mùi thơm tràn ngập, La Tình Uyển đứng giữa một đám người đẹp danh tiếng, nhẹ nhàng cười yếu ớt, hình như mọi người đều trở thành phông nền làm nổi bật vẻ xinh đẹp của cô ta.

Mà trong thế giới của Nam Cung Kình Hiên, chỉ còn lại trái tim như bị thiêu đốt, vô cùng lo lắng, cùng với nỗi ân hận ngập trời. . . . . .

*****

Màn đêm đen như mực, một chiếc xe ngoặc qua ở ngay tại đầu giao lộ, một chiếc xe khách sợ tới mức khẩn cấp thắng xe lại, hành khách trong xe đều kinh sợ đến đổ mồ hôi lạnh toàn thân, nhìn ra xa xa, chiếc xe màu lam đậm đã sớm chạy đi mất.

Ở bên cạnh, điện thoại di động vẫn cứ reo vang, reo vang liên tục.

Nam Cung Kình Hiên đã chạy khắp cả thành phố Z mấy lần, không có bất kỳ đầu mối nào, từ trước đến giờ Nam Cung Ngạo làm việc đều rất nghiêm cẩn và ác độc, chưa từng thất bại qua, đây cũng chính là nguyên nhân, vì sao năm đó ông ta có thể đứng vững vàng không ngã, lần thất bại duy nhất, đó là bởi vì bị bạn bè phản bội, từ đó về sau, ông ta càng thêm cẩn thận đề phòng, cho dù là con trai của mình, ông ta cũng phòng bị giống như vậy.

“Nói?” Giọng Nam Cung Kình Hiên khàn khàn nhận điện thoại.

“Kình Hiên, khuya lắm rồi anh vẫn còn ở bên ngoài sao? Hôm nay anh đã uống rượu đừng chạy loạn khắp nơi, em kêu quản gia đi đón anh được không?” Giọng nói êm ái của La Tình Uyển vang lên.

Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng cười một tiếng: “Cô cũng biết phải không? Chuyện ngày hôm nay, cô đã biết trước đúng không? !”

La Tình Uyển trầm mặc một hồi, nhẹ giọng nói: “Em cũng không rõ lắm, em chỉ biết bác trai vẫn luôn rất che chở em, chuyện ngày hôm nay bác cũng làm vì em, mặc dù không có nói trước cho em biết, nhưng em nghĩ bác trai không phải lên kế hoạch một mình, hẳn là bác ấy đã sớm muốn làm như vậy, chính là lợi dụng lỗ hổng lúc anh tuyên bố hủy bỏ hôn ước —— bác ấy biết rõ anh muốn làm cái gì.”

“La Tình Uyển, cô có thể giả bộ cho giống thêm một chút! !” Giọng của Nam Cung Kình Hiên khàn khàn, quả thật, anh muốn xé nát cô ta ra.