Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 221

Chương 199: Ba đưa Thiên Tuyết đi đâu? !

Cô ta nói năng lộn xộn, nước mắt cũng rớt xuống, đưa lưng về phía khách khứa, ở trong khuỷu tay anh khóc đến bả vai rung động, trong mắt người ngoài thì hình ảnh này rất có giá trị, từ trước đến giờ, bọn họ chụp được rất ít cảnh thân mật của Nam Cung Kình Hiên và La Tình Uyển.

“Ngày đó ở Word Trade Center, là cô cố ý hôn tôi để Thiên Tuyết hiểu lầm đúng không?” Giọng nói của Nam Cung Kình Hiên khàn khàn bên tai cô ta, một câu so với một câu càng thêm đau nhói lòng người.

“Quả thực cô ấy đã hiểu lầm, nhưng cám ơn cô đã để cho tôi biết cô ấy cũng quan tâm đến tôi. . . . . .”

“Hôm nay về nhà, hãy nói với chú La là không cần giận dữ, tôi sẽ gởi cho bọn họ bản sao phần ghi âm cuộc gặp mặt giữa cô và cậu thanh niên kia để bọn họ biết chuyện cô đã làm, nếu như bọn họ cảm thấy có thể tha thứ, cô vẫn là con gái ngoan của bọn họ như xưa, đối với bên ngoài thì tiểu thư hào môn xinh đẹp thuần khiết trong truyền thuyết . . . . . . Nhìn xem, cô khóc cái gì, hửm?”

Anh đã làm đến cực hạn.

Cho dù là giải trừ hôn ước, anh cũng sẽ gánh vác thương tổn lớn nhất, nếu như danh dự bị tổn thương, vậy để anh đảm nhận thì tốt hơn.

La Tình Uyển ngẩng mặt lên, trong đôi mắt xinh đẹp có sự tuyệt vọng sâu sắc. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon

Cho tới bây giờ, người đàn ông này chưa hề đối xử dịu dàng với cô ta như thế, một lần dịu dàng nhất này, lại đâm cho cô ta một đao máu tươi đầm đìa.

Giữa bữa tiệc, mọi người đều nâng ly chúc mừng sinh nhật của Nam Cung Ngạo.

“Tốt tốt tốt, cám ơn mọi người đã tới tham gia tiệc sinh nhật của tôi, người già rồi, còn có nhiều người nhớ kỹ tôi thế này thật là vinh hạnh cho Nam Cung Ngạo tôi! Hiện giờ con cái cũng đã trưởng thành, đến thời điểm tôi nên lui về dưỡng già rồi! Chờ đứa con trai này của tôi kết hôn, mọi người nhớ phải tới đây họp mặt! Cạn ly!”

Một câu nói, khiến tất cả tiêu điểm cùng mọi ánh mắt đều tập trung ở trên người Nam Cung Kình Hiên và La Tình Uyển.

La Tình Uyển đưa tay bưng một ly rượu, rượu bên trong vẫy ra ngoài, trong đôi mắt long lánh lệ, suýt nữa ngã sấp xuống.

Nam Cung Kình Hiên duỗi tay vịn chặt cô ta, vẻ mặt lạnh lùng, môi khẽ nhếch lên một nụ cười.

Tiếng chúc mừng cùng tiếng đèn flash lóe sáng, Nam Cung Ngạo nín thở liếc mắt qua phía bên này một cái, ngay thời điểm không ai chú ý tới, nhẹ giọng gọi quản gia đứng bên cạnh, lạnh lùng dặn dò bên tai quản gia mấy câu.

Mùi rượu tràn đầy, bầu không khí trong tiệc rượu đã lên tới đỉnh điểm.

“Kình Hiên, rốt cuộc thì ngày kết hôn của cháu và La tiểu thư đã xác định chưa, mấy chú vẫn đang chờ uống rượu mừng của cháu đây!” Mọi người trong nhóm bạn chí cốt của Nam Cung Ngạo đều là nhân vật trong giới chính trị hoặc là người có trọng lượng trong giới thương mại, dáng vẻ thân thiết tươi cười hỏi. truyện chỉ đăng trên dd lequydon

Nam Cung Kình Hiên kính nâng ly rượu lên uống cạn, gương mặt tuấn tú hơi ửng hồng, đôi mắt thâm thúy lại sáng lấp lánh bức người, u lãnh nói: “Cũng vừa đúng lúc, tôi muốn tuyên bố một chuyện có liên quan tới ngày kết hôn.”

“Vậy sao? ! Là khi nào!” Cả bữa tiệc đều bị đề tài này hấp dẫn, có phần nhốn nháo sôi trào.

La

loading